Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

TIN BUỒN: ANH HOÀNG TRỌNG HIỀN ĐÃ TỪ TRẦN


BAN LIÊN LẠC CỰU HỌC SINH TRƯỜNG TNVN LUSON/QUELAM/KHXNN
VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC BÁO TIN
Anh HOÀNG TRỌNG HIỀN
Cựu HS K5 Trường TNVN
Cựu SINH VIÊN HỌC VIỆN NGA NGỮ BẮC KINH
CỰU ĐẠI TÁ CANDVN
Sau một thời gian lâm bệnh hiểm nghèo, mặc dù được các thầy thuốc hết lòng cứu chữa
và gia đình, người thân tận tình chăm sóc, nhưng vì tuổi cao sức yếu không qua khỏi,
ANH ĐÃ TỪ TRẦN HỒI 4g47 SÁNG NGÀY 22/5/2018 TẠI BV 198 BỘ CA (Hà nội)
TANG LỄ ĐƯỢC TỔ CHỨC TỪ 11g – 13g ThỨ 5, ngày 24/5
Tại NHÀ TANG LỄ BV 198 BCA, Phố TRẦN BÌNH (HÀ NỘI)
Anh chị em cựu HS Trường TNVN (1953-1957)
Tập trung tại NHÀ TANG LỄ  BV 198 VÀO HỒI 11g30
ĐỂ VIẾNG ANH HOÀNG TRỌNG HIỀN và CHIA BUỒN CÙNG GIA QUYẾN .


Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

NHỮNG ĐIỀM "GỞ" CỦA CHỮ HÁN GIẢN THỂ ĐÃ TRỞ THÀNH SỰ THẬT?

Nguyên văn Tít đăng trên trang Web ĐẠI KỶ NGUYÊN là :
Những điềm báo của chữ Hán giản thể đã trở thành sự thực, chuẩn xác một cách đáng sợ!

Có người cho rằng, những chữ Hán giản thể giống như là một điềm báo chẳng lành. Vì sao lại nói như vậy? Mời bạn xem tiếp sẽ rõ.
Văn hóa Á Đông không hề đơn giản như bề mặt mà mọi người nhìn thấy. Từng nét lễ nghi, từng bộ trang phục, từng nét chữ đều ẩn chứa những nội hàm vô cùng sâu sắc, và liên hệ mật thiết với từng hơi thở trong cuộc sống của chúng ta.
Có một nét văn hóa mà không thể không nhắc đến, chính là nội hàm thâm sâu của loại chữ viết tượng hình – Chữ Hán. Tuy nhiên, sau khi chữ Hán bị giản lược, thì những nội hàm ấy cũng bị mất đi, thay vào đó là sự lệch lạc, thậm chí biến dị.
Có một cư dân mạng đã liệt kê ra hàng loạt các chữ Hán giản thể. Tác giả đối chiếu những chữ Hán giản thể này với các hiện tượng tai nghe mắt thấy trong cuộc sống hiện đại ngày nay. Và điều nhìn thấy được khiến người ta không khỏi phải giật mình kinh ngạc!

1. Chữ “Thân” chính thể (người thân)
Chữ “Thân” giản thể , mất chữ “Kiến” 

Thân bất kiến: Người thân không gặp được nhau. Một năm chẳng biết cha mẹ, con cái, người thân được đoàn tụ bao nhiêu lần? Nơi nào cũng thấy lưu lại những cuộc tình chớp nhoáng. Các quý ông, quý bà khinh thường đạo lý, lang chạ khắp nơi. Điều này khiến những người cùng huyết thống cũng chẳng được vui vầy bên nhau.

Khi chữ Thân giản thể. ảnh dẫn theo dulichanhsaomoi.com

2. Chữ “Sản” chính thể (sinh sản)
Chữ “Sản” giản thể , mất chữ “Sinh”

Sản bất Sinh: Đậu thai mà không sinh. Ngày nay các phòng khám tư, phẫu thuật phá thai nơi nào cũng thấy. Ruộng màu thì bị bỏ hoang, mọi người đổ dồn về các khu công nghiệp và thành phố lớn, không cần ngũ cốc chỉ lo kiếm tiền.

3. Chữ “Hương” chính thể (Quê hương)
Chữ “Hương” giản thể , mất chữ “Lang” – những người trẻ

Hương vô Lang: Quê nhà không có người trẻ. Ai nấy đều đổ về thành phố lập nghiệp mưu sinh. Trong thôn làng khó có thể bắt gặp những khuôn mặt trẻ trung. Khắp cả ngôi làng chỉ thấy những người già yếu, trẻ con và người tàn tật. Đây cũng chính là một cảnh tượng thường thấy nhất tại Trung Quốc ngày nay.

4. Chữ “Ái” chính thể (Yêu)
Chữ “Ái” giản thể , mất chữ “Tâm” – trái tim

Ái vô tâm: Yêu không xuất phát từ trái tim. Ngày nay thử hỏi có mấy người còn giữ tấm chân tình son sắt, hay là chỉ quen chạy theo thời thế xô bồ. Đại gia cặp với chân dài. Kẻ ham tiền, người háo sắc, hễ có lợi là trao thân. Tình một đêm, tình sét đánh, tình chớp nhoáng khiến nhà nghỉ mọc lên nhan nhản khắp nơi. Quả là tình yêu không còn sự kết nối thiêng liêng và trách nhiệm suốt cuộc đời như văn hóa Thần truyền xưa kia. 

5. Chữ “Miến” chính thể (Mỳ)
Chữ “Miến” giản thể , mất “bộ Mạch” – Lúa mỳ

Miến không Mạch: Bột mỳ không làm từ lúa mạch, thì làm từ thứ gì, bạn thử đoán xem? Bột mỳ không có mùi lúa mạch, kỳ thực đã trộn lẫn phoóc môn. Đây cũng là tình trạng làm giả thực phẩm, gạo giả… phổ biến trong xã hội ngày nay

Bột mì giả. Ảnh dẫn theo phapluatplus.vn

6. Chữ “Tiến” chính thể (Tiến tới)
Chữ “Tiến” giản thể , mất chữ “Giai” – Tốt

Tiến bất giai: Bước tiếp sẽ không may mắn, mà thành con ếch ngồi trong đáy giếng (Chữ Tỉnh : cái giếng). Sự nghiệp cả đời truy cầu chỉ như mò trăng đáy nước, tiền tài cũng như hái hoa trong gương.

7. Chữ “Ứng” chính thể (Hồi ứng)
Chữ “Ứng” giản thể , mất chữ “Tâm”

Ứng vô tâm. Lời nói gió bay, dẫu hứa hẹn cũng khó thành hiện thật, nói lời lật lọng mà không biết ngượng ngùng. Bởi vậy, trong xã hội ngày nay ‘thành tín’ ngày càng mai một, dường như đã trở thành một thứ gì đó xa xỉ không với tới. Đây cũng là tình trạng xuống dốc, đạo đức suy đồi trong xã hội ngày nay.

Người xưa rất xem trọng chữ Tín, coi lời thề hẹn nặng tựa núi Thái Sơn, lời nói ra là đã được Trời Đất làm chứng, ắt phải thực hiện. Tuy nhiên, nhiều người ngày nay vốn ảnh hưởng bởi học thuyết vô Thần, lừa gạt lật lọng, chỉ hòng đạt được lợi ích cho mình. Thật chẳng đáng buồn lắm sao!

8. Chữ “Thính” chính thể (Nghe)
Chữ “Thính” giản thể , mất chữ “Nhĩ” – tai

Chữ “Thính” (lắng nghe) ở dạng chính thể gồm bộ “Nhĩ” (tai), bộ “Vương ” (vua), chữ “Thập ” (mười), chữ “Mục” (mắt), chữ “Nhất” và chữ “Tâm ”.  Nếu ghép các bộ này vào nhau chúng ta sẽ hiểu được hàm ý mà ông cha ta muốn gửi gắm. Khi lắng nghe một ai đó, chúng ta phải khiến người ấy cảm thấy mình quan trọng như một vị vua (chữ Vương), và lắng nghe bằng đôi tai của mình (bộ Nhĩ). Đồng thời chúng ta còn phải dồn mọi ánh nhìn và sự chú ý tới họ (chữ Thập, chữ Mục). Nhưng như vậy vẫn chưa đủ, điều quan trọng nhất là phải dành trọn trái tim để cảm nhận những điều họ nói (chữ Nhất, Tâm). Chỉ có như vậy chúng ta mới có thể lắng nghe trọn vẹn những thông điệp mà họ muốn truyền tải, mới biết cách thấu hiểu và trân trọng người khác.

Chữ “Thính” giản thể là Thính thiếu Nhĩ: Nghe mà thiếu mất tai. Nó chỉ gồm bộ “Khẩu” (cái miệng) và bộ “Cân” (cái rìu). Đại ý là không phải dùng tai, dùng mắt, hay dùng tâm để lắng nghe như văn hóa truyền thống, mà là nghe bằng miệng, bằng những lời búa rìu sắc nhọn.

Khi chữ “Thính” giản thể. Ảnh dẫn theo twitter.com

9. Chữ “Ưu” chính thể (Ưu tú)
Chữ “Ưu” giản thể , mất chữ “Ưu” – ưu lo

Ưu cần phải Ưu lo: Muốn thành người ưu tú, xuất chúng cần phải biết lo lắng cho đại cục, cho người khác. Bậc hiền tài như vậy trong thiên hạ là khó cầu nhất. Người tài thời nay nghĩ đến vinh hoa, phú quý cho riêng mình hay lợi ích cho muôn dân? Những người nhiều tài lắm tật, e rằng lợi ít hại nhiều. Kiểu người này chỉ khiến con người càng thêm lo sầu.

10. Chữ “Thái” chính thể (Hái)
Chữ Thái giản thể , thiếu bộ Thủ – Cái Tay

Thái vô Thủ: Muốn hưởng mà không muốn động tay ra hái. Ngồi mát ăn bát vàng người người muốn, đục nước béo cò kẻ kẻ cầu. Đây cũng có thể nói là một thực trạng dễ thấy trong xã hội ngày nay. Những cậu ấm cô chiêu, những thế hệ trẻ chỉ biết ‘cúi đầu’ chờ đợi từ sự sắp đặt của cha mẹ mình, chỉ mong cầu hưởng thụ cuộc sống giàu sang mà không biết ra tay làm việc.

11. Chữ “Địch” chính thể (Kẻ địch)
Chữ “Địch” giản thể , thêm bộ “thiệt” -  Cái lưỡi

Tấc lưỡi là kẻ thù rất đáng sợ. Vậy nên mọi người khi nói năng, diễn thuyết phải chú ý. Bách gia tranh minh là cái bẫy. Theo ta thì sống, chống ta thì chết, muốn sống phải nói cùng khẩu khí với ta. Điều này có thể dễ dàng nhìn thấy trong thời Đại cách mạng Văn hóa tại Trung Quốc. Chính phủ trưng cầu ý kiến của giới trí thức, để họ tự do biểu đạt lý tưởng của mình. Sau đó dùng chính những lý luận đó khép họ vào tội phản quốc. Có người thậm chí vì vậy mà mất mạng.

12. Chữ “Bút” chính thể
Chữ “Bút” giản thể

Ngày nay bút không còn thẳng. Con người thường dùng bút cong mà viết sử nên gọi là bẻ cong sử sách. Bút ngay sử thẳng xưa đã có, tới nay sóng gió đã cuốn trôi.

Khi chữ bút giản thể. Ảnh dẫn theo twitter.com

13. Chữ “Tân” chính thể (Quan khách)
Chữ “Tân” giản thể , thiếu chữ Bối –  Bảo bối, thêm chữ “Binh” – Binh lính

Xưa kia khách quý đến nhà mang theo quà quý (- Bảo bối). Chủ nhà bày biện yến tiệc, khoản đãi với tấm lòng thành. Ngày nay binh lính tới nhà (Bộ “Miên” chỉ mái nhà), không chỉ thiếu quà quý, mà còn có binh đao. Từ xưa đã gọi chuyện này là loạn cõi thế gian.

14. Chữ “Miếu” chính thể (Chùa chiền)
Chữ “Miếu” giản thể , thiếu chữ “Triều” – nghi thức bái lạy

Miếu bất Triều: Trong miếu mà không thấy thật tâm tiến hành những nghi lễ bái lạy Thần Phật. Ngày xưa chùa chiền là nơi con người ăn năn sám hối, bởi con người kính cẩn bái lạy Thần Phật, mong tìm được sự thanh thản trong tâm.

Ngày nay, chùa chiền như chiếc áo khoác của những kẻ vô Thần, trở thành thắng cảnh du lịch, thành nơi kiếm chác, trao đổi của kẻ phàm tục. Người mà quỷ thần cũng không sợ, ắt sẽ to gan dám làm càn.

15. Chữ “Võng” chính thể (Lưới)
Chữ “Võng” giản thể , mất bộ Mịch – sợi cước

Lưới không có cước, lưới vô dụng, cá lọt lưới trước mắt như thể trêu ngươi. Pháp luật cũng như một chiếc lưới. Ngày xưa Thiên tử cũng phải chịu tội như thứ dân. Ngày nay quyền thế thay pháp luật một cách vô nguyên tắc, thậm chí có thể lợi dụng quyền thế trong tay mà một tay che cả bầu trời.

16. Chữ “Hậu” chính thể (Đời sau)
Chữ “Hậu” giản thể , thêm chữ nhất , bộ khẩu

Đời sau chỉ được sinh một con, về già cha mẹ ốm đau bệnh tật khó lòng nhờ vả. ‘Kế hoạch hóa gia đình là quốc sách, sinh quá một con gia đình nghiêng ngả’ – Đây là chính sách một con thường thấy ở xã hội Trung Quốc. Bao nhiêu hệ lụy của xã hội, quả thực cũng khiến lòng người âu lo.



Khi chữ Hậu giản thể. 
Ảnh dẫn theo wintechvietnam.com
***

Ở trên chỉ là một số ít ỏi được đưa ra, nhưng cũng đủ để biết rằng cải cách chữ Hán, chữ Hán sau khi bị giản lược thì những nội hàm tinh túy của văn hóa truyền thống cũng bị mất đi, thay vào đó là sự sai lệch, biến dị. Mà điều đáng tiếc hơn cả là, sự suy đồi và trượt dốc trong xã hội, dường như cũng đã và đang diễn ra đúng theo từng sự lệch lạc trong từng chữ Hán giản thể đó.

Vậy nên, có người cho rằng, những chữ Hán giản thể này giống như là một điềm báo chẳng lành vậy!

Quả đúng là:

“Học giả chân chính đứng một bên,
Cải cách chữ Hán mù văn hóa.
Thiên thu vạn đại trò hề diễn,
Duy chỉ điềm báo chẳng hề sai”.

Theo soundofhope.org
Hiểu Mai biên dịch
-------------------------------
Nguồn :  Đại Kỷ Nguyên

Thứ Ba, 24 tháng 4, 2018

XÃ HỘI ĐANG SAO NHỈ? CON NGƯỜI TẠI SAO LẠI VẬY ?

(Bài của Đinh Duy Hòa đăng trên Vietnam.Net)
09/04/2018  03:06 GMT+7 
Câu hỏi này năm ngoái, năm kia đã manh nha trong đầu tôi, đến hôm nay lại đậm hơn rất nhiều.


Từ chuyện ở trường học...
Cuối năm 2016, cả xã hội xôn xao vụ việc tại trường Tiểu học Nam Trung Yên Hà Nội. Xe taxi chở hiệu trưởng nhà trường vào sân trường gây tai nạn cho một cháu học sinh. Tư duy bình thường là nhận lỗi, nhận trách nhiệm, nhưng không.

Trước hết cứ là chối đã rồi tính tiếp. Rồi mới đây, cô giáo phạt trò bằng cách bắt trò uống nước giặt giẻ lau bảng. Khoan nói đến kỹ năng và nghiệp vụ sư phạm mà trước hết cô cũng là một con người. Tình người ở đâu, đạo đức ở đâu khi cô hành xử như vậy?

Rất nhiều người nghĩ như tôi không biết nếu cô giáo đó có con, có cháu mắc khuyết điểm bị buộc uống thứ nước như vậy thì cô nghĩ gì, phản ứng ra sao? Rồi cô giáo 3 tháng liền không nói với trò trong lớp học.

Đinh Duy Hòa,hành hung bác sĩ,bác sĩ,giáo viên,bạo lực học đường,Phan Văn Vĩnh
Một kỷ lục không chỉ của riêng ta, mà có lẽ của cả thế giới. Mà trò cũng lạ, 3 tháng cứ vậy cũng không ai nói năng gì. Đến lúc có trò nói ra thì có vẻ như bị cô lập, vì như vậy đã làm ảnh hưởng đến thành tích của nhà trường khi cấp trên xem xét.

Không thể hiểu nổi. Rồi chuyện cô phạt, bắt trò quỳ thì bố trò đến bắt cô quỳ. Trò đánh thầy, đâm thủng bụng thầy để trả thù. Phụ huynh  vào hẳn trường học hành hung giáo viên... Đấy là chuyện ở trường học.

...Chuyện trong bệnh viện

Trong bệnh viện cũng không ít chuyện. Bệnh nhân, người nhà bệnh nhân đánh nhân viên y tế. Thầy giáo và thầy thuốc  từ xa xưa vốn là những người được dân ta kính trọng nhất. Không thầy đố mày làm nên. Lương y như từ mẫu.

Giờ đây, quan niệm đó hình như bị lung lay đáng kể. Nhiều giá trị xã hội, nhiều chuẩn mực đạo đức xã hội bị đảo ngược. Nếu như thầy đúng là thầy, bác sỹ đúng là bác sỹ thì có chuyện gì xảy ra không?

Thầy giáo và bác sĩ giờ đây có vẻ không còn nguyên vẹn như xưa. Trò lại càng quá trớn vượt qua làn ranh giữa trò và thầy. Và đặc biệt là người dân, rất dễ bất bình, rất dễ manh động đánh đấm khi không hài lòng.

Đến tướng công an và cả chuyện phong giáo sư?

Rồi chuyện mấy tướng công an bị bắt để điều tra. Cơ quan công quyền sinh ra để chống nạn cờ bạc, lại đích thân đứng ra tổ chức đánh bạc. Mà là cả một hệ thống bộ máy cơ chứ.

Khoan nói đến vi phạm pháp luật nghiêm trọng, thì ở đây sự đảo lộn giá trị xã hội, chuẩn mực đạo đức càng mãnh liệt hơn.

Về cơ bản, trong con mắt người dân, lực lượng công an phải là mẫu mực. Mẫu mực để bảo vệ pháp luật, bảo vệ dân.

Đôi khi, cũng có khuyết điểm, cũng có tỳ vết, nhưng vẫn có thể tha thứ, chấp nhận. Nhưng đến mức như vậy thì quả là quá nghiêm trọng. Câu hỏi vẫn cứ là sao lại thế nhỉ?

Rồi chuyện phong giáo sư nữa chứ. Cả một hội đồng quốc gia làm cái việc này bao năm qua, qua bao tầng nấc xét duyệt, riêng năm nay lại bị khơi ra chính thức. Mà khơi ra mới thấy nhiều cái sai, cái lố. Khoan bàn đến trách nhiệm các cơ quan nhà nước có liên quan, mà hãy xem những người vào cuộc phong hàm. Rất nhiều người xứng đáng. Có một số ít cũng rất xứng đáng nhưng không biết sao vẫn bị loại. Và có những người tìm mọi cách để lọt, cho dù không đáp ứng tiêu chuẩn.

Trộm nghĩ, mình không xứng giáo sư, tiến sĩ, nhưng bằng mọi cách đạt được, để rồi đi đâu cũng trưng ra thì cái liêm sỉ tối thiểu phải có đã biến sạch trơn. Cũng chả cần đạo đức cao xa gì, miễn đạt giáo sư là ok hết.

Đạo đức con người đang có vấn đề

Rồi chuyện... Vẫn biết, con người ta không phải là “thánh”, không thể không nhiễm bụi trần, nhưng cái bụi trần nhiễm đến mức như vậy thì quả là đáng lo ngại. Đạo đức con người đang có vấn đề, đang xuống cấp nghiêm trọng.

Đạo đức không phải cứ áp đặt bằng được là ra, không phải cứ qua các câu khẩu hiệu hoành tráng là đi vào lòng người. Đạo đức phải được chăm chút xây dựng trong từng gia đình, rồi từ gia đình đến trường học, rồi đến xã hội.

Quá trình này vừa tự nhiên thẩm thấu vào mỗi con người, vừa không hẳn tự nhiên theo nghĩa mọi người phải tuân thủ những cái chung của xã hội, những cái được xã hội coi là chuẩn, là đúng mực. Đạo đức xã hội là thước đo giá trị con người, không ngoại lệ,  cho người bình thường nhất cho đến những người có trọng trách cao nhất trong xã hội.


Với những gì đang diễn ra trong xã hội ta, nghĩ cũng tốt, cứ để nó bung ra mọi khuyết tật, mọi cái gọi là tiêu cực liên qua tới phạm trù đạo đức để xem ta đang ở đâu may ra còn có cách giải quyết phù hợp. Cái này mà không nhận ra thì coi như bó tay chấm com.
-------------------------------------
Nguồn: vietnamNet

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2018

TÀI SẢN QUỐC GIA VÀO THAY "ĐẠI GIA" SAO DỄ QUÁ !!!

Tác giả: theo Trần Hồng Phong (Bình Luận Án)
.
Chiến dịch đánh quan tham, quan “làm trái” của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng có vẻ đang ở giai đoạn cao trào, khi các đối tượng bị “tóm” có chức vụ ngày càng to hơn, quy mô hậu quả ngày càng lớn hơn, ở những thành phố lớn – cũng chính là những nơi quan chức có cát cứ “vững mạnh” nhất. Người ta thấy tài sản quốc gia, đất đai rơi vào tay các “đại gia” sao mà dễ dàng quá.

Chỉ trong vài ngày qua, liên tiếp thông tin về những sai phạm của lãnh đạo ở cấp cao nhất, hay từng ở cấp cao nhất, tại hai thành phố lớn trực thuộc trung ương là Đà Nẵng và TP. Hồ Chí Minh bị chính thức đưa lên mặt báo.  Tại Đà Nẵng, hai nguyên Chủ tịch UBND TP, một tướng tình báo bị bắt, khởi tố. Có thể nói là khá “chấn động”!

Ở Việt Nam suốt nhiều chục năm qua, nói đến “quan” là người dân hình dung ngay đến tham nhũng, độc ác, sa đoạ, biến chất. Nên những chuyện quan làm trái như ở Đà Nẵng hay TP. Hồ Chí Minh hoàn toàn không phải là điều gì lạ lẫm. Gây bất ngờ, chấn động có chăng là vì vụ việc được phanh phui, đưa lên mặt báo một cách “chính thức”, “danh chính ngôn thuận” đàng hoàng! Mà cũng nhờ “chính thức hoá” như vậy, nên người dân được quyền bàn luận, bày tỏ ý kiến về vụ việc một cách an toàn, mà không lo có thể bị chụp cho những cái mũ như: phản động, nói xấu chế độ, ăn cơm thừa đế quốc Mỹ, … đại loại vậy.

Dù sao, tuy chỉ là công khai và xử lý, chứ không chắc gì sẽ thu về đủ số tiền của bị thất thoát, hay tiền tham nhũng – thì cũng là điều đáng mừng cho đất nước.

Hai vụ việc gây chấn động trên đều liên quan đến chuyện tài sản công lọt vào tay các “đại gia”.

“Đại gia” mà tôi nói ở đây, là những người nhiều, rất nhiều tiền, có quan hệ “mạnh” – chứ không nói là họ thực sự giỏi giang trí truệ, hay đồng tiền đưa họ thành “đại gia” là sạch sẽ. Điều ấy khó kiểm chứng lắm. Tuy nhiên có thể nói một cách khái quát, là các “đại gia” ở Việt Nam hầu hết đều liên quan đến bất động sản, đất đai – vốn là tài sản “thuộc sở hữu toàn dân do Nhà nước thống nhất quản lý” (quy định trong Luật đất đai), chứ không phải là do họ có nguồn thu từ những sản phẩm, dịch vụ tốt, thương hiệu nổi tiếng. Chẳng hạn như Iphone, Microsoff Office, Facebook, … của Mỹ, hay xe hơi Toyota của Nhật, hay điện thoại Samsung của Hàn Quốc chẳng hạn.

Cả hai vụ ở Đà Nẵng và TP. Hồ Chí Minh, đều là về đất đai. Đại khái là những khu đất vàng, có gía trị siêu lớn – nếu nhà nước đem bán đấu giá, công khai, thì sẽ mang về cho ngân sách những khoản tiền khổng lồ hàng ngàn tỷ đồng. Nhưng vì lý do “tế nhị” nào đó, mà những khu đất như vậy lại được giao/bán một cách nhanh chóng bất thường, trong âm thầm lặng lẽ, thủ tục siêu nhanh … vào tay các đại gia. Giá thì thấp hơn giá trị thật hàng trăm, thậm chí hàng ngàn tỷ đồng.

Ví dụ như dưới đây là thông tin về vụ bán đất khu dân cư Phước Kiển cho “đại gia” Quốc Cường Gia Lai, đăng trên báo Tuổi Trẻ ngày 18/4/2018.

“Văn phòng Thành ủy TP.HCM vừa có thông báo về sự việc đang được dư luận quan tâm liên quan đến việc Công ty TNHH một thành viên đầu tư và xây dựng Tân Thuận đã bán khu đất “khủng” tại xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè cho Công ty Quốc Cường Gia Lai với giá rẻ bèo so với giá thị trường.

Theo thông báo này, ngày 5-6-2017, Công ty TNHH một thành viên đầu tư và xây dựng Tân Thuận (100% vốn thuộc Văn phòng Thành ủy TP.HCM) đã ký chuyển nhượng phần diện tích đất đã được đền bù tại khu dân cư Phước Kiển ở xã Phước Kiển, huyện Nhà Bè, TP.HCM cho Công ty cổ phần Quốc Cường Gia Lai. Diện tích đất được bán là hơn 30ha với giá 1,29 triệu đồng/m2.

Văn phòng Thành ủy TP.HCM cho rằng việc ký chuyển nhượng này đã không được báo cáo cho tập thể Thường trực Thành ủy và tập thể Ban thường vụ Thành ủy theo Quy chế quản lý tài sản của Thành ủy.

Đến ngày 27-12-2017, khi có thông tin về sự việc, Thường trực Thành ủy đã có chỉ đạo dừng việc chuyển nhượng, yêu cầu phải đàm phán lại và báo cáo Thường trực Thành ủy.

Ngày 14-4-2018, Thành ủy TP.HCM họp nghe báo cáo kết quả trên và đến ngày 18-4-2018, Ban thường vụ Thành ủy họp nghe Văn phòng Thành ủy báo cáo việc chuyển nhượng phần đất này.

Qua thảo luận, Ban thường vụ Thành ủy nhận thấy việc ký hợp đồng này không đúng theo Quyết định số 1087-QD9/TU ngày 31-3-2009 của Ban thường vụ Thành ủy về ban hành Quy chế quản lý, sử dụng tài sản là nhà, quyền sử dụng đất tại các công ty trách nhiệm hữu hạn một thành viên thuộc sở hữu của Đảng bộ thành phố. Ban thường vụ Thành ủy đã yêu cầu Công ty TNHH một thành viên đầu tư và xây dựng Tân Thuận đàm phán với đối tác hủy hợp đồng – không đồng ý việc bán chỉ định”.

Qua ví dụ trên, có thể thấy rất rõ việc quyết định “giao” tài sản công vào tay “đại gia” thường chỉ nằm trong bàn tay “sinh sát” một vài vị lãnh đạo cấp to nhất ở địa phương. Nếu vụ việc không bị phát hiện, đưa lên báo chí thì xem như … chẳng ai biết! Nhưng khi bị phanh phui, thì mới lòi ra rất nhiều những bất thường, trái quy định, hậu quả gây thiệt hại rất lớn cho  nhà nước (suy cho cùng cũng chính là gây thiệt hại cho người dân).

Câu hỏi đặt ra là: nguyên nhân, động cơ nào mà các vị ấy cố tình làm trái như vậy? Để làm sáng tỏ việc này hoàn toàn không dễ, rất khó có bằng chứng. Nên thông thường chỉ có thể quy kết trách nhiệm, truy tố về hành vi “cố ý làm trái”, “thiếu trách nhiệm” thôi. Tức là cũng chỉ mới xử lý phần nổi của tảng băng. Chưa đi đến tận cùng bản chất.

Tuy nhiên, chỉ qua phần nổi đó, ai ai cũng dễ dàng hiểu được, và không thấy ngạc nhiên, khi hầu hết các quan to ở Việt Nam đa phần đều rất giàu. Tài sản rất lớn, con cái gửi đi học nước ngoài … – trong khi về mặt nguyên tắc, họ chỉ hưởng lương công chức. Thì không thể nào có được những tài sản đó, nếu không “làm trái”, không “thiếu trách nhiệm”.

Thế mới thấy tài sản quốc gia vào tay đại gia dễ lắm là vậy. Và tỷ lệ thuận với sự giàu có của quan to.

Nếu cứ đà này, mà không bị ngăn chặn, thì chẳng bao lâu nữa, tài sản quốc gia sẽ cạn kiệt, đất nước sẽ càng rơi vào cảnh khó khăn hơn, không còn nguồn lực để đầu tư, phát triển. Đó là chưa nói đến tình huống nguy hiểm hơn, là đất đai rơi vào tay những kẻ xấu, có liên quan đến nước ngoài. Mà nước ngoài đó lại đang có ý định hăm he thôn tính, xâm lược Việt Nam.
———–

TRỞ LẠI VẦN ĐỀ CỦA ĐÀ NẴNG và CỦA BỘ CÔNG AN

Tác giả: theo FB nhà báo Hoàng Hải Vân
.
Tôi nhắc lại chuyện ông Nguyễn Bá Thanh không phải là ủng hộ việc “đào mồ” người chết ra mà xử tội. Tôi chỉ muốn nói, nếu như không làm rõ vai trò của ông Nguyễn Bá Thanh thì không thể thấy hết nguyên nhân sâu xa của vấn đề Đà Nẵng và khó có thể khôi phục lại sự hoạt động bình thường của Đảng bộ và Chính quyền Đà Nẵng sau khi triệt phá các tập đoàn tội phạm.
Và điều này nữa, một đường dây mafia được che dưới bóng của những kẻ thoái hóa biến chất trong cơ quan bảo vệ an ninh quốc gia như Tổng cục Tình báo Bộ Công an là vô cùng khó phá, bởi vì ngay cả các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước cũng có thể bị những kẻ thoái hóa biến chất trong cơ quan này vu oan giá họa mà không có chỗ để thanh minh. Vì vậy, phá được đường dây này sẽ là khâu đột phá vào các tập đoàn mafia đang lũng đoạn đất nước, nó cho thấy nước Việt Nam ta hiện nay vẫn còn có quốc pháp (Hoàng Hải Vân)
————–
Sau khi 2 ông cựu Chủ tịch TP. Đà Nẵng và ông trung tướng cựu Phó Tổng cục trưởng tổng cục tình báo Bộ Công an bị khởi tố, người ta mới thấy một cách rõ ràng những người lãnh đạo cao nhất của Đảng và chính quyền TP. Đà Nẵng bị tập đoàn mafia Vũ nhôm thao túng trong thời gian dài lâu như thế nào.
Ai từng làm việc trong bộ máy Đảng và Chính quyền TP. Đà Nẵng thời ông Nguyễn Bá Thanh đều biết rõ, Nguyễn Bá Thanh thực chất là một “ông vua” của thành phố này. Nguyễn Bá Thanh quyết tức là nghị quyết, Nguyễn Bá Thanh chỉ đạo tức là pháp luật. Thành ủy, Ủy ban nhân dân chỉ là nơi hợp thức hóa, hợp pháp hóa ý đồ riêng của Nguyễn Bá Thanh. Nguyên tắc tập trung dân chủ chẳng là cái đinh gì đối với Nguyễn Bá Thanh.
Đường dây mafia Vũ nhôm sau khi thao túng Đà Nẵng, đã từng bước vươn cái vòi bạch tuột ra các địa phương khác mà chuyện xảy ra ở Ngân hàng Đông Á chỉ là một ví dụ. Vũ nhôm vừa là công cụ của Nguyễn Bá Thanh vừa biến Nguyễn Bá Thanh thành công cụ của mình, nhưng anh ta đương nhiên không phụ thuộc vào mỗi ông Nguyễn Bá Thanh cùng đồng sự của ông Thanh.
Nhưng ông Nguyễn Bá Thanh cũng cao tay không kém. Ông còn có những đường dây khác nữa. Nếu điều tra triệt để tình trạng vi phạm đất đai ở TP. Đà Nẵng thì chắc chắn sẽ lần ra tiếp các đường dây này.
Tại thời điểm này mà ông Nguyễn Bá Thanh còn sống, thì quan chức đầu tiên ở Đà Nẵng phải bị khởi tố chính là ông Nguyễn Bá Thanh. Các ông Trần Văn Minh, Văn Hữu Chiến và các ông khác đương nhiên cũng bị khởi tố. Họ vừa có vai trò là công cụ của Nguyễn Bá Thanh vừa có mưu đồ riêng.
Tôi nhắc lại chuyện ông Nguyễn Bá Thanh không phải là ủng hộ việc “đào mồ” người chết ra mà xử tội. Tôi chỉ muốn nói, nếu như không làm rõ vai trò của ông Nguyễn Bá Thanh thì không thể thấy hết nguyên nhân sâu xa của vấn đề Đà Nẵng và khó có thể khôi phục lại sự hoạt động bình thường của Đảng bộ và Chính quyền Đà Nẵng sau khi triệt phá các tập đoàn tội phạm.
Và điều này nữa, một đường dây mafia được che dưới bóng của những kẻ thoái hóa biến chất trong cơ quan bảo vệ an ninh quốc gia như Tổng cục Tình báo Bộ Công an là vô cùng khó phá, bởi vì ngay cả các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước cũng có thể bị những kẻ thoái hóa biến chất trong cơ quan này vu oan giá họa mà không có chỗ để thanh minh. Vì vậy, phá được đường dây này sẽ là khâu đột phá vào các tập đoàn mafia đang lũng đoạn đất nước, nó cho thấy nước Việt Nam ta hiện nay vẫn còn có quốc pháp.
Vì vẫn còn có quốc pháp, nên vấn đề của Đà Nẵng và vấn đề của Bộ Công an nhất định phải tuân thủ các nguyên tắc pháp quyền. Ai có dấu hiệu phạm pháp phải sớm điều tra làm rõ, phạm tội tới đâu xử lý nghiêm minh tới đó với các bằng chứng có sức thuyết phục. Tuyệt đối tránh tình trạng giậu đổ bìm leo gây oan sai cho người vô tội, không chỉ trong việc thực thi luật pháp mà còn phải ngăn ngừa cả sự nghi kỵ lẫn nhau giữa các đồng nghiệp.
Sở dĩ tôi đề cập đến chuyện này vì sau khi khởi tố 2 vị cựu Chủ tịch, các cơ quan công quyền của TP. Đà Nẵng đang rơi vào trạng thái rất bất an. Đa số cán bộ, công chức Đà Nẵng đều là những người lương thiện, họ cần được hỗ trợ và tạo điều kiện tốt nhất để thi hành công vụ. Song song với việc tiếp tục điều tra xử lý những người phạm pháp, Đà Nẵng cần được Trung ương hỗ trợ để ổn định bộ máy hoạt động, nếu không thì chính người dân lại phải chịu tổn thất do tình trạng bất an gây ra.
Ở Bộ Công an thì tôi không biết có ai cảm thấy bất an hay không, nhưng đối với các cán bộ, chiến sĩ của các cơ quan của Bộ Công an nơi có các ông tướng bị bắt cũng như vậy, sai phạm của những người từng chỉ huy họ không liên quan gì đến họ, họ cũng phải được hỗ trợ để được bình an thi hành công vụ.

VŨ NHÔM và THẦM TƯỢNG NGUYỄN BÁ THÀNH

Tác giả: theo FB nhà báo Hoàng Hải Vân

Từ thông báo những sai phạm của Bí thư Thành ủy đương nhiệm, người ta có thể lần ra một nhân vật liên quan đến cái xe cho tặng Thành ủy Đà Nẵng và 2 căn nhà mà gia đình Bí thư Thành ủy sử dụng. Nhân vật đó là ông Phan Văn Anh Vũ, tục gọi là Vũ nhôm.
…Nay thì câu chuyện về xe cộ và nhà cửa hé lộ một mối quan hệ giữa ông Vũ nhôm với Bí thư Thành ủy đương nhiệm và cơ quan Thành ủy Đà Nẵng. Đây cũng là một đầu mối phăng ra một nhóm lợi ích lũng đoạn cơ quan Thành ủy từ rất lâu trước khi ông Nguyễn Xuân Anh làm bí thư. Mọi thứ chắc chắn sẽ được sáng tỏ sau khi kết thúc điều tra các dự án liên quan đến ông Vũ nhôm và thanh tra toàn diện các dự án trên bán đảo Sơn Trà (Hoàng Hải Vân)
———————
Diễn biến mới nhất tại Đà Nẵng đúng như chúng tôi kỳ vọng nhưng nằm ngoài dự đoán của nhiều người : Sau khi Ủy ban Kiểm tra TƯ Đảng thông báo kết luận về những sai phạm của Bí thư và Chủ tịch thành phố, cùng một lúc Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình chỉ đạo thanh tra toàn diện các dự án trên bán đảo Sơn Trà và Bộ Công an vào cuộc điều tra 9 dự án và việc mua bán chuyển nhượng tài sản công tại 31 địa chỉ ở Đà Nẵng.

Việc triển khai “song kiếm hợp bích” để tấn công vào thành trì “lợi ích nhóm” gần như bất khả xâm phạm trong hàng chục năm ở Đà Nẵng, chứng tỏ “cái lò” mà Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đang đốt lên không phải để cho vui. Nó cũng chứng tỏ Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc và Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình không phải là những nhà lãnh đạo bị các nhóm lợi ích nơi này che mắt hay chi phối. Những người khác trong Chính phủ tôi không biết, chỉ biết là Phó Thủ tướng Vũ Đức Đam e ngại các nhóm lợi ích này đến mức khi đích thân đi thị sát bán đảo Sơn Trà ông vẫn không dám nhìn vào những sai phạm. Mà chẳng trách gì ông Vũ Đức Đam, trong suốt hai mươi năm qua hầu hết các bộ, ngành liên quan ở Trung ương không thể không biết những sai phạm về đất đai ở Đà Nẵng nhưng đều làm ngơ không đả động đến.

Từ thông báo những sai phạm của Bí thư Thành ủy đương nhiệm, người ta có thể lần ra một nhân vật liên quan đến cái xe cho tặng Thành ủy Đà Nẵng và 2 căn nhà mà gia đình Bí thư Thành ủy sử dụng. Nhân vật đó là ông Phan Văn Anh Vũ, tục gọi là Vũ nhôm.

Có người nói với tôi tất cả 9 dự án và 31 địa chỉ công sản mà cơ quan an ninh điều tra đang kiểm tra đều liên quan đến Vũ nhôm. Tôi chưa có thời gian xác minh, tôi chỉ biết chắc một số trong các dự án trong đó là của ông này, trong đó có một công trình rất lớn là dự án Khu đô thị quốc tế Đa Phước (cấp phép năm 2008, giai đoạn 1 : 181 ha). Một dự án ngang nhiên lấp biển trong Vịnh Đà Nẵng và có nhiều sai phạm nhưng không thấy các báo “lớn” đề cập, chỉ có tờ báo “nhỏ” như tạp chí Giao thông là quyết liệt, cùng với một số báo “vừa vừa” khác như Dân Việt, Người Lao động…

Không hiểu vì lý do gì mà toàn bộ hoạt động của ông Vũ đều dành cho các phương tiện truyền thông “lề trái”, đưa tin thật giả lẫn lộn, rất khó xác minh. Ông này gần như được “miễn nhiễm” với thông tin “lề phải”. Người ta đồn rằng Vũ nhôm có tài hô mưa gọi gió, biết trước ai bị kỷ luật ai được lên chức và ai có thể bị bắt, có lẽ vì vậy mà ít có ai dám dây vào. Người ta cũng đồn rằng một trong những công ty của Vũ nhôm là doanh nghiệp “bình phong” của ngành công an, rằng ông này được phong quân hàm sĩ quan công an cấp tá, có lẽ vì vậy mà giới truyền thông chính thống càng phải tránh xa để phòng thân.

Những lời đồn đó thực hư như thế nào tôi không biết, nếu có thì cũng không biết ông này mang hàm thiếu tá, trung tá hay thượng tá. Tôi chỉ nghe một vị trong Ban Thường vụ Thành ủy Đà Nẵng tiền nhiệm nói rằng một vị lãnh đạo trong Thành ủy thời đó đã nhìn thấy một cái thẻ thiếu tá công an mang tên ông Vũ. Nhưng ngay cả cái thẻ đó là thật hay là giả tôi cũng không dám nói bừa, chỉ có cơ quan điều tra mới có căn cứ để trả lời, nếu như cơ quan này điều tra đến ông Vũ nhôm.

Nay thì câu chuyện về xe cộ và nhà cửa hé lộ một mối quan hệ giữa ông Vũ nhôm với Bí thư Thành ủy đương nhiệm và cơ quan Thành ủy Đà Nẵng. Đây cũng là một đầu mối phăng ra một nhóm lợi ích lũng đoạn cơ quan Thành ủy từ rất lâu trước khi ông Nguyễn Xuân Anh làm bí thư. Mọi thứ chắc chắn sẽ được sáng tỏ sau khi kết thúc điều tra các dự án liên quan đến ông Vũ nhôm và thanh tra toàn diện các dự án trên bán đảo Sơn Trà.

Stt này chỉ muốn đề cập đến 3 vấn đề thời sự :

1- Hầu hết, nếu không muốn nói là toàn bộ các dự án được cấp phép phá nát Sơn Trà và toàn bộ 9 dự án và 31 công sản liên quan gần xa với ông Vũ nhôm đang được điều tra đều diễn ra trong thời ông Nguyễn Bá Thanh làm Chủ tịch và Bí thư Đà Nẵng. Từ những dự án này có thể phăng ra các nhóm lợi ích. Ông Nguyễn Bá Thanh đã qua đời, nhưng các đồng sự trực tiếp tham gia vào việc cấp phép các dự án và việc mua bán tài sản công dưới sự chỉ đạo của ông Nguyễn Bá Thanh đương nhiên phải chịu trách nhiệm.

2- Ông Nguyễn Bá Thanh từng là một “thần tượng” trên truyền thông được nhiều người ngưỡng mộ. Tôi không nghĩ là một bộ phận dân chúng đã sai khi ngưỡng mộ ông. Dân chúng và những người ngoài cuộc đã nhìn thấy sự thay da đổi thịt ấn tượng của thành phố Đà Nẵng, ấn tượng này gắn liền với tên tuổi Nguyễn Bá Thanh. Nhiều người dân đã không thể thấy được bản chất bộ mặt khang trang của thành phố Đà Nẵng. Sự khang trang đó chủ yếu là kết quả của thành tựu kinh tế chung của thành phố, đó là điều không thể phủ nhận. Chủ trương “đổi đất lấy hạ tầng” không có gì sai, chính chủ trương này đã thúc đẩy nhanh quá trình hiện đại hóa cơ sở hạ tầng của thành phố, nhưng cũng chính các nhóm lợi ích đã lũng đoạn việc thực hiện chủ trương này để thu lợi nhuận khủng, gây thiệt hại cho tài sản của nhà nước và nhân dân. Bên cạnh đó, các thủ thuật lách luật, thậm chí bất chấp luật pháp để đưa đất đai, công sản vào một vòng quay tù mù, một phần phục vụ cho lợi ích chung, một phần phục vụ cho các nhóm lợi ích, phần nào nhiều hơn phần nào thì những kết luận thanh tra điều tra sẽ làm sáng tỏ. Kinh tế Đà Nẵng có tăng trưởng trong thời kỳ ông Nguyễn Bá Thanh không, tôi nghĩ là có, nhưng nguồn lực của thành phố, và cả một số nguồn lực của đất nước nữa, đã bị dịch chuyển về phía các nhóm lợi ích. Nhiều người bảo, ông Nguyễn Bá Thanh ‘ăn được làm được”, nói như vậy là lăng mạ nhà nước pháp quyền.

