Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

CHUYỆN KỂ NHÂN NGÀY ĐƯA CỤ BÀ TRỊNH VĂN BÔ VỀ VỚI TỔ TIÊN .

Quang Trung Vũ (k5):  Mặc dù đã biết cụ bà Trinh văn Bô ( Nhữ danh Hoàng thị Minh Hồ) - mẹ chị Trịnh Tuyết Anh, cựu HS Lớp 6 Trường TNVN/LS.QL (1953-1957) tuổi đã cao sức đã yếu , hưởng thọ 105 tuổi, nhưng việc bà ra đi vẫn làm tất cả chúng tôi- những người bạn học cùng trường với chị Tuyết Anh không khỏi xúc động, tiếc thương vô hạn. Vì sao? Vì dường như chúng ta đã chứng kiến sự ra đi vĩnh viễn của 1 NGƯỜI VIỆT NAM TỬ TẾ (viết hoa) cuối cùng thuộc " Thế hệ Nguyễn Ái Quốc" làm nên CM/8 khai sinh nhà nước VNDCCH ! .....

Chúng tôi Xin kính cẩn nghiêng mình trước anh linh ông bà Trịnh văn Bô, rồi nhắc lại câu chuyện sau đây mà chị Tuyết Anh đã không kể cho chúng tôi nghe trong lần họp mặt kỷ niệm thành lập Trường trùng với dịp kỷ niệm 70 năm CM/8 thành công ( Tháng 8/2015).

Nỗi buồn nhân đôi của gia đình ông bà Trịnh Văn Bô
Tác giả: Quốc Phong



Chân dung ông bà Trịnh văn Bô thời CM/8/1945 và đại gia đình

Không nhiều người biết, lúc cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ, quả phụ của nhà tư sản yêu nước Trịnh Văn Bô, qua đời, nỗi buồn sâu thẳm trong lòng vẫn chưa được khơi thông, thậm chí còn là nỗi buồn nhân đôi!
.
KD: Nhà báo Quốc Phong viết lời bình ý tứ quá. Còn mình bật cười- ông bà Trịnh Văn Bô là những nhà tư sản dân tộc lớn, yêu nước, tốt bụng và cũng thật… ngây thơ 😀  😦
—————-  
.
Cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ, quả phụ nhà tư sản dân tộc yêu nước Trịnh Văn Bô vừa trút hơi thở cuối cùng vào đêm 5.11 tại Hà Nội trong sự tiếc thương và ngưỡng mộ của hàng triệu người Việt Nam yêu Tổ quốc. Không nhiều người biết, lúc cụ nhắm mắt, nỗi buồn sâu thẳm trong lòng vẫn chưa được khơi thông, thậm chí còn là nỗi buồn nhân đôi!
“Dân tộc bớt đổ máu là chúng tôi mừng rồi…”
Vợ chồng nhà tư sản dân tộc yêu nước Trịnh Văn Bô là chủ hãng tơ lụa sợi nổi tiếng Trịnh Phúc Lợi ở Hà Nội trước năm 1945. Vợ chồng cụ Trịnh Văn Bô từng bí mật nhận lời với Cách mạng đón đoàn cán bộ (mà không hề biết có cả Chủ tịch Hồ Chí Minh) từ chiến khu về ở ngay tại tư gia mình, số 48 phố Hàng Ngang, Hà Nội, ngay sau ít ngày Tổng khởi nghĩa Cách mạng tháng 8 thành công.

Chủ tịch Hồ Chí Minh và Thường vụ T.Ư Đảng đã táo bạo ra quyết định về ngay giữa trung tâm Thủ đô để bám sát tình hình và lãnh đạo toàn dân giữ vững chính quyền khi còn non trẻ; đồng thời để soạn thảo Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra Nhà nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà 1945.

Có thể coi các cụ là một hình mẫu doanh nhân Việt Nam tiêu biểu, một lòng một dạ phụng sự nền độc lập, tự do của dân tộc, dám hi sinh quyền lợi bản thân mà bất chấp hiểm nguy, nếu như bị mật thám phát hiện, coi như cơ đồ của cách mạng tan trong phút chốc.
Vợ chồng cụ Trịnh Văn Bô đã từng hiến 5.147 lượng vàng cho cách mạng kể từ sau ngