Tìm kiếm Blog này

Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

* Giỗ bạn Mai Tâm lần thứ tư



Mai Tâm thân mến,

Mới ngày nào đó thế mà đã 4 năm xa bạn rồi. Chúng tôi vẫn nhớ mãi dáng dấp, giọng nói, tiếng cười... của bạn. Dù hoàn cảnh nào bạn lúc nào cũng nhiệt tình, chu đáo, sẵn lòng giúp đỡ bạn bè hết mình. Bạn là sợi dây gắn kết tình cảm của chúng ta. Bạn là đầu tầu vô tư của các cuộc gặp gỡ các bạn trong Nam ngoài Bắc. Khi vui vẻ, lúc buồn đau chúng mình vẫn nhớ đến Mai Tâm. Thời gian cuối đời Mai Tâm còn có những bài thơ rất hay. Hay vì đó là tấm lòng của Mai Tâm, hay vì sự chân thành mà chỉ có Lư Sơn Quế Lâm mình hiểu được. Tôi vẫn nhớ câu nói của Mai Tâm: làm gì để đem lại niềm vui, hạnh phúc, sự sung sướng... cho bạn mình thế là mình cũng sướng rồi. Chân, vợ Tâm vẫn khỏe mạnh, ba con gái MT đứa nào cũng trẻ đẹp, ba chàng rể vẫn nước da ngăm đen trụ vững như 3 chân kiềng, cháu ngoại đứa nào cũng khỏe đẹp, có thằng bé năm nay mới vào lớp 1 mặt non choẹt mà to khỏe như thanh niên... Dạo này quả thật có nhiều sự bất an: nào là biển Đông dậy sóng, nào là máy bay rơi, nào là nạn tham nhũng, nào là tai nạn giao thông, nào là an toàn thực phẩm, nào là bệnh viện quá tải, nào là các cháu thi vào lớp một, nào là cơn bão Thần Sấm đổ bộ vào biên giới Việt - Trung... kể không hết được. Nhưng Mai Tâm yên tâm . Dù mưa to gió lớn thế nào, dù bước đi khó khăn thế nào bọn mình cũng đến gặp Tâm, gặp Chân và các cháu như những ngày mình chưa xa nhau, như những bữa mình cùng nâng cốc, như những chiều mình đi tắm biển... Đời người có hạn, rồi sẽ đến lúc bọn mình lại gặp nhau ở thế giới bên kia. Bên ấy có gì lạ không Tâm? Mình nghĩ: Được như Mai Tâm cũng là toại nguyện.




   
Bài và ảnh - Khoa Phi- Trung Hải

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Trung Quốc di chuyển giàn khoan Hải Dương-981 khỏi vùng biển Việt Nam

(TNO - 16/07/2014 08:00 ) Tân Hoa xã ngày 15.7 dẫn thông báo của Tập đoàn Dầu khí quốc gia Trung Quốc (CNPC) nói rằng công ty dầu mỏ này đã "hoàn thành việc khoan và thăm dò" ngoài khơi quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
 
Các tàu hộ tống Trung Quốc co cụm quanh giàn khoan - Ảnh: Độc Lập
Thông cáo của CNPC nói rằng công ty này đã bắt đầu khoan thăm dò 2 giếng dầu tại khu vực này từ đầu tháng 5 và kết thúc hoạt động thăm dò ở hai giếng này vào các ngày 27.5 và 15.7. CNPC cho biết đã "phát hiện các dấu hiệu của dầu mỏ và khí đốt" tại đây và sẽ "đánh giá dữ liệu thu thập được" để "quyết định về bước đi tiếp theo".
Theo CNPC, giàn khoan thăm dò tại khu vực trên do công ty Dịch vụ dầu khí Trung Quốc cung cấp sẽ được tái bố trí cho các hoạt động tại quần đảo Hải Nam của Trung Quốc.
Giàn khoan của CNPC đã tiến hành khoan thăm dò bất hợp pháp tại vùng đặc quyền kinh tế của Việt Nam bất chấp sự phản đối mạnh mẽ của Việt Nam và dư luận thế giới.
------------------------------------
Nguồn : Thanhnien Online

Thứ Ba, 15 tháng 7, 2014

Báo Trung Quốc thú nhận :

4 lý do không thể thắng Việt Nam bằng chiến tranh !

Trên trang mạng Quân sự Trung Quốc (Military.china.com) ngày 3/7 có bài viết cho rằng với 4 lý do cốt tử, gần như chắc chắn Trung Quốc sẽ phải gánh chịu thất bại nếu gây chiến với Việt Nam.



 Không quân VN luôn sẵn sàng chiến đấu

Trên trang mạng Quân sự Trung Quốc (Military.china.com) ngày 3/7 có bài viết cho rằng với tình hình hiện tại Trung Quốc không thể gây chiến.
Theo đó lý do thứ nhất là sự lão luyện thiện chiến của quân đội Việt Nam. Bài viết cho rằng, không phải lãnh đạo Trung Quốc không dám gây chiến, nhưng với những hạn chế hiện tại của Trung Quốc, thi Trung Quốc không thể tiến hành gây ra một cuộc chiến tranh với bất kỳ quốc gia láng giềng nào.
Nếu Trung Quốc gây chiến với Việt Nam, Trung Quốc sẽ rơi vào cái bẫy, những bài học từ cuộc chiến với Việt Nam năm 1979 đã cho thấy sự hao tiền tốn của và sinh mạng như thế nào, chỉ riêng trong trận Lão Sơn, mỗi tuần Trung Quốc tiêu hao gần 200.000 quả đạn pháo, nhưng lại thiệt hại từ 4.000 đến 8.000 quân.
Quân đội Việt Nam sử dụng chiến thuật chiến tranh du kích rất lão luyện, họ sẽ đánh bại chúng ta bằng cuộc chiến tiêu hao từ từ cho đến khi chúng ta thất bại, chúng ta không thể khinh thường họ. Người Mỹ đã hết sức sai lầm khi tuyên bố "đưa Việt Nam về thời kỳ đồ đá" và Việt Nam đã đáp lại bằng câu nói rằng "chúng tôi đã bước vào thời kỳ đồ nhôm" (xác máy bay Mỹ)... Vì vậy Trung Quốc không thể chiến thắng bằng cách gây ra chiến tranh, bài học về các lực lượng không quân và hải quân bị tiêu diệt vẫn còn giá trị.

Báo Trung Quốc: 4 lý do không thể thắng Việt Nam bằng chiến tranh - Ảnh 1
Thứ hai, đó là môi trường chính trị quốc tế, khi gây ra cuộc chiến tranh với Việt Nam, Trung Quốc đầu tiên sẽ phải đối mặt với sự lên án một cách gay gắt từ dư luận phương Tây và Hoa Kỳ cũng như Nhật Bản.
Không những thế, gây chiến với Việt Nam sẽ làm cho Trung Quốc không còn chỗ đứng trên trường quốc tế, các nước trên thế giới sẽ lên án Trung Quốc vì sức mạnh truyền thông nằm trong tay các nước phương Tây, và trong cuộc chiến truyền thông thì Trung Quốc hoàn toàn bị động. Cuộc chiến sẽ làm cho Trung Quốc mất dần sức mạnh và suy yếu, các lực lượng thù địch Trung Quốc sẽ thừa cơ can thiệp vào trung Quốc.
Thứ ba, Trung Quốc phải đối mặt với vấn đề thù trong giặc ngoài. Trong khi chính trong nội bộ lãnh đạo Trung Quốc vẫn còn tồn tại những vấn đề rất lớn thì bên ngoài Trung Quốc lại đang phải đối diện với một vòng vây chữ C của các nước.
Nếu Trung Quốc sử dụng những lực lượng tinh nhuệ nhất, hiện đại nhất để đối phó với Việt Nam thì ở những khu vực khác của Trung Quốc lực lượng sẽ yếu và mỏng đi, Trung Quốc sẽ đối mặt với điều cấm kỵ trong binh pháp đó là cùng một lúc phải đối mặt với hai mặt trận. Có thể dự đoán khi Trung Quốc khai chiến với Việt Nam thì Đài Loan sẽ tuyên bố độc lập ngay tức khắc, lúc đó Trung Quốc không thế nào chiến thắng được trên mặt trận Đài Loan vì Hoa Kỳ sẽ đứng sau hậu thuẫn.
Tiếp theo là Nhật Bản sẽ kiểm soát hoàn toàn quần đảo Điếu Ngư/Senkaku, Trung Quốc sẽ đánh mất cơ hội kiểm soát Bắc Triều Tiên, Ấn Độ đánh chiếm khu vực tranh chấp và thôn tính miền Nam Tây Tạng...
Việc Trung Quốc không thể lấy bài học của Hoa Kỳ tại Lybia hay bài học của Nga tại Georgia bởi vì không chỉ là sức mạng quốc gia của họ mạnh hơn Trung Quốc mà với các cuộc chiến trên thì Nga và Mỹ họ đều có sự thuận lợi về yếu tố địa chính trị, họ không có những vấn đề lớn phức tạp với các nước láng giềng và sự ổn định cơ bản trong nội bộ đất nước, do đó họ không phải lo lắng từ áp lực của bên ngoài và nội bộ để có thể dành chiến thắng.
Báo Trung Quốc: 4 lý do không thể thắng Việt Nam bằng chiến tranh - Ảnh 2
 Hải quân đánh bộ Việt Nam diễn tập sẵn sàng chiến đấu.(Ảnh minh họa)

Thứ 4, điểm cốt lõi quan trọng nhất trong cuộc chiến Iraq, Afghanistan bởi họ là những quốc gia sa mạc, Không quân Mỹ có thể dễ dàng oanh kích kẻ thù, trong khi đó Georgia vốn chỉ là một đồng bằng chỉ cách ba mươi sáu cây số từ Nga, vì vậy lực lượng cơ giới Nga có thể ngay lập tức cơ động đánh chiếm.
Nhưng với Việt Nam thì khác, những bài học trên không thể áp dụng được, Việt Nam được bao bọc bởi đồi và núi, Pháp, Hoa Kỳ và cả Trung Quốc đã phải nếm trải những thất bại đau đớn tại đây, một cuộc chiến với Việt Nam sẽ hết sức khó khăn, Việt Nam rất lão luyện trong chiến tranh du kích, do đó việc sử dụng tên lửa, máy bay chiến đấu là một sự ngu ngốc! Các đơn vị cơ giới sẽ bị chặn lại bởi các dãy núi, vì vậy chắc chắn chúng ta sẽ rơi vào một cuộc chiến tranh tiêu hao kéo dài, nó không phải là giữa những hy vọng của đối phương cho nó!
THEO INFONET

Hồi hộp ! Hí hửng ! Hão huyền ! Hụt hẫng ! Hu hu !

Nghị quyết 412: có lạc quan quá sớm?

Mặc Lâm/RFA 
Trong bối cảnh Trung Quốc ngày một lấn lướt trên Biển Đông Thượng viện Mỹ đã ra nghị quyết với số phiếu tuyệt đối yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan HD 981, giữ nguyên hiện trạng và không được cản trở lưu thông hàng hải đã khiến một bầu không khí lạc quan bao trùm đối với người quan tâm đến vấn đề này. Mặc Lâm phỏng vấn GS Nguyễn Mạnh Hùng, giảng dạy khoa bang giao quốc tế tại đại học George Madison để tìm hiểu thêm vấn đề sau đây:

Mặc Lâm: Thưa Giáo sư vừa qua Thượng Viện Hoa Kỳ đã ra nghị quyết S.RES.412 về Biển Đông mà không ít người lạc quan cho là Quốc hội Hoa Kỳ chính thức ủng hộ các nước tranh chấp trong đó có Việt Nam. Ông có lạc quan không trước nội dung của nghị quyết này?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Tôi không lạc quan bởi vì nếu mình đọc kỹ nghị quyết của Thượng Viện thì mình thấy nó không thay đổi gì cả. Tất cả những điều nói trong nghị quyết thì hành pháp đã làm rồi. Thí dụ như ổng (Thượng viện) chỉ trích Trung Quốc về đường chín đoạn. Chỉ trích Trung Quốc dùng võ lực hay dùng cách cưỡng chế và tìm cách thay đổi nguyên trạng. Ông ấy chỉ trích Trung Quốc đưa giàn khoan đến Biển Đông rồi lại nói trong đó ông ấy có quyền lợi việc tự do lưu thông trên đường biển nhưng ông ấy không có lập trường gì trong việc tranh chấp cả. Ông ấy muốn đứng giữa và nói mình có quyền lợi trong việc đang xảy ra, nhất là cách giải quyết tranh chấp. Ông ấy muốn giải quyết tranh chấp bằng hòa bình chứ không phải võ lực.
Riêng trong trường hợp của Nhật thì ổng không nói là ổng trung lập được mà phải nói rằng đảo Senkaku do Nhật quản lý và hiệp ước chung Mỹ Nhật áp dụng cho những trường hợp này và Mỹ có nghĩa vụ bảo vệ những nơi mà Nhật quản lý. Trường hợp này đảo Senkaku do Nhật quản lý và nếu Trung Quốc tấn công thì ông ấy can thiệp ngay lập tức.
 Bây giờ về cái cách ông ấy muốn gì thì mình thấy ổng muốn giải quyết bằng biện pháp hòa bình, bằng luật quốc tế, bằng trọng tài quốc tế bằng phát triển phương cách đối xử chung. Ông ấy muốn phát triển đối tác với các nước Á châu, tìm cách tăng cường phòng thủ của các đối tác. Ông ấy ủng hộ sự tiếp tục hiện diện của quân sự Mỹ và vùng Thái Bình Dương.
Tất cả các điều này thì hành pháp Mỹ đã làm rồi, ông ấy không thêm gì cả. Nếu có thêm, có giá trị nào đó thì thể hiện rằng Mỹ hiện nay đang có một đồng thuận trong các cấp lãnh đạo về chính sách ở Biển Đông mặc dù hiện nay đang có phân hóa trầm trọng giữa hai đảng. Quốc hội nói ủng hộ thì chỉ có thế thôi, không có gì mới.
Mặc Lâm: Có phải do Quốc hội Mỹ không chịu phê chuẩn luật biển quốc tế UNCLOS 1982 nên mọi lên tiếng của họ xem ra khó thuyết phục các nước đã ký tên vào đấy, đặc biệt là Trung Quốc?
 GS Nguyễn Mạnh Hùng: Ông ấy không phê chuẩn cái luật biển quốc tế thì ông ấy không có tư cách chính thống để làm việc đó. Hai nữa là ổng muốn củng cố hiện diện và ảnh hưởng của Mỹ và muốn có sự hợp tác chặt chẽ hơn giữa Mỹ và các nước Á châu. Việc các nước Á châu muốn là phát triển hơn qua Hiệp ước thương mại đối tác xuyên Thái Bình Dương (TPP). Mà muốn như vậy thì Quốc hội Mỹ phải biểu quyết đạo luật người ta gọi là Fast Track Authority bây giờ gọi là Track Promotion Authority, luật này Quốc hội đã biểu quyết cho Tổng thống Bush rồi nhưng đến ông Obama thì Quốc hội không chịu biểu quyết rộng rãi để ông ấy có quyền rộng rãi hơn trong việc điều đình việc kết ước. Hai điều này tôi thấy rất quan trọng thì ổng không làm!
Mặc Lâm: Trước các hành động đơn phương áp đặt sức mạnh quân sự trên toàn bộ khu vực của Trung Quốc thì Việt Nam phải tìm một chỗ dựa cho mình. Theo Giáo sư nếu không còn lối thoát nào khác buộc Việt Nam phải lên tiếng nhờ Mỹ bảo hộ để tránh sự hiếp đáp của Trung Quốc, trong trường hợp ấy theo ông thì việc gì sẽ xảy ra?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Tôi không thấy Việt Nam đưa đề nghị nào nhờ Mỹ bảo hộ cả. Quyền lợi của Mỹ ở đâu mà có thề bảo hộ khơi khơi một nước không phải là đồng minh của mình? Ngay Phi Luật Tân mà họ còn đòi Mỹ lên đòi Mỹ xuống buộc Mỹ phải cam kết là anh có công nhận là có hiệp ước đó không và anh có tôn trọng không? Họ gọi ông đại sứ Mỹ đến và ông đại sứ phải nói là đồng ý, nước Nhật cũng thế.
Việt Nam không có hiệp ước gì cả mà muốn điều đình ký một Hiệp ước liên minh cũng phải kín và thương thuyết lâu dài lắm chứ không phải một sớm một chiều mà thành được đâu.
Mặc Lâm: Không thể kêu gọi Mỹ nhanh chóng vào cuộc giúp cho mình và đơn thân độc mã như vậy liệu Việt Nam phải làm gì trước sự áp đặt của Bắc Kinh?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Trong trường hợp thông thường mình bị một nước lớn mà nó áp đặt mình như thế thì có hai cách, một là mình nhân nhượng nó hai là nếu không nhân nhượng thì phải có hai việc, tự mình mình phải khỏe đã, mà khỏe có nghĩa là trong nước mình phải đoàn kết với nhau.
Mặc Lâm: Nhưng Giáo sư cũng biết Việt Nam đang bị lên án là đã tỏ ra nhường nhịn vượt sự cho phép qua rất nhiều sự kiện, không lẽ cứ nhường nhịn mãi cho tới khi mất tất cả?
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Tôi nói là những cái khả năng có thể làm, nghĩa là possible solutions, khả thể thôi chứ tôi không khuyên họ phải nhường nhịn. Cái đó không có phải nói rõ để tránh hiểu lầm tôi không khuyên nhường nhịn, nếu mà thua thì phải nhường nhịn thôi. Nều mình không chịu nhường nhịn thì mình có nhiều giải pháp khác chứ.
Trong trường hợp không nhường nhịn thì như tôi dã nói là phải tăng cường khả năng nội bộ của mình. Khả năng nội bộ ngoài yếu tố mạnh về kinh tế, chính trị không phụ thuộc về kinh tế nhiều thì phải đoàn kết đã. Nhất là trong hàng ngũ lãnh đạo cao cấp nhất phải đoàn kết về một chính sách căn bản nào đó. Hai nữa mình yếu như vậy thì bao giờ mình cũng phải làm giống như mình không có tiền đi mua mà phải đi vay. Mình không có lực thì phải mượn lực người khác.
Lực đó là cái lực của thế giới, có thể là vô hình thí dụ như là sự ủng hộ của quốc tế, trong trường hợp này tôi thấy không ăn thua gì cả. Thứ hai là phải có đối lực mà đối lực hay đối trọng thì phải kiếm một nước lớn mà nó có khả năng và nó bằng lòng bảo vệ cho mình. Trong điều kiện đó thì phải có nhiều sự thương lượng và phải có sự trả giá chứ không phải dễ dàng mà làm được.
Mặc Lâm: Cái phao cuối cùng trong vấn đề này phải chăng là nước Nhật, khi họ có cùng một tình trạng như Việt Nam và hơn nữa họ đã đưa ra rất nhiều đề nghị hợp tác? 
GS Nguyễn Mạnh Hùng: Nước Nhật bây giờ cương quyết hơn nhưng phải từ từ lắm. Hiến pháp đó không một sớm một chiều thay đổi được tuy nhiên cách giải thích hiến pháp của họ bây giờ rộng rãi hơn và họ cũng nói rõ họ muốn giúp Việt Nam tăng cường khả năng phòng thủ của mình. Thế nhưng mà nước Nhật không phải là đối trọng của Trung Quốc. Đối trọng của Trung Quốc hữu hiệu nhất chỉ là Mỹ thôi. Nếu không đi thẳng với Mỹ thì có thể đi với Nhật hay qua nước khác.
Trên nguyên tắc nói thì dễ lắm nhưng việc làm thì không dễ bởi vì nó tùy thuộc vào tình hình nội bộ của mình. Nó tùy thuộc vào quyền lợi cá nhân của mình. Nó tùy thuộc vào việc mình muốn cái gì và người ta đòi cái gì để mình được cái muốn đó. Những cái đó là những chuyện phải suy tính và thương lượng lâu dài chứ không phải một sớm một chiều mà làm được.
Mặc Lâm: Xin cám ơn Giáo sư.
Theo RFA

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Bài này cop về để các cụ làng mình tham khảo, không hề mang tính " định hướng" chi hết !

Thứ Hai, 14 tháng 7, 2014

Chẳng biết VUI hay BUỒN !

Trang facebook của Con đường Việt nam đưa lên hai hình ảnh sau đây để làm một sự so sánh nhẹ, nhưng khá đắng lòng

Không ai cho không ta cái gì cả ! Nhưng không loại trừ trong một giai đoạn nào đó và ở một lĩnh vực nào đó quyền lợi của Mỹ trùng hợp với quyền lợi của VN, vì thế kết luận dưới đây của một nhà báo tự do ( trước ông là PV báo Tuổi Trẻ) khó thuyết phục chúng ta. Các cụ có nghĩ như Mõ , xin cho biết ý kiến.

" Mỹ đã cứu rỗi thế giới khi đứng lên tiêu diệt chủ nghĩa phát xít hung tàn của trục Đức- Ý- Nhật qua đại chiến thứ 2. Mỹ đã đập tan chủ nghĩa cộng sản đứng đầu là Liên Xô qua cuộc chiến tranh lạnh kéo dài hàng chục năm để cứu một phần nhân loại ra khỏi đời sống tối tăm mông muội. Mỹ đã đương đầu thành công với chủ nghĩa khủng bố quốc tế gây ra bất an cho người dân vô tội trên khắp thế giới. Và bây giờ họ lại nhận trách nhiệm mới, ngăn chận sự trỗi dậy của một thế lực đen tối đang ngoi lên với những ý đồ tồi tệ chưa thể nào lường hết đối với nhân loại văn minh: Tàu cộng.
Bỏ qua những ve vãn của Bắc Kinh về việc chia đôi một cách ích kỉ lợi ích trên Thái Bình Dương giữa hai nước lớn, Ngoại trưởng Mỹ tuyên bố ngay tại hang ổ phát xít mới, “Mỹ  không thể chấp nhận việc Trung Quốc thay đổi nguyên trạng tại Biển Đông và quốc hội Mỹ lên tiếng mạnh mẽ yêu cầu Bắc Kinh rút dàn khoan ra khỏi vùng lãnh hải của Việt Nam." ( Huỳnh Ngọc Chênh đọc nguyên văn Tại đây )

Tin mới nhận : Trung Quốc ngang ngược “cấm” khai thác dầu ở Biển Đông

(Dân trí) - Tờ Inquirer của Philippines hôm nay 13/7 cho biết quan chức ngoại giao Bắc Kinh đã ngang ngược tuyên bố rằng, các hoạt động khai thác dầu khí của công ty nước ngoài ở vùng biển Trung Quốc tranh giành với các nước trên Biển Đông mà không có sự cho phép của Trung Quốc là “bất hợp pháp”.
. Ảnh bên : Đường lưỡi bò phi lý Trung Quốc dựa vào để tuyên bố chủ quyền đối với gần như toàn bộ Biển Đông.

Tờ Inquirer, tờ nhật báo hàng đầu của Philippines, cho biết, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi đã chỉ trích thông tin cho biết một công ty năng lượng ở London đã được chính phủ Philippines cho phép gia hạn thêm một năm kế hoạch khoan trong một dự án khí đốt tự nhiên ở Reed Bank (Bãi Cỏ Rong) trên Biển Đông.

“Không có sự cho phép của Trung Quốc, việc khai thác dầu khí của bất kỳ công ty nước ngoài nào trong vùng biển dưới quyền thực thi pháp lý của Trung Quốc là phi pháp và không có giá trị”, ông Hồng Lỗi cho biết trong cuộc họp báo hàng ngày ở Bắc Kinh.

Ông Hồng Lỗi nhắc lại biện minh của Trung Quốc rằng “có chủ quyền không thể tranh cãi đối với Nam Sa (tức Trường Sa) và các vùng biển lân cận” và bất kỳ hoạt động khai thác dầu nào cũng là phi pháp.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Philippines cho biết Philippines sẽ có tuyên bố chính thức về bình luận của ông Hồng Lỗi vào ngày mai, thứ hai.

Trong khi đó, một nghị sỹ Philippines cho rằng Trung Quốc thường đưa ra tuyên bố chủ quyền vô lý đối với một phần thềm lục địa không thể tranh cãi của Philippines. “Bắc Kinh hoàn toàn sai lầm nếu họ nghĩ rằng có thể hăm dọa được Philippines với chiến thuật bặt nạt của mình”, nghị sỹ cho biết.

Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với gần như toàn bộ Biển Đông, viện dẫn vào “đường lưỡi bò” phi lý của mình.

Trung Anh
Nguồn: Dân trí.

Chủ Nhật, 13 tháng 7, 2014

Việt Nam lấy gì để đối trọng với Trung Quốc?

Vương Trí Dũng/BVN
1. Nếu Trung Quốc tấn công Việt Nam, sẽ không có nước nào mang quân đến để giúp Việt Nam chống Trung Quốc. Ngay cả khi Việt Nam có liên minh quân sự, thì đồng minh quân sự của Việt Nam cũng sẽ không mở mặt trận thứ hai, mà sẽ hạn chế chiến tranh cục bộ ở khu vực xảy ra giao tranh.
2. Bản thân Trung Quốc cũng không dám mở một cuộc chiến tranh tổng lực đánh chiếm Việt Nam, mà chỉ có thể là một cuộc chiến tranh cục bộ. Trong trường hợp Việt Nam có liên minh quân sự, Trung Quốc sẽ không dám gây ra một cuộc chiến tranh. Vạn bất đắc dĩ liều lĩnh, Trung Quốc có thể gây ra một xung đột cục bộ nhỏ. Trong trường hợp này Trung Quốc phải tự giới hạn phạm vi và thời hạn xung đột, và sẽ tìm cách thông báo trước mục tiêu giới hạn của Trung Quốc để liên minh quân sự của Việt Nam không mở rộng và leo thang chiến tranh. Bởi mở rộng thành một cuộc chiến tranh tổng lực của cả hai phía trong thời đại ngày nay sẽ đem đến những thảm khốc khôn lường cho tất cả.
3. Điều Việt Nam quan ngại Trung Quốc, không phải là một cuộc chiến tranh cục bộ, cũng không phải là một cuộc chiến tranh tổng lực, mà là một cuộc chiến tranh hạt nhân. Với chính thể độc tài như Mao Trach Đông và những kẻ nối dõi, vào bước đường cùng, hay vì một lý do điên rồ nào đó, họ có thể đang tâm mang đến một thảm họa hạt nhân. 
4. Bởi vậy, để đối phó với sự liều lĩnh cuối cùng của lãnh đạo Trung Quốc,Việt Nam cần có một chỗ dựa hạt nhân. Điều mà Nhật Bản và Hàn Quốc đã phải đề phòng và đã làm được khi có liên minh quân sự với Mỹ.
5. Trước khi đi đến sự liều lĩnh cuối cùng, Trung Quốc cũng sẽ không muốn để chiến tranh tổng lực xẩy ra, cũng không muốn tiến hành một cuộc chiến tranh cục bộ, thậm chí cũng không muốn có một cuộc xung đột vũ trang tiểu cục bộ. Trung Quốc chỉ muốn dùng nguy cơ xung đột vũ trang để đe dọa chèn ép Việt Nam, bắt Việt Nam phải nhân nhượng từ bước này đến bước khác trong yêu sách lãnh thổ biển đảo, và sẽ lấn chiếm rồi khai thác tài nguyên thềm lục địa của Việt Nam. Việt Nam biết trước, là Trung Quốc sẽ tiến hành một chiến lược gia tăng chèn ép Việt Nam bằng đe dọa nguy cơ xung đột vũ trang. Để tránh nguy cơ xung đột vũ trang Việt Nam phải nhượng bộ dần đúng theo ý đồ tính toán trước của Trung Quốc. Vậy thì, Việt Nam có nhượng bộ mãi được không và cuối cùng thì Việt Nam phải đưa ra những con bài nào để cản trở sự chèn ép gia tăng của Trung Quốc?
6. Một mặt phải liên minh chặt chẽ với các nước mà Trung Quốc xếp loại là các đối thủ nguy hiểm cho Trung Quốc. 
Theo cách đánh giá của Trung Quốc thì Mỹ là đối thủ chiến lược lâu dài số 1 của Trung Quốc. 
Nga là đồng minh tạm thời, nhưng thực chất là đối thủ chiến lược lâu dài số 2 của Trung Quốc.
Nhật là “Kẻ thù” số 1 trực diện, nhưng là đối thủ chiến lược lâu dài số 3 của Trung Quốc. Vì ân oán lịch sử, Trung Quốc xem Nhật là “Kẻ thù” khó đội trời chung hơn cả Mỹ và Nga.
7. Mặt khác là một liên minh chính trị chặt chẽ với các nước xem Trung Quốc là đối thủ nguy hiểm trực tiếp của họ.
Đối với Nhật, trong ba nước Mỹ, Trung Quốc, Nga thì Mỹ là đồng minh chỉ còn lại Trung Quốc và Nga. Tuy Nga có vấn đề tranh chấp quần đảo Curin chưa giải quyết, song Nhật xem Trung Quốc là mối đe dọa nguy hiểm trực diện nhất hơn là Nga. Chưa nói đến mối thâm thù lịch sử giữa hai nước.
Đối với Mỹ, Trung Quốc cũng là mối đe dọa tiềm tàng nguy hiểm số 1 chứ không phải Nga.
Đối với Nga thì trước mắt, trên bề mặt, Trung Quốc là đồng minh tạm thời, còn Hoa kỳ là đối thủ chiến lược số 1 trong cuộc cạnh tranh dành ảnh hưởng siêu cường. Nhưng thực chất về lâu dài Trung Quốc mới là mối đe dọa trực diện nguy hiểm số 1 cho Nga. Trong một cuộc thăm dò dư luận gần đây, người Nga đã trả lời Trung Quốc là mối đe dọa nguy hiểm nhất của Nga chứ không phải là Mỹ.
Tuy không phải là cường quốc nhưng Philippines lại là nước bị Trung Quốc trực tiếp lấn chiếm biển đảo. Bởi vậy Trung Quốc là kẻ thù trực diện của Philippines. Với dân số 100 triệu người, còn đông hơn Việt Nam, và nhờ liên minh quân sự với Hoa Kỳ, Philippines là một đồng minh cực kỳ quan trọng của Việt Nam trong công cuộc chống sự bành trướng của Trung Quốc ở Biển Đông. 
Khối ASEAN không muốn đối đầu với Trung Quốc, nhưng cũng không muốn Trung Quốc ngang ngược chèn ép. Mặt khác ASEAN đang muốn nâng cao vai trò khu vực và quốc tế của mình, cho nên ASEAN buộc phải chứng minh giá trị tồn tại của ASEAN. Vì thế ASEAN phải thể hiện lập trường của mình trước sự ngang ngược của Trung Quốc.
Ấn Độ cũng là nước có mối thâm thù lãnh thổ với Trung Quốc. Và giới lãnh đạo Trung Quốc cũng xem Ấn Độ là rào chắn cản trở sự bành trướng lộng quyền của họ.
8. Đối với Việt Nam: 
Trung Quốc đã và mãi mãi là mối nguy hiểm số 1. Mối đe dọa từ Trung Quốc là trực diện dài lâu vĩnh viễn.
Mỹ từng là kẻ thù của Việt Nam nhưng hiện nay không có mối đe dọa trực tiếp từ Mỹ. Khi khái niệm ý thức hệ bị loại bỏ thì Mỹ không nguy hiểm với Việt Nam mà còn có thể trở thành đồng minh chiến lược của Việt Nam.
Nga từng là đồng minh và về lâu dài khó có mối đe dọa trực tiếp từ Nga.
9. Liên kết với kẻ thù của kẻ thù là một binh pháp vĩnh cửu. Bởi vậy tổng hợp các đối thủ của Trung Quốc do Trung Quốc phân loại (Điểm 6) và các nước xem Trung Quốc là mối đe dọa nguy hiểm (Điểm 7) thì thấy rõ ngay liên minh chính trị và quân sự mà Việt Nam cần phải thiết lập. 
Nhật Bản là nước đầu tiên Việt Nam cần phải thiết lập thành một đồng minh chiến lược. Nói chính xác hơn, cần phải xây dựng một liên minh đối trọng trực diện ngay để cản bước sự ngang ngược của Trung Quốc trên Biển Đông và biển Hoa Đông, trong đó Nhật Bản giữ vai trò quan trọng đặc biệt. Trong liên minh này cần có những nước bị Trung Quốc trực tiếp xâm chiếm lãnh thổ là Philippines. Đây là dãy rào chắn thứ nhất chống sự bành trướng Biển Đông của Trung Quốc.
Lớp rào chắn quan trọng thứ hai là Hoa Kỳ. Hoa kỳ là lá chắn vững chắc ngăn cản sự bành trướng ngang ngược của Trung Quốc ở Biển Đông và biển Hoa Đông. Hoa Kỳ sẽ là chỗ dựa đá tảng cho các hành động cứng rắn chính nghĩa của khối liên minh do Nhật Bản tiên phong.
Lớp rào chắn thứ ba bao gồm khối ASEAN, Liên minh châu Âu, Nga, Ấn Độ, Hàn Quốc và các đối tượng khác.
Với tư cách là một liên minh mới, có sự tham gia trực tiếp của Việt Nam, ASEAN không phải là chỗ dựa quân sự, nhưng là chỗ dựa chính trị sát sườn quan trọng của Việt Nam.
Liên minh châu Âu tuy “nước xa không dập được lửa gần” nhưng với tiềm lực kinh tế hùng hậu và nền dân chủ văn minh, cũng sẽ là đập tràn cản ngăn sự ngang ngược của Trung Quốc. Trong đó Pháp là nước có quan hệ lịch sử đặc biệt với Việt Nam, chính là nơi Việt Nam cần tìm sự ủng hộ, và sẽ được sự trợ giúp thích đáng cả về mặt quân sự. Đức là một cường quốc mà Việt Nam có thể tin cậy và người Đức đã từng dành cho Việt Nam những cảm tình đặc biệt. Nền dân chủ châu Âu là nơi Việt Nam có được sự ủng hộ trong hai cuộc chiến tranh cũng sẽ là nơi hậu thuẫn mạnh mẽ Việt Nam chống bá quyền Trung Quốc.
Xét mối lợi ích chiến lược Nga – Trung, nước Nga không còn là chỗ dựa hạt nhân cho Việt Nam được nữa. Nhưng mối quan hệ truyền thống trước đây, cũng như vì lợi ích dầu khí ở biển Đông và lợi ích quân sự, mà nước Nga sẽ phải dành cho Việt Nam những ủng hộ nhất định. Mối quan hệ nồng ấm với Nga sẽ hạn chế phần nào sự bạo ngược của Trung Quốc. Những nơi Nga tham gia khai thác dầu khí chính là ranh giới vững chắc mà Trung Quốc không thể xâm nhập. Bản thân Trung Quốc là đối thủ tiềm tàng của Nga nên Nga sẽ không để cho Trung Quốc tự do bành trướng.
Ấn Độ bị Trung Quốc xâm chiếm lãnh thổ nên đương nhiên là một đồng minh của Việt Nam. Hơn nữa trong tư cách cường quốc, Ấn Độ cũng muốn ghìm chân Trung Quốc.
Hàn Quốc có lợi ích kinh tế ở Việt Nam và sâu xa cũng nhiều mối thâm thù với Trung Quốc. Đó là nơi Việt Nam có được sự ủng hộ trực tiếp hoặc gián tiếp khi cần thiết.
10. Một đồng minh rất quan trọng khác của Việt Nam cản ngăn sự ngang ngược của lãnh đạo Trung Quốc hiện nay, chính là lực lượng dân chủ của nhân dân Trung Quốc. 
Một thể chế dân chủ ở Trung Quốc phù hợp với tiến bộ nhân loại không chỉ là thang thuốc hữu hiệu hóa giải sự đối đầu căng thẳng ở Biển Đông và biển Hoa Đông mà còn góp phần làm giảm sự đối đầu nguy hiểm trên toàn thế giới. Chừng nào một thể chế dân chủ chưa toàn thắng ở Trung Quốc thì ngày đó biển đảo Việt Nam sẽ mãi không một phút bình yên.
V.T.D.

Thứ Bảy, 12 tháng 7, 2014

Hội chứng nhớ lầm của Trung Quốc

Calathau : Tác giả bài viết này , Bill Hayton , cho rằng Trung Quốc " nhớ lầm", nhưng có lẽ không phải, mà chính TQ đã cố tình đáng tráo sự thật lịch sử để kích động chủ nghĩa dân tộc cực đoan của người dân nước họ sau khi đã trải qua biết bao cay đắng vì bị các nước khác nhỏ hơn hạ nhục . Bài viết khá dài, chuyển ngữ sang tiếng Việt nên đọc hơi "rối". Cốt lõi là Trung Quốc từ QDĐ đến CS nắm quyền đều "ăn theo" phương Tây khi họ mới là người đến đầu tiên đặt tên cho các hòn đảo ở Hoa Đông mà sau này người Tầu dịch ra tiếng Hán rồi nhận bừa là người Tầu đã đến và xác lập chủ quyền đầu tiên. . Song mọi sự thật không nằm ở Bắc Kinh, mà lại đang nằm ở Đài Bắc ! Ầm ĩ nhất là cái "lưỡi bò" ngoạm đến 80% Biển Đông thì cũng chỉ là sản phẩm tưởng tượng vẽ ra giấy bởi 1 gã công dân thời Trung Hoa Dân Quốc !  
 Bởi vậy nên Bill Hayton cho rằng "Có lẽ câu trả lời nằm ở Đài Loan. Các cơ hội cho một cuộc tranh luận tự do hơn về lịch sử TQ ở Đài Loan lớn hơn ở đại lục rất nhiều "
Bill Hayton
Huỳnh Phan dịch/ Ba Sàm
Ảnh bên:Bài báo trên SCMP, ngày 3/1/1947, về việc Trung Hoa Dân Quốc được Mỹ tặng chiếc tàu, có nêu trong bài viết trên.
 Cả nước đã được dạy sai, rằng người Trung Quốc đã phát hiện và đặt tên các đảo ở biển Đông
 
Biển Đông là nơi mà tham vọng của Trung Quốc (TQ), nỗi âu lo của châu Á và sức mạnh của Mỹ hội tụ nhau. Trong vùng biển của mình, TQ đã từ bỏ mọi giả vờ về “trỗi dậy hòa bình” để ngã về kiểu ngoại giao pháo hạm. Tàu cảnh sát biển vũ trang của TQ đã đâm vào tàu của đối phương Việt Nam, phong tỏa các tiền đồn của Philippines, ngăn trở các tàu khảo sát dầu của Malaysia và doạ nạt các tàu Indonesia đang bảo vệ ngư trường quốc gia.

 Đáp lại, tất cả các nước này đang mua vũ khí nhiều hơn và cải thiện quan hệ quân sự với chính phủ các nước khác, lo lắng với sự quyết đoán ngày càng tăng của TQ – chủ yếu là Hoa Kỳ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Ấn Độ và Australia. 
Cội rể của tất cả các rắc rối này là điều mà Bắc Kinh gọi là “yêu sách lịch sử không thể tranh cãi” chiếm tới đến 80% biển Đông: chạy thẳng từ cảng Hồng Kông tới gần sát bờ biển Borneo cách xa 1.500 km. Vấn đề với yêu sách này là không có bằng chứng đáng tin cậy nào làm chỗ dựa cho nó. Tuy nhiên, mẫu chuyện hư cấu lịch sử này đe dọa hòa bình và an ninh ở châu Á và cung cấp sàn diễn cho một cuộc đấu tranh giữa TQ và Mỹ với những tác động mang tính toàn cầu. Dường như rất khó có thể tin rằng cuộc đối đầu tiềm năng có tính huỷ diệt này lại có gốc rễ là tranh chấp về những đảo rải rác gần như hoàn toàn không thể sinh sống được. 
Có hai nhóm “đảo” chính ở biển Đông. (Chỉ có một số rất ít là đảo thực sự, phần lớn chỉ là rạn san hô, bãi cát hoặc đá). Trong cụm phía bắc, quần đảo Hoàng Sa đang có tranh chấp giữa TQ và Việt Nam. Ở phía nam quần đảo Trường Sa rộng hơn nhiều do TQ, Việt Nam, Malaysia, Brunei và Philippines đòi hỏi chủ quyền. Hầu hết những chỗ hoang vắng này đều có tên tiếng Anh, thường do các tàu và các nhân viên trên tàu vẽ ra bản đồ các đảo này tặng cho tên riêng. Richard Spratly là một thuyền trưởng tàu săn cá voi đã phát hiện hòn đảo có tên ông vào năm 1843, tàu HMS Iroquois cho tên của mình cho đá Iroquois (bãi Amy Douglas) trong khi làm công việc khảo sát trong thập niên 1920, và cứ thế tiếp tục… 
Khi một ủy ban của chính phủ TQ lần đầu đặt tên tiếng Trung cho các đảo vào năm 1935, mọi việc họ làm là dịch hoặc phiên âm các tên tiếng Anh đang có. Ví dụ, ở quần đảo Hoàng Sa, đá Antelope Reef (Hải Sâm) trở thành Lingyang (羚羊: linh dương = antelope) và ở quần đảo Trường Sa, North Danger Reef (đá Bắc) trở thành Beixian (北崄: bắc hiểm [nguy hiểm phía bắc = north danger], đảo Spratly (Trường Sa đã trở thành Si-ba-la-te-li – 斯普拉特利phiên âm tên tiếng Anh)(1). Uỷ ban TQ chỉ việc sao y các bản đồ, các sai sót và mọi thứ của Anh. Các tên này sau đó được xem xét chỉnh lại hai lần. Bãi cạn Scarborough, được đặt tên theo tên một tàu của Anh vào năm 1748, được phiên âm là Si ka bo lei jiao (斯卡伯勒礁 –Tư ca bá lặc tiều) vào năm 1935, đổi tên thành Min’zhu Jiao (民主礁- Dân chủ tiều [đá Dân chủ]) của nước THDQ vào năm 1947 và sau đó được CHNDTH đặt tên ít nhạy cảm chính trị hơn là Huangyan (黄岩岛 – Hoàng Nham [đá màu vàng]) vào năm 1983.
Hiện nay, chính quyền TQ dường như hoàn toàn không biết về điều này. Việc biện hộ khuôn mẫu chính thức về chủ quyền “không thể tranh cãi” của TQ đối với biển Đông bắt đầu bằng cụm từ “người TQ là những người đầu tiên phát hiện và đặt tên cho quần đảo Nam Sa”. Trên thực tế, “người TQ” chỉ sao chép các tên này từ người Anh. Ngay cả từ “Nam Sa” (có nghĩa là “cát phía Nam”) cũng đã chạy vòng quanh trên bản đồ TQ. Năm 1935 tên này đã được sử dụng để mô tả các khu vực biển cạn, được biết tên tiếng Anh là “Macclesfield Bank” (lại theo tên một tàu khác của Anh). Năm 1947, tên Nam Sa đã được chuyển về phía nam trên bản đồ TQ để chỉ quần đảo Trường Sa. 
Một cuộc xem xét đầy đủ mỗi biện minh mà phía TQ đưa ra sẽ tốn nhiều trang giấy nhưng đủ để nói rằng chưa hề thấy có bằng chứng khảo cổ học nào về việc có tàu TQ chạy trên biển này trước thế kỷ 10. Cho đến thời điểm đó, tất cả việc giao thương và khai thác đều do các tàu thuyền Malaysia, Ấn Độ và Ả Rập thực hiện. Các tàu này có thể, vào lúc này lúc khác, có chở khách TQ. Các chuyến đi được bàn luận nhiều của các “đô đốc thái giám” TQ kể cả Zheng He (Trịnh Hoà), kéo dài tổng cộng khoảng 30 năm, cho đến thập niên 1430. Sau đó, mặc dù các thương nhân và ngư dân chạy tàu thuyền tới lui vùng biển này, nhà nước TQ không bao giờ đến các vùng biển sâu lần nào nữa cho mãi đến khi chính phủ Quốc dân đảng được Mỹ và Anh tặng cho một số tàu thuyền vào cuối Đệ Nhị Thế chiến. 
Lần đầu tiên quan chức chính phủ TQ đặt chân lên một đảo thuộc quần đảo Trường Sa là ngày 12 tháng 12 năm 1946, vào thời điểm đó cả hai đế quốc Anh và Pháp đã đưa ra các tuyên bố chủ quyền ở vùng biển này. Một phái đoàn TQ cấp tỉnh đã đến quần đảo Hoàng Sa một vài thập niên trước đó vào ngày 6 tháng 6 năm 1909, thực hiện điều có vẻ như là một cuộc thị sát trong một ngày, nhờ hai thuyền trưởng Đức mượn của hãng buôn Carlowitz dẫn đường. Nhiều đối đầu quốc tế phát xuất từ tuyên bố đơn sơ này. 
Đây là bức tranh toàn cảnh lịch sử hiện ra từ các nghiên cứu độc lập tốt nhất. Nhưng khi nói điều này cho bất kỳ người TQ nào nghe, thì họ sẽ phản ứng với sự ngờ vực. Từ phòng học đến sảnh đường ngoại giao, một ký ức chính thức về chủ quyền của TQ trên biển đã trở thành một thực tế được xác lập. Làm sao mà một ý thức quốc gia về quyền được hưởng đối với biển Đông lại phát triển rất mạnh từ một nền móng lung lay như vậy? 
Câu chuyện có thể bắt đầu với cuộc chiến tranh nha phiến lần một vào năm 1840 và điều mà bây giờ người TQ gọi là “thế kỷ quốc sỉ (thế kỷ nhục nước)” tiếp sau đó. TQ rõ ràng gánh chịu đau thương dưới bàn tay của đế quốc phương Tây và Nhật Bản. Hàng ngàn người bị giết, nhiều thành phố đã bị thuộc địa hoá và chính phủ rơi vào vòng nợ nần các ngân hàng quốc tế. 
Nhà địa lý William Callahan và những người khác đã vạch ra cách mà phe Quốc dân đảng (QDĐ) và Cộng sản, như là một phần của cuộc đấu tranh chống lại sự thống trị của nước ngoài, đã cố tình gieo trồng một ý thức về vi phạm lãnh thổ để động viên nhân dân như thế nào. Từ những năm 1900 trở đi, các nhà địa lý của TQ như Bai Meichu (Bạch Mi Sơ), một trong những người sáng lập Hội Địa lý TQ, bắt đầu vẽ các bản đồ cho công chúng TQ thấy các nước đế quốc đã xâu xé lãnh thổ TQ tới mức nào. 
Những “bản đồ quốc sỉ” này cho rằng lãnh thổ hợp lẽ của TQ bao gồm tất cả các nước chư hầu trước kia đã từng triều cống hoàng đế Trung Hoa. Các bản đồ này bao gồm bán đảo Triều Tiên, nhiều vùng rộng lớn của Nga, Trung Á, Hymalaya, và nhiều khu vực Đông Nam Á. Các đường được vẽ trên các bản đồ để đối chiếu các khu vực rộng lớn của đế quốc xưa với tình trạng teo lại của đất nước này. Tai hại là sau khi ủy ban chính thức của TQ đổi tên các đảo trên biển Đông vào năm 1935, một trong những đường này đã được vẽ ra vòng quanh biển này. Đây là điều mà bây giờ được gọi là đường “chữ U” hoặc “9 vạch” choán 80% biển Đông và tất cả các đảo bên trong nó. Tai nạn bản đồ đó, dựa trên việc đọc sai lịch sử Đông Nam Á, lại là cơ sở cho yêu sách chủ quyền hiện tại của TQ. 
TQ rõ ràng gánh chịu sự sỉ nhục dưới bàn tay của người nước ngoài độc đoán nhưng nhà nước hiện đại nổi lên từ đống đổ nát của nhà Thanh và các cuộc nội chiến sau đó đã tìm thấy niềm an ủi trong những ghi nhớ sai lầm vốn ít liên quan đến những gì thực sự xảy ra. Như bất kỳ người nào đi xem triển lãm “Con đường hồi sinh” mới tại Bảo tàng Quốc gia TQ ở quảng trường Thiên An Môn sẽ thấy ra, hội chứng nhớ lầm này là một thành phần cốt lỏi trong huyền thoại làm nên tính chính đáng của Đảng Cộng sản: huyền thoại đảng cứu đất nước thoát khỏi sỉ nhục. 
Các viện nghiên cứu và các ủy ban của chính phủ Quốc dân Đảng trong nửa đầu thế kỷ 20 đã để lại Đảng Cộng sản một “lịch sử chính thức” sai lầm có thể chứng minh được. Chính điều này, chứ không phải là mối đe dọa của đám đông theo chủ nghĩa dân tộc trên đường phố làm cho tranh chấp Biển Đông rất khó giải quyết và nguy hiểm. Nhưng nếu thừa nhận sự sai trái của nó, sẽ loại bỏ một nền tảng cốt lỏi vị thế của Đảng trong đỉnh cao của xã hội TQ. 
Rủi thay, không có cách dễ dàng nào khác cho xung đột đang tiếp diễn trên biển Đông. Không bên nào muốn kích động một cuộc xung đột hoàn toàn nhưng không ai sẵn sàng giảm bớt căng thẳng bằng cách điều chỉnh yêu sách lãnh thổ phải chăng hơn. Một số quan chức TQ đã bí mật thừa nhận sự vô lý về pháp lý của việc duy trì yêu sách “đường chữ U” này. Nhưng cũng chính những quan chức này lại nói rằng họ không thể chính thức điều chỉnh yêu sách này vì những lý do chính trị (sự chỉ trích trong nước sẽ rất lớn). Thế thì làm thế nào để có thể thuyết phục người dân TQ có một cái nhìn khác về lịch sử biển Đông? 
Có lẽ câu trả lời nằm ở Đài Loan. Các cơ hội cho một cuộc tranh luận tự do hơn về lịch sử TQ ở Đài Loan lớn hơn ở đại lục rất nhiều. Hiện đã có một số học giả “bất đồng chính kiến” đang xem xét lại các khía cạnh của lịch sử thế kỷ 20. Đài Loan cũng là nơi các văn thư của THDQ, chính phủ vẽ nên “đường chữ U” lần đầu, được lưu trữ. Một cuộc kiểm tra thấu đáo và mở rộng quá trình lộn xộn mà theo đó đường này được vẽ ra có thể thuyết phục những người làm ra dư luận phải xem xét lại một số huyền thoại của Quốc dân Đảng mà từ lâu họ đã tuyên bố như là chân lý trong kinh. 
Có lẽ lý do mạnh nhất để bắt đầu tại Đài Loan là chính quyền Bắc Kinh sợ rằng bất kỳ sự nhượng bộ nào họ có thể đưa ra, sẽ bị lớn tiếng chỉ trích tại Đài Bắc. Nếu nhà chức trách ở đó muốn xuống thang sự xung đột do việc chép sử trên biển Đông, thì sẽ dễ dàng hơn nhiều để chính quyền Bắc Kinh làm tương tự như vậy. Chìa khóa cho một tương lai hòa bình ở châu Á nằm trong việc xem xét trung thực và có tính phê phán quá khứ. 
Quyển sách The South China Sea and the struggle for power in Asia (Biển Đông và cuộc đấu tranh giành quyền lực ở châu Á) của Bill Hayton sẽ được Đại học Yale xuất bản vào tháng 9.
—–
(1) Lưu ý rằng đối với âm R người Hoa thường chuyển thành âm L (ví dụ: Roma –> Luó Mă [La Mã], Rousseau–> Lú Suō [Lư Thoa]… mới thấy Si-pu-la-te-li [tư phổ lạp đặc lợi - 斯普拉特利] là phiên âm của S-p-ra-t-ly, hoặc Pai-la-su [phách lạp tô - 柏拉苏] là Pa-ra-cel… Qua đó cũng thấy khi chuyển thêm qua âm Hán Việt thì thường là cách biệt quá xa so với âm gốc như mấy ví dụ vừa nêu

Thứ Sáu, 11 tháng 7, 2014

Thư giãn cuối tuần .

Cụ Trần Xuân Hoài vừa sưu tầm gửi về BĐH mẩu chuyện vui " Thư giản cuối tuần" sau đây, mời các cụ cùng cười!

Tuổi thọ trung bình của đàn ông Việt Nam là 72 . Trên tuổi đó gọi là sống lâu. Dưới tuổi đó gọi là "mất sớm"
Chúc mừng các cụ ông trên 72, khi đọc những lời dưới đây thì cười cho đã đời, và nhủ thầm "may quá". Các cụ ông dưới 72 cũng vẫn cười tốt và sẽ hét lên "Hãy đợi đấy!"
Các cụ bà xem chỉ để tham khảo mà cười hoặc ném đá.
Kính chào !

LỜI MẸ GIÀ DẠY CON TRAI

1.- Kẻ dễ ghét nhất của con là vợ con.

2.- Ngu dốt lớn nhất của đời con là không hiểu được nó.

3.- Thất bại lớn nhất của đời con là không bỏ được nó.

4.- Bi ai lớn nhất của đời con là phải sống với nó.

5.- Sai lầm lớn nhất của đời con là quyết định lấy nó.

6.- Tội lỗi lớn nhất của đời con là nghe lời nó.

7.- Ðáng thương lớn nhất của đời con là bị nó sai khiến.

8.- Ðáng khâm phục lớn nhất của đời con là con vẫn chịu được nó.

9.- Tài sản lớn nhất của đời con là những thứ nó đang giữ.

10.- Khiếm khuyết lớn nhất của đời con là con không lấy được hai vợ.

Nghe xong, cậu con trai òa khóc.

Bà mẹ ngạc nhiên hỏi :
- Sao con khóc ?

- Con thương bố con quá, chính vì thế mà bố con mất sớm!

-------------------------------------
TXH sưu tầm.

Thứ Năm, 10 tháng 7, 2014

Viếng Mẹ bạn Đặng Minh Kim

Hôm qua, ngày 8/7/2014 chúng tôi đã đến nhà bạn Minh Kim ở Hà Đông để thắp hương cho mẹ bạn ấy. Mẹ Bạn Đặng Minh Kim, bạn học K5-LSQL của chúng ta, đã về với Tổ Tiên vào ngày 4/7 vừa qua. Cụ hưởng thọ 98 tuổi (chín mươi tám tuổi). Bạn Minh Kim không báo cho chúng tôi nhưng tình cờ bạn Khoa Phi gọi điện mới biết tin. Lập tức Khoa Phi gọi điện cho Nữ Hiếu và Nữ Hiếu tập hợp ngay một số chị em ở Hà Nội đại diện cho cả lớp để đi viếng. Đoàn chúng tôi gồm 6 người: Nữ Hiếu, Thanh Mai, Tuyết Minh, Thanh Bình, Minh Gương và Nguyệt Ánh. Thấy chúng tôi đến bạn Minh Kim rất cảm động. Sau thời gian chăm mẹ ốm, đặc biệt là sau mấy ngày lo tang lễ, nom bạn Minh Kim gầy sọp hẳn đi, rất tội. Bạn nhiệt tình tiếp đón chúng tôi, ép chúng tôi ăn thật nhiều hoa quả, chúng tôi nói chuyện với nhau khá lâu. Minh Kim có 3 cô con gái, nhưng hôm nay không có cháu nào ở nhà. Cả 3 chau đều đã có gia đình ổn định và công ăn việc làm tốt. Một cháu là giáo viên dậy cùng trường với mẹ. Một cháu làm việc ở Lăng Bác, một cháu học ngoại thương ra, nay làm cho một công ty của Hàn Quốc.
Bàn thờ mẹ đặt bên nhà cậu em thứ 4, cho nên chúng tôi đã sang đó để thắp hương viếng cụ.
Chúng tôi có ghi lại một số hình ảnh, xin Post lên để chia sẻ cùng các bạn.


Bàn thờ và bó hoa chúng tôi mang đến cúng.


Minh Gương - Thanh Mai - Tuyết Minh - Nữ Hiếu - Thanh Bình - Minh Kim.


Hai chị em đáp lễ.

Thứ Tư, 9 tháng 7, 2014

AI ĐÂY ?


Được BS xinh đẹp như thế này điều trị thì bệnh tật nào cũng khỏi !

Người Việt cần gửi thông điệp gì cho Thế giới ?

Đi biểu tình phải có thông điệp rõ chứ

Janathan London/Blog Xin lỗi ông 
Cho đến nay tôi có nhiều bạn Việt Nam từ mọi phía và mọi quan điểm chính trị. Và ở đây tôi hoàn toàn không có ý định đi sâu vào nội dung của những sự bất đồng chính trị trong cộng đồng Việt Nam toàn cầu, kể ca trong và ngoài nước.


Chỉ muốn chia sẻ ý một nhận xét mà thôi: Việc trong những biểu tình vì Hoàng Sa, Trường Sa, và Biển Đông có những biểu trưng chính trị khác nhau (thậm chí ngược nhau ngay trong một cuộc biểu tình) theo tôi chẳng giúp thế giới hiểu gì về Việt Nam và rất có thể giảm mạnh hiệu qua của những nỗ lực để huy động sự ủng hộ của quốc tế.
Đối với những cuộc biểu tỉnh, vấn đề “thông điệp” là hết sức cơ bản và quan trọng. Rõ ràng đến nay những biểu tình trong nước đã chưa thành công. Ở ngoài nước, tôi cũng lo hơn một chút. Từ những người phô bày những hình ảnh của Hồ Chí Minh tại Hồng Kông (nghĩ gì về HCM, Ông thực sự có liên quan gì không? Có giúp thế giới thương Việt Nam?) cho đến những bạn hát các bài của VNCH ỏ Mỹ (vâng, hát thì hát nhưng hát cho ai?), phải nhớ rằng, đối với những ai mà không phải là người Việt Nam, thì thấy hình ảnh của HCM hay cơ vàng họ sẽ nghĩ đến Cụ Ông KFC hay hàng ĐHL hơn là động thái bất chính đáng của Trung Quốc.
Vì thế, những sự chia rẽ và những thông điệp không rõ hay không liên quan theo tôi là một trở ngại cực lớn phải cố gắng khắc phục một cách nào đó.
Vậy, nhờ bạn xem hình ảnh ơ dưới. Dù ảnh này chưa được đẹp lắm, và chỉ có vài người, hình ảnh là hay ở chỗ là nội dung của nó là rõ, thống nhất, và thông điệp đang được gửi là cực rõ và liên quan trực tiếp đến vấn đề. Ai mà không mù chữ và sáng tạo một chút cũng có thể tạo ra nhũng cách để gửi những thông điệp rõ mà cần được gửi.

Thứ Ba, 8 tháng 7, 2014

Cảm xúc buồn thương khi nhận tin máy bay trực thăng lâm nạn .

Sao các anh vội đi xa ....
( Thạch Quân)

 Thiếu tá Đặng Thành Chung, ( 48 tuổi ở ngõ 162 Lê Trọng Tấn P.Thanh Xuân HN), Đội trưởng đội cứu hộ hàng không, huấn luyện viên dù (Quân chủng Phòng không Không quân), có mặt trên chiếc trực thăng Mi 171, đã hy sinh.

                       Sau một đêm với giấc  ngủ ngon lành, thanh thản vì không phải thức để dõi theo trái bóng tròn lăn trên các sân cỏ Brazil khi giải World Cup sắp bước vào các trận đấu bán kết với 4 đội tuyển hay nhất là Brazil, Đức, Achentina và Hà Lan, buổi sáng ngày 8 tháng 6 tôi thức dậy, ngỡ sẽ lại có một ngày bình yên nữa sẽ tới với ánh năng rực rỡ  phủ đày trên khắp thành phố. Nhưng không, bên tai tôi chợt vang lên một giọng nói  thảng  thốt,  nghẹn ngào..,giọng của một nữ phát thanh viên của đài Tiêng nói Viêt Nam trong bản tin buổi sáng....Một tai nạn thảm khốc đã xảy ra, 21 sỹ quan và chiến sỹ của Quân đôi nhân dân VN trên chiếc trực thăng số hiệu MI 171 trên đương thực hiên chuyến tập huấn nhảy dù đa gặp nạn khi chiếc máy bay bị rơi rồi nổ và bốc cháy dữ dội chỉ 16 phút sau khi cất cánh tại sân bay Hòa Lạc, 16 người đã hy sinh tại chỗ ,5 người bị thương vì bỏng nặng đang được cưu chữa khẩn cấp. Cột lửa bốc lên từ chiếc máy bay bị rơi đã nhuộm đỏ cả một góc trời ngoai ô thành phố Ha Nôi và loang theo vệt nắng đưa nỗi buồn thương dến từng góc phố, tưng ngõ nhỏ của Thủ đô thân yêu. Vậy là trong thời bình nhưng vẫn có : các Anh, những " NGƯỜI LÍNH RA ĐI TỪ ĐÓ KHÔNG VỀ " (1). Thật là đau buồn, thật là thương tiếc vô hạn. Giờ phút này ,tôi cũng như bao người con đất Việt khác đều không thể thờ ơ, không thể chỉ lo cho công việc của riêng mình nữa bởi sự ám ảnh bởi nỗi đau mất mát vô hạn từ tai nạn thảm khốc bất ngờ kia.

Thứ Hai, 7 tháng 7, 2014

Một hiện tượng văn hóa lùn đến thảm hại !

Calathau : Trước khi đọc bài viết dưới đây đề nghị các cụ hãy Bấm vào đây  để xem Clip này. Xin nhớ, cụ nào đau tim hãy uống 1 viên thuốc trợ tim trước khi bấm .( Lưu ý, mấy giây đầu có quảng cáo, không xem thì bấm " bỏ qua " để vào nội dung chính ). Đấy là câu chuyện có thực 100% ! Cái anh chàng "lông dân" Nguyễn Dức Hậu, 28 tuổi đặc sệt chân quê này tự đặt " nghệ danh" là Lệ Rơi . Có gì lạ ? Lệ Rơi đang là một trong những cái tên hot nhất trên internet hiện nay. Chỉ cần gõ từ khóa "Lệ Rơi" và chỉ cần 0,16 giây sau đó, Google đã cho ra 24 triệu kết quả. Nếu gõ từ "ca sỹ Lệ Rơi" thì chỉ sau 0.35 giây trang tìm kiếm thông dụng nhất thế giới cũng cho ra hơn 2,7 triệu kết quả. ( số liệu tính đến ngày 4/7). Đây là con số mà rất nhiều những ca sỹ, những người đang miệt mài hoạt động trên con đường nghệ thuật hằng mơ ước (và với không ít người trong số đó thì ước mơ chỉ là mơ ước) ! Nhưng ...

Rơi lệ về hiện tượng Lệ Rơi 

Nguyễn Hoa Lư

1. Lệ Rơi là một chàng trai nông dân chính hiệu. Chàng bước vào thế giới ảo với tất cả sự “chân quê” của mình. Không làm dáng, không sử dụng các xảo thuật, chàng tâm sự, chàng hát, chỉ để quên đi nỗi nhọc nhằn của mình.


Cũng có thể chàng chỉ muốn “lấy le” với vài đứa trẻ con trong xóm, cũng có thể chàng muốn khoe chút tài mọn với vài đứa bạn đang đi làm xa quê đâu đó.

Vậy mà chàng nổi tiếng, theo các báo chí thì chàng đã làm nên một kì tích. Làng showbiz “rung chuyển” vì chàng, giới trẻ An Nam nghiêng ngã vì chàng.

Chẳng có gì đáng bàn về điều này. Không gian ảo tự do, ai buồn cứ khóc, ai vui cứ cười. sao này phát sáng thì sao kia lụi tàn. Thực sự thì tôi còn mừng cho anh chàng 28 tuổi nghe nói sống bằng thu nhập từ một vườn ổi trong làng quê.
2. Giới truyền thông và showbiz “đánh hơi” ngay được hiện tượng Lệ Rơi. Nghe đồn về các hợp đồng giữa chàng trai đồng quê này với Youtube, hay kế hoạch tổ chức các live show đang lên kịch bản…

Tôi không lạ về điều này. Nhiệm vụ của các ông chủ trong truyền thông là “đánh hơi”, “tận thu” mọi nguồn tài nguyên có thể khiến hầu bao của họ đầy thêm!

3. Quay lại câu chuyện về chàng Lệ Rơi mà mỗi video chàng tung lên Youtube, một tuần sau, gần cả trăm ngàn view “nhào dzo”, theo như tờ Tuổi Trẻ là nhiều tiếng cười vẫn cứ nổ ra ở nhiều khán thính giả với đủ mọi cung bậc: từ nụ cười chia sẻ “quyền được ca hát”, cười “chào thua” đến… cười nhạo, cười “mím chi cọp”.

Rơi lệ, khóc cho một đất nước ngàn năm văn hiến mà tầm văn hóa của giới trẻ thấp lùn đến mức đáng nhục nhã.

Rơi lệ, khóc cho một không gian văn hóa nghèo nàn và tẻ nhạt đến mức một anh chàng nông dân chân đất không một chút tài năng cũng đủ sức làm cho không gian ấy dậy sóng dậy gió.

Rơi lệ, khóc cho một thế hệ thanh niên chẳng biết làm gì để giết thời gian ngoài việc “thưởng thức”, “ném đá” hay cuồng nhiệt tung hô những câu chuyện vô bổ, nhảm nhí. Còn chút an ủi: thanh niên thất nghiệp, thay vì đi ăn cắp, ăn trộm chó hay la đà trong các quán bia hơi rẻ tiền đã trở nên văn minh hơn khi biết “lên nét” giải sầu!

Rơi lệ, khóc cho một nền báo chí Việt, đại gia như Tuổi Trẻ mà cũng hết tin, hết bài, cố sức kéo câu chuyện Lệ Rơi, Lệ Khô đến gần hết một trang báo khổ lớn!

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Cụ Ba Bê kể chuyện

HAI CỤ “NAM DU” & “TÂY DU” 
VỀ ĐẾN HÀ NỘI

Tác giả 3B cùng 2 cụ Cát Hồ, Tú Riềng làm khách mời đặc biệt của cụ Khoa Phi trước khi cụ "Tây du hành"
Tôi nhân được điện thoại của “Vua Phượt” Làng ta – Cụ Diachuoansai (Tl) báo tin đã hoàn thành chuyến  “Nam du”, vừa về đến HN hôm chủ nhật 29/6.
Cụ bảo tôi : “H. ơi!. Lâu quá không gặp nhau rồi. Ta phải gặp nhau thôi!”.
Sau đó, cụ cựu Đại sứ C.Lý tưởng tôi chưa biết tin TL đã về, lại điện thoại báo tin và “chỉ thị’ cho Phó Mõ Làng 3B” triệu tập ngay cuộc họp “BCT Cầu Ngà” để nghe  “Vua Phượt” tường trình về tình hình “Miền Nam ruột thịt”  và nghe Cụ Khoa Fi kể chuyện “Tây du  ký”, (chả là Cụ và cụ Hồng Nhật K6 vừa đi du lịch 5 nước Tây Âu về). Theo Cụ đi là để tận mắt xem Tư bản nó dãy chết thế nào và  trực tiếp  ngắm các cô đầm mắt xanh như nước biển Đia trung hải, mũi lõ , tóc óng ánh màu bạch kim . Cụ KF bảo chuyến đi cực tốn, nhưng đáng “đồng tiền bát gạo”, vì “trăm nghe không bằng một thấy” Và ngàn thấy không bằng một… lần “bắt tay”.

Vừa qua các “Bạn trong nớ” rất sôi động (“Gặp nhau luôn chúng ta cùng..nâng cốc”) lúc thì đón nữ sĩ Làng Ta- Song thu (TG) cùng Phu quân, rồi gặp mặt Lớp 6,, Lớp 3, v v… Gần đây lại đón cụ TL. Những cuộc gặp mặt rất đa dạng, ở nhiều nơi, Lúc ở nhà cụ Đồng Huyền, lúc ở nhà “Tỷ phú đỏ” M.Ngọc, “Tỷ Phú hồn nhiên”  M.Đ, rồi ở “Mật khu BR” dưới gốc cây Sa kê của cụ Khắc Hạnh, khi ở nhà cháu Linh- con trai TL… Ngoài ra, hình như còn ở các nhà hàng : Điện ảnh, Đờn ca tài tử, Tuồng Chèo, Ở các quán:  Cây Si, Cây Đa, Cây Cơn nguội, Cây… Ngô, v.v.
 Nghĩa là ở khắp Sài gòn , miễn là tiện (“Ở đâu Cu - Lờ gọi là ta cứ đi”). Và cuộc nào cũng vui, tình nghĩa và mang đậm “màu sắc Cu Lờ SG” độc đáo.

Hôm nay, chúng tôi gặp nhau ở một nhà hàng trên bờ sông Tô Lich xanh…đen. Cạnh nhà hàng Chiếu Hoa (đại bản doanh Hội Cầu Ngà). Nhà hàng  sạch sẽ, có phòng riêng, máy lạnh, lịch sự. Hôm nay không có chó, “toàn dê là dê’’, đặc biệt là món tái dê và ngẩu pín dê  (không đâu có). Ngoài ra còn có pho mai hun khói Hà lan do cụ KF “cắp nách” ở Tây về làm cho dê cũng phải nể!.
Chúng tôi nâng cốc bia hơi Hà Nội mát lạnh (ngon hơn hẳn  bia “Tiệp HN dởm”. Tất nhiên kém bia Tiệp xịn của cụ Chaoquelam ở SEC rồi).
Theo chỉ thị của cụ Lý và cụ T.Long, thành phần  có mặt hôm nay toàn những   “nhân vật Cộm cán” của HộiCầu Ngà, nên không phải “giữ mồm giữ miệng”.
Cụ kể trươc hết về Mật khu BR . DK đã béo đỏ sau khi đã giải quyết vấn đề liên quan đến “quả bầu dục”. H đã bỏ nấm để chăm gà, vịt, thỏ và… ông Xã. Mật khu BR của K&H đã có thêm 2 Ki-ốt để cho thuê (có khi “lợi bất cập hại”?). Các cụ K&H  rất nhiệt tình với bạn bè và nơi đây vẫn được coi là “đia chỉ đỏ” cùa anh chị em QL.
- Huyền sức khỏe vẫn duy trì được. Đồng vẫn yêu nghề, có nhiều tranh cổ động về Biển Đông. H&Đ vẫn nhiệt tình như xưa.
- MĐ thì  lần này TL không gặp được vì Bạn bận, có mời về Củ Chi mà TL cũng bận nên không xuống được. Không ai trách ai vì rất thông cảm cho nhau. Bạn QL là vậy.
TL để “đối tượng” có nhiều vấn đề được quan tâm nhất là cụ Cala. Kể sau cùng. Cụ kể rất chi tiết, rất cụ thể, rất hấp dẫn… Cụ chả giấu gì, ngay cả những chuyện gọi là “thâm cung bí sử”… thế mà tôi lại chẳng nhớ gì, ngoài chuyện cụ Cala dạo này rất hay đi  “cà…fê” … có lẽ cụ đang sắp cho ra mắt một tác phầm. (hỏi , thơ hay tiểu thuyết? Cụ bảo hình như tiểu thuyết bằng…thơ, hay trường ca gì đó. Lại hỏi: Khi nào kết thúc, thì cụ TL cũng chịu).
 Nhiều câu hỏi rất có trách nhiệm của anh em chất vấn, cụ Diachuoansai đành “Bótay chấm Com”, không trả lời được. Cụ bảo, vì tớ không phải “Người phát ngôn BNG- Calathau”; các Cậu đi mà hỏi nó cho rõ.  Nhá nhá nhá!.
 Chúng tôi biết Cala Khỏe vẫn, yêu… đời, yêu Blog. nhiệt tình với bạn bè và nhận lời mùa Thu sẽ ra HN cùng DK để dự Hội Lớp và đi “PHƯỢT nhẹ”  với chúng tôi. Thế là đủ và vui rồi. Cái gì đến nó sẽ đến,không nên nóng ruột mà hại thận.
Trước khi kết thúc, BCT Cầu Ngà còn trao đổi về vấn đề “Phải thay đổi thể chế” và hướng đi của Hội Cầu Ngà. Đại loại là không nên chỉ toàn chó (thịt chó), vì nhiều cụ đã “cai” và kiêng. Nên bao gồm rộng rãi cả dê, bò. Gà, vịt, cua, cá… miễn là vui, gặp nhau là chính, ăn là phụ và rất phụ.
  Có cụ còn tuyên bố hung hồn: “Nếu không thay đổi gấp thì… toi”.(Ở tuổi cổ lai hy rồi mà). Thôi chuyện này tôi sẽ kể sau vậy.
Mong rằng chúng ta còn có thể gặp nhau dài dài.
3B  (Hà Nội 04/6/201 .

Hội HỮU NGHỊ VIỆT-TRUNG Tp.HCM MỜI HỌP MẶT


Mời các bạn cựu học sinh  
các Trường Việt Nam từng đóng tại Quảng Tây ( Trung Quốc )

Tới tham dự họp mặt
Vào hồi 8 giờ sáng , thứ 5 ngày 10.7.2014 
Địa điểm : Lầu 2 , số 31 Lê Duẩn.Quận 1. Tp HCM
( Hội trường Liên hiệp các tổ chức Hữu nghị Tp ) 
Chủ đề : "Đồng lòng chung sức hướng về Biển Đảo " 
do Liên hiệp các tổ chức hữu nghi TP HCM tổ chức 
 Nội dung cụ thể :
  • Thông tin về tình hình Biển Đông của Chuẩn đô đốc Lê Kế Lâm , Chủ tịch Hội khoa học Biển Tp HCM , Nguyên Giám đốc Học viện Hải Quân.
  • Ý kiến của các  Hội thành viên  Liên hiệp về tình hình biển đảo hiện nay.
  • Tuyên bố của Liên hiệp về tình hình biển đảo hiện nay.
  • Ủng hộ " Quỹ Vì Trường Sa thân yêu-Vì tuyến đầu Tổ  quốc".

5-7-2014 
Trần Kháng Chiến 
Phó chủ tịch Hội Hữu nghị Việt-Trung Tp HCM

Thứ Năm, 3 tháng 7, 2014

"TIẾC" (Thơ Trung Hải )



Tôi sinh ra ở Biển
Lại lớn lên ở rừng
Mỗi lần nhớ về Biển
Chợt thấy lòng bâng khuâng!

Tuổi thơ tiếng Mẹ ru
Lẫn nhịp sóng vỗ bờ
Thuyền căng buồm no gió 
Chở hồn tôi ước mơ.

Tôi muốn làm thủy thủ
đi khắp các đại dương
hay trên tàu đánh cá
biển Đông quê hương mình.

“Gắn đời mình với Biển”
Ước mơ xưa không thành
Nhưng tình yêu biển cả
Mãi mãi còn tươi xanh.

Biển Đông đang dậy sóng
Tàu giặc đến nơi rồi.
Tiếc!. Không còn trẻ nữa
để lên tàu  ra khơi …
cùng cháu, con quyết chí
bảo vệ Biển-Đảo-Trời.

                         Trung Hải      
(Viết nhân 2 tháng giàn khoan Hải Dương 981 của quân bành trướng TQ đặt trên vùng biển của nước ta).

------------------------------------------------------------
Chép sang từ Blog bongbanbien http://bongbanbien.blogspot.com/2014/07/tiec-tho-trung-hai_3.html

QUYẾT TỬ CHO TỔ QUỐC QUYẾT SINH ! TẠI SAO KHÔNG ?


dậy bảo trịch thượng nào ! 

Chúng ta chỉ có TỔ QUỐC LÀ TRÊN HẾT
Hãy cùng nhau cất lên bài ca của một thời không xa : 

QUYẾT TỬ CHO TỔ QUỐC QUYẾT SINH !!! 
Của những chiến sĩ cảm tử tiền bối !


Tiến lên đường, tới xa trường, ta xứng danh là CẢM TỬ QUÂN...

"Tiến lên đường, tới xa trường, trông súng gươm chúng ta coi thường. A !...ta nguyền đồng tâm diệt tan quân thù ! Tươi cười xông pha ở nơi chiến khu ! Ta cùng nhau tiến, khó khăn không lùi ! Da ngựa bọc thây lòng này vẫn vui !"

TIẾN LÊN ĐƯỜNG ! TỚI XA TRƯỜNG ! 
TA XỨNG DANH LÀ CẢM TỬ QUÂN !!!

----------------------------------------------------------
Cảm hứng từ trang Blog " LỜI CŨ KHÔNG BAO GIỜ QUÊN" của HS Phạm Đỗ Đồng .Tại đây