3- Hiện nay cơ quan an ninh đang tiến hành điều tra các dự án, tới đây Thanh tra Chính phủ cùng các bộ, ngành liên quan sẽ tổng kiểm tra toàn diện các dự án Sơn Trà. Tôi nghĩ các nhóm lợi ích buộc phải co vòi, khó mà khống chế, chi phối được những người làm công vụ trong bối cảnh hiện nay. Chỉ xin cảnh báo một điều : nếu để cho những đầu mối bị diệt khẩu hay chạy thoát như trường hợp ông Trịnh Xuân Thanh, thì vấn đề của Đà Nẵng khó mà xử lý đến nơi đến chốn được.

___________

MẶT TRÁI CỦA LÀNG BÁO VIỆT HIỆN NAY

Tác giả: theo FB Mạnh Kim
KD: Nhân vụ việc bê bối của nhà báo Đặng Anh Tuấn (Anh Thoa) thuộc báo Tuổi trẻ, trên FB, rất nhiều bài báo, nhà báo lên tiếng xung quanh vấn đề này.
Nói thẳng, hiện tượng quấy rối tình dục ở bất cứ ngành nào, cơ quan nào, và báo chí không hề ngoại lệ. Vấn đề là “nạn nhân” ứng xử lại vụ việc ghê tởm đó với “các con đực” ra sao? Vì sao vụ việc đó xảy ra với người này mà khó xảy ra với người khác? Nói thẳng nhé, thời trẻ, mình đã tát bốp mặt một thằng sếp trẻ, và mắng thẳng vào mặt hai thằng sếp tuổi đáng cha chú. Và sau đó, cứ thấy mặt mình là những “con đực” đó im lặng, lảng mất.
Nghề báo, thân gái dặm trường, và công việc trực đêm hôm rất vất vả. Tất cả, vẫn phụ thuộc vào tư cách cụ thể của cá nhân các nhà báo nữ. Trừ khi, hoặc họ quá yếu đuối, kém cỏi trong cách ứng xử, hoặc họ cũng a dua với động cơ riêng, sợ thiệt trong hành trình tiến thân, đi tới “công danh”  😀  😀  😀
Thực tiễn đó, cho mình một nhận thức, phải lao động chăm chỉ, làm việc miệt mài và thật giỏi, sống cho có nhân cách, để có thể ngẩng cao đầu mà đi, dù mình biết, mình đã rất thiệt thòi, vất vả, chịu đựng không ít tàn nhẫn và bất công. Còn con đường “công danh” với phụ nữ ư? Mình thấy nó mất nhiều hơn được! Trong khi, mình vốn là kẻ trọng danh dự và trọng giá trị bản thân mình!
—————-
Ảnh: internet
Sựkiện một ông sếp báo Tuổi Trẻ liên can vụ quấy rối một phóng viên tập sự, thật ra, với những người lăn lộn lâu năm trong làng báo, thì chuyện này không cá biệt. Đằng sau những trang báo (nói chung, không phải riêng Tuổi Trẻ) – viết về những tiêu cực xã hội, lên tiếng gay gắt những vụ án hiếp dâm, khai thác từng centimet chuyện tình tay ba, tay tư của những người nổi tiếng – là những câu chuyện gần như tương tự xảy ra ngay bên trong làng báo.
Trong buổi café sáng hay bàn bia buổi chiều, một trong những “món nhắm khoái khẩu” mà một số nhà báo thích “nhậu” là những vụ xì căng đan tình ái xảy ra giữa đồng nghiệp trong “nhà” mình hay “nhà hàng xóm”. Nói cách khác, làng báo là một xã hội thu nhỏ. Chuyện gì “ngoài đời” có thì làng báo có, từ hối lộ, lăng nhăng, hù dọa, phe nhóm, đâm thọc, đến đố kỵ… Dĩ nhiên, cũng như trong xã hội, làng báo không phải chỉ có người xấu.
Thật mỉa mai khi báo chí giật những hàng tít khổng lồ trên trang nhất “Tham nhũng là quốc nạn!” nhưng tham nhũng trong làng báo là một trong những đề tài “nhạy cảm” đặc biệt mà gần như không bao giờ độc giả có thể biết được. Có nhiều kiểu tham nhũng trong làng báo: tham nhũng phe nhóm, tham nhũng quyền lực, tham nhũng quyền lợi, “tham nhũng tình cảm”… (khái niệm “tham nhũng” đang được nói đến xin hiểu như định nghĩa của “corrupt” – hàm ý đến thoái hóa, suy đồi, hư hỏng…). Có vô số biến thái tham nhũng trong làng báo.
Một phóng viên văn hóa-văn nghệ, có thể chỉ bởi “quan hệ tốt” với đạo diễn A, sẽ sẵn sàng viết bài “điểm phim” chỉ trích dữ dội một tác phẩm được dựng bởi đạo diễn B (mà B vốn là đối thủ của A). Trong thực tế, có một tòa soạn đã phải ra lệnh sa thải sau khi phát hiện một anh nhà báo “làm việc” kiểu như vậy. Gần tương tự nhưng mức độ nhẹ hơn và phổ biến hơn: nhận phong bì để quảng bá sản phẩm tiêu dùng hoặc sản phẩm văn hóa. Các bạn có thể đã đọc những bài báo khen ngợi hết lời bộ phim “Kong”. Điều đó không phải tự nhiên.
Một số đồng nghiệp của tôi đã tự hỏi lẫn hỏi lẫn nhau, rằng làm sao báo chí có thể làm tốt cuộc chiến chống tham nhũng, không phải bởi rào cản chính trị, mà là vì bản thân báo chí cũng đang tham nhũng và “góp phần” đáng kể vào “nền văn hóa tham nhũng” đang tàn phá đất nước này. Có những nhà báo đã “chạy”, nhờ quan hệ, để có được miếng đất tốt hoặc căn chung cư cao cấp mua với giá rẻ mạt. Những đường dây “chạy” như thế đã và vẫn tồn tại. Không chỉ vậy. Còn có những đường dây “chạy” để được lên chức lên quyền. Thật mỉa mai khi báo chí viết những phóng sự về hiện tượng “chạy” trong xã hội nhưng “chạy” đang xảy ra, rất nóng hổi, ngay trong làng báo. Có rất nhiều “nhà báo” mà gần như cả đời không viết nổi một bài ra hồn nhưng vẫn nghiễm nhiên ngồi ghế rất cao. Không ít người trong số đó được bổ nhiệm bởi hệ thống chính trị. Dù vậy, có không ít “nhà báo lớn” đã “lớn lên” không phải nhờ kỹ năng làm báo mà nhờ thành thục việc “chạy”.
Báo chí đang trong giai đoạn bi thảm. Từ lâu, báo chí đã không còn hừng hực không khí máu lửa như thời thập niên 1990. Sự cạnh tranh của báo mạng và mạng xã hội, cùng với sự kiểm soát ngày càng gay gắt của bộ máy kiểm duyệt, là vài nguyên nhân khiến báo chí eo sèo. Dù thế nào, nguyên nhân nữa không thể bỏ qua là báo chí không còn nhiều nhà báo biết tôn trọng ngòi bút và biết tôn trọng sứ mạng mà xã hội mặc định đang giao cho họ. Họ nhếch nhác, lôi thôi, làm quấy quá cho xong, và họ “đi làm báo” chỉ nhằm sử dụng quan hệ để kiếm sống bên ngoài phạm vi báo chí. Không chỉ vậy, họ cũng viết bài tâng bốc quan chức để xây dựng những mối quan hệ có lợi cho cá nhân. Họ có thật sự tin vào “năng lực lãnh đạo” của các quan chức ấy không? Có thể có, nhưng phần đúng hơn, chắc hẳn là không. Điều họ quan tâm không phải là năng lực điều hành, mà là “năng lực chính trị”, của quan chức ấy.
Mọi thứ đang nhếch nhác và suy sụp. Báo chí không nằm ngoài ảnh hưởng của dòng xoáy suy đồi toàn diện này. Báo chí (nhà nước) đang bị xã hội nhìn bằng nhiều con mắt tiêu cực. Báo chí hèn: không dám lên tiếng cho những người đấu tranh dân chủ; không dám chống Trung Quốc nếu chưa được bật đèn xanh; không dám đề cập những vấn đề gay gắt và đi đến cùng sự việc vì “ban tuyên giáo” ra lệnh như thế… Báo chí rẻ tiền: khai thác dữ dội chuyện đời tư người nổi tiếng. Báo chí “bưng bô”: vuốt ve quan chức, từ chuyện quan chức “nói tiếng Anh” đến quan chức “lắng nghe tâm tư nguyện vọng quần chúng” (đó là chưa kể “văn hóa báo chí” “nịnh nước Nga”). Nói cách khác, có hai thể hiện phổ biến của báo chí ngày nay: báo chí im miệng và báo chí vỗ tay. Khi im miệng, họ dán kín miệng tuyệt đối. Khi vỗ tay, họ nhảy nhót như những kẻ “nhập cốt” lên đồng.
Rốt cuộc, báo chí đang “đấu tranh” – như sứ mạng lớn nhất khi nói đến vai trò báo chí trong xã hội – cho cái gì đây? Khi bên trong báo chí ngổn ngang những vấn đề tiêu cực thì báo chí đại diện cho ai đây để “phản biện” và “đấu tranh chống tiêu cực đến cùng”? Vấn đề của báo chí ngày nay, như trong nhiều lĩnh vực khác, không phải là những câu chuyện rò rỉ liên quan đời tư cá nhân. Nó là vấn đề của một hệ thống.
-------------------------------
Sưu tầm trên mạng XH

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

MỜI ĐỌC TIẾP THƠ NỐI VẦN TRÊN Blog LSQL 10 NĂM TRƯỚC (1/2008)

Giao diện trang bìa Blog "luson.quelam" Yahoo!360 (24/10/2007)

Blog "lusonquelam.blogspot" (Từ 22/12/2012)

Từ trái qua phải, trên xuống dưới: Thế Long, Ngọc Trâm. Trương Trác, Lệ Thủy, Thanh Mai, Nguyệt Ánh, Tiền Hoàn, Công Lý, Hoàng Thắng ( đã mất), Phạm Kiên, Nhật Lệ, Hữu Hùng, Minh Đức, Như Thanh, Trọng Phú, Đỗ Đồng, Bích Hạnh, Chiến Thắng (Đã mất), Mai Tâm ( Đã mất), Quang Trung, Nguyên Hân, Hồng Phương, Đăng Sinh, Nữ Hiếu, Đặng(Giang), Kim Lân, Công Kỳ, Bích Ngân.

Tien Hoan
Tôi xin đề suất một phương án nối tiếp bài vè trên:
Ánh, Trâm, Hoàn định bàn lùi
Thanh Mai vừa đến, dậy mùi mắm tôm
Cả hội nước dãi cùng tuôn
Dắt nhau bay thẳng tới luôn Cầu Ngà.

Monday January 14, 2008 - 09:32pm (ICT)
Thanh Mai
Gặp hội thịt chó lớp ta
Gọi thêm vài kí bê ra chén cùng
Còn thiếu mấy cụ: Quang Trung
Cụ Long, Cụ Phú, cụ Hùng, Cụ Hân
Các cụ đừng có lần khân
Mau vào xin vợ nhanh chân mà chuồn!
Các phu nhân chớ có buồn
Cụ ông đánh chén vẫn luôn nhớ nhà
Các cụ bà có hơi già
Nhưng khi say rượu tưởng là nàng tiên!

Tuesday January 15, 2008 - 12:23am (ICT)
nhuthanh
(Các cụ nối dọc em xin nối ngang để lấy vận)
Dắt nhau bay thẳng tới luôn cầu ngà.
Ba em đi chợ đường xa,
Vừa đi vừa lâý bánh đa che ...đầu,
Đi gì mà cũng hơi lâu,
Bánh đa ăn hết làm sao mà về
Ba em bàn chuyện nhỏ to
Nhờ trưởng bờ lốc mượn ô[ ô che đầu, hoặc ô tô] đi cùng...
( Theo điệu ca daoVN .mời các cụ nối tiếp)

Tuesday January 15, 2008 - 03:00am (ICT)
Nguyen Ngoc Tram
Giữa đường gặp cụ Hữu Hùng:
"Nhanh lên lạc lối, Quang Trung đang chờ!"
Tiếng cười tiếng nói hơ hơ,
Tóc đen tóc trắng phởn phơ khắp phòng,
Ba bà e lệ vào trong:
"Eo ơi, thịt chó... em không..., đừng mời!"
Nói xong liền biết lỡ lời...
Các ông nghe được liền xơi sạch bàn!

Tuesday January 15, 2008 - 07:09am (ICT)
Thanh Mai
Cụ Trâm đừng có thở than
Thịt chó là món trời ban cho người
Ăn rồi có sức mà cười
Cụ đừng có nói: "eo ơi" làm gì!
Thấy ngon cụ lại tì tì
Sơi ngay mấy đĩa việc chi ngại ngùng.

Tuesday January 15, 2008 - 08:37am (ICT)
Calathau
(Nối vần cụ Ngọc Trâm)
Nửa đêm tiệc Chó mới tàn
giở say giở tỉnh như ngan sổng chuồng !
Ông nhầm chỗ, Bà lộn buồng
Bang trưởng + Hội trưởng nhốt luôn 1 phòng (?)
Mai Tâm thì trấn góc trong
Góc ngoài cắt cử Ngọc Bong canh chừng .
Các Ông thì ngáy tưng bừng
Các Bà cưỡi gió 9 từng mây xanh
2 tay chắp đít lượn quanh
Khoa Phi giương súng rất oanh liệt ...nhìn (!)

Monday January 14, 2008 - 08:54pm (EST)
Tien Hoan
(Nối vần cụ Calathau) 
Khoa Phi dương súng rất oanh liệt... nhìn...
Phạm Kiên nhìn thấy không tin
Lớp mình sao lại hóa điên thế này?
Di động sẵn có trong tay
Điều ngay Hoàng Thắng đưa Mai về nhà
Ngọc Trâm, Nguyệt Ánh thì là
Phú Kính vội vã bay ra đón về
Nữ Hiếu vẫn cứ đề huề
Oai nghiêm như chẳng có gì xẩy ra
Tiến Hoàn thì khóc oa oa
Cho tôi theo với, về nhà mau mau!
Các ông ở lại đằng sau
Cụ Hân lại bảo làm chầu nữa đi!
Quang Trung say bí tỉ ti
Thế Long ngồi gắp cho gì cũng ăn.
Như Thanh bên Tiệp cằn nhằn
Bọn mày nhớ để một phần cho tao
Băng Ngạn cứ chén ào ào
Kim Minh lẩm bẩm làm sao bây giờ?
Bọn bay cẩn thận kẻo mà
Có ngày mất mật như ta thì buồn!...

Tuesday January 15, 2008 - 10:09am (ICT)
Thanh Mai
Cụ Trung bốc phét khó tin!
Cụ Phi " súng gẫy" còn " nhìn" được sao?
Ca-ve có rước cụ vào
Cụ cũng đành chịu " xin chào" chạy ngay!
Các cụ nửa tỉnh nửa say
Cứ tưởng mình vẫn như ngày thanh xuân!
Đến khi tỉnh rượu dần dần
Các cụ mới hiểu không cần "món kia" (!)

Tuesday January 15, 2008 - 10:29am (ICT)
Tien Hoan
(Tiếp phần trên)
...Có ngày mất mật như ta thì buồn!...
Mai Tâm say khướt phán luôn:
Bọn bay chớ đánh bài chuồn đấy nha.
Tiến Thành tổng kết rằng là:
Lần này "xui" nhất trong ba năm trời!("xui" hay là "vui" các cụ nghe không rõ!)

Tuesday January 15, 2008 - 10:34am (ICT)
Calathau
( Nối với cụ Thanh Mai)
Mấy cha mồm mép tía lia
Muốn cho nói thật đổ bia vào mồm
Lại thêm thịt Rắn thịt Chồn
Ba ba , Ngẩu Pín là phun ra liền !
Chớ tin "đi chợ hết tiền"
Mà chê đạn lép, nửa viên chẳng còn !!!

Tuesday January 15, 2008 - 12:19am (EST)
Tien Hoan
........... nửa viên chẳng còn!!!
Thôi thôi, chuyện đã hòm hòm,
Tôi xin mạn phép mau chuồn khỏi đây
Kẻo mà lại bị vạ lây....

Tuesday January 15, 2008 - 12:33pm (ICT)
Thanh Mai
Kẻo mà lại bị vạ lây...
Thôi,tôi cũng chẳng cãi trầy cãi cối
Cụ ăn nhiều thứ bổ rồi
Lại thêm thuốc kích... thì tôi đầu hàng!

Wednesday January 16, 2008 - 06:52am (ICT)
Luson.Quelam
Không ngờ cuộc thi " Làm thơ hội đồng" lại được các cụ hưổng ứng rầm rộ đến thế. Nhất là các cụ bà, rất máu khi bàn đến món Mộc tồn và các chuyện không tiện nói khác ! Ban Điều hành chúng tôi vì lo sợ bị sấp mạng ( vì quá tải thơ thịt cầy) nên tạm "đóng cửa" ở đây. Tuy vậy qua đây cũng thấy khả năng hài hước của các cụ còn dồi dào lắm. Điều này chứng tỏ các cụ còn phong độ và rất yêu đời . Xin biểu dương cụ Tiến Hoàn có sáng kiến "khơi mào" vụ này và mong rằng sẽ có nhiều cụ đề xuất sáng kiến làm cho Nhật ký mạng (Blog) của Lớp ta ngày càng phong phú về đề tài, hấp dẫn về hình thức thể hiện. Để ghi nhận "thành tích" của 3 cây bút trào lộng của Lớp là cụ Tiến Hoàn, Thanh Mai,Ngọc Trâm đề nghị các cụ đến cụ Mai Tâm nhận vé đi dự tiệc Cầu Ngà ( Nhớ mặc trang phục dạ hội vì có khiêu vũ ). Riêng cụ Như Thanh vì ở nước ngoài nên Hội TCCN sẽ đóng hộp đủ 7 món + mắm tôm sạch gửi qua đường Hàng không sang cho cụ !

Wednesday January 16, 2008 - 08:27am (ICT)
Tien Hoan
Xin bổ sung thêm vào ý kiến của BDH: Đợt này có một thắng lợi nữa là thơ của mọi người đã khiến cụ Trâm ngứa ngáy cũng phải nhả thơ trào phúng của mình ra. Cụ cứ giữ trong tủ mãi. Còn nói lừa chúng tôi là cụ hổng biết làm thơ!

Wednesday January 16, 2008 - 09:13am (ICT)
Thanh Mai
Đặc biệt biểu dương cụ Quang Trung đã chiến đấu rất oanh lịêt với các cụ bà, đã đánh gục đối phương bằng các món ăn tuyệt vời!!!

Wednesday January 16, 2008 - 01:05pm (ICT)
Nguyen Ngoc Tram
Cảm ơn BĐH và cụ Tiến Hoàn có lời động viên tôi, lại còn cho cả vé đi Cầu Ngà nữa. Lần này tôi cũng cố gắng đua đòi các cụ, tập tọng làm thơ, nhưng hai cụ bà Hoàn, Mai chạy nhanh quá, em theo không kịp. Nghĩ mãi từ lời phê bình đanh thép của cụ Thanh Mai em chợt ngộ ra, các cụ khỏe là do đi Cầu Ngà nhiều rồi, em sẽ cố chạy theo nhé.

Wednesday January 16, 2008 - 03:39pm (ICT)
Diachuoansai
Chỉ thế thôi à?Thỉnh thoảng tôi lại mở chuyên mục này ra coi, xem có gì mới không. Nhưng buồn quá. Có mở bài, rồi thì thân bài rôm rả, còn cái kết luận đâu? Số phận các nhân vật chinh của chúng ta sẽ thế nào? Tôi buồn, tôi bực, rồi tôi tức mình gõ ào vào đây cái kết cục là sự chia ly mùi mẫn giữa các nhân vật chính giống như sự chia ly của Lan & Điệp.
Hôm sau mới biết tay nhau:
Mồm nôn trôn tháo chạy mau nhà cầu.
Gia đình lo lắng buồn rầu,
Lô phôn cấp cứu đưa vào khoa Lây.
Kể từ hôm đó đến nay
Tính ra cũng đã trong ngoài tuần trăng.
Tiền thì tốn, bệnh thì mang,
Hỏi rằng: "Thịt chó ông ham nỗi gì?"
Giọng ông đau đớn lâm ly:
"Tôi đây suýt chết chỉ vì cái ăn,
Từ nay tôi sẽ ăn năn
(.....) ăn thịt chó, (.....)mần khoản kia".
Xin Quý Bạn đọc lựa chọn những từ cho sau đây điền vào chỗ trống trong câu trên theo ý thích của mình: vẫn / cứ / chẳng /thôi / không.

Thursday January 17, 2008 - 09:23am (ICT)
Tiến Hoàn
Các từ này khi điền phải tính theo lứa tuổi, sỏ thích, hoàn cảnh không gian và thời gian cụ thể của từng cá nhân. Tôi đã thăm dò ý kiến trên 90% (phần trăm) dân số blog ta thì thấy rằng:
1/ Đối với lứa tuổi 80 trở lên:
- (Mũi) ăn thịt chó, (mắt) mần khoản kia.
2/ Đối với lứa tuổi "hoài" xuân như phần lớn các vị trong hội TC nêu trên của chúng ta thì:
- chỉ có hai từ "vẫn" "vẫn" và "cứ" "cứ" là hợp nhất.

Thursday January 17, 2008 - 11:50am (ICT)
Luson.Quelam
"Tình chỉ đẹp khi tình dang dở", có 1 bài nhạc sến đã viết như thế ! Vậy thì hãy để Trường ca về "3 bà đi hội Cầu Ngà" tạm dừng chân ở đây ! Còn về số phận của các quý ông quý bà được nhắc đến trong "trường ca vè" này thì mỗi người sẽ có 1 hướng giải quyết khác nhau. Sự sáng tạo là bất tận mà ! Tỷ như kết của diachuoansai cũng là 1 cách, nhưng lại theo xu hướng gọi xe cấp cứu đưa các Hội viên đến Bệnh viện chữa trị tiêu chảy cấp ! Trong khi Calathau lại muốn khai thác những tình huống "bi hài" của đêm Dạ Hội Cầu Ngà thì sao ? Chúng ta cùng chờ BĐH sẽ trở lại đề tài này vào 1 thời gian thích hợp vậy !

Thursday January 17, 2008 - 11:51am (ICT)
Thanh Mai
Cụ Diach này khôn thật! Tưởng cụ đứng ngoài cuộc hóa ra cụ chờ tan cuộc cụ mới mò đến. Cụ đe dọa mọi người để đánh lẻ một mình cho đỡ tốn! Mọi người đều biết cụ vẫn ăn thịt chó cứ mần khoản kia!!!

Thursday January 17, 2008 - 11:53am (ICT)
Thanh Mai
Thật là bất ngờ! Hôm nay tôi nhận được một cú điện thoại hỏi tôi về tình hình của cụ Phi : “K Phi bị gẫy có nghiêm trọng không?” Làm tôi cười phá lên. Tôi phải giải thích là tôi chỉ muốn nói ngược lại với cụ Qtrung để làm thơ cãi nhau cho vui thôi. Bạn ấy nói: “Thế mà mình lại tưởng KPhi bị tai nạn…”. Cụ Phi bị gẫy thật thì ai dám mang ra mà đùa. Ngược lại, cụ ấy đã từng làm “ vua xứ Mèo” có đủ mọi thứ quý hiếm bồi bổ sức khỏe cho cụ nên tôi tin là “ máy móc” của cụ ấy vẫn còn tốt và không bị tai nạn gì đến nỗi bị gẫy! Tôi cũng xin lỗi cụ Phi nếu cụ cho đùa như thế là thất lễ.

Thursday January 17, 2008 - 12:02pm (ICT)
Diachuoansai
Tôi có khôn khéo gì đâu, có đứng ngoài đâu. Chỉ tham gia 1/2 đó thôi: đọc. Đọc coi người ta "vẽ" mình thế nào. Này nhé:
"Quang Trung say bí tỉ ti,
Thế Long ngồi gắp cho gì cũng ăn"!
Tôi là 1 trong 5 thành viên sáng lập Hội, chẳng lẽ lại tự hoạ mình.
Nhưng rồi đến cái khi BĐH tỏ ra nửa đời nửa đoạn như ... tuột xích giữa đường thì tôi chịu hết nổi mới xổ ra cái đoạn kết sặc mùi ngành y, chứ trước có định xuất hiện đâu.Cứ như cái giọng hội viên thì phải ăn năn hối cải thực sự mà điền vào chỗ trống những từ phủ định (thôi, không, chẳng). Nhưng trong câu kết "mở" ấy các cụ bà đã hiểu chúng tôi mà điền những từ khẳng định (cứ, vẫn) làm chúng tôi phấn khởi quá!!
Tôi thoả mãn rồi. Tôi đi về đây. "Chai chen !"

Thursday January 17, 2008 - 04:40pm (ICT)
Kong Ly
Tôi mới ra nhập Hội Cầu Ngà, còn khá ngỡ ngàng, nhưng cũng rất lý thú! Vừa đi xa mấy hôm về, mở máy, liền thấy ngay mục "Thơ hội đồng ( Hay "Thơ nối vần") do cụ Tiến Hoàn phát động, thấy ngứa ngáy cũng mạo muội làm mấy câu tiếp vận của Thanh Mai góp vui cùng các cụ ....
Xa Hà Nội đã mấy đêm
Về nhà mò mẫm đọc liền một hơi
Mới hay 3 bà đi chơi
Cầu Ngà nhập hội để xơi ...thịt  Kầy
Vội vàng tìm lọ cay cay
Trẩn Thủy Biển tặng đem ngay ra mời
Đúng là sống được làm người
Không ăn thịt CHÓ thì đời ra MA
Phải không hả 3 cụ Ba ( Bà) ???
Ra Tết Kong Ly tới phiên chủ trì cuộc găp đầu năm của Hội Cầu Ngà. Xin hân hạnh mời 3 cụ Bà nhập cuộc chung vui .
Thời gian địa điểm xin liên hệ với cụ Mai Tâm !
---------------------------------------

( Nguyên bản comment của cụ Lý là loại văn bản cổ, không bỏ dấu, Calathau tôi vô phép đã lọ mọ gõ giúp cụ. Mong cụ đánh cho chữ "Đại xá" ! ...). 11 Dec -2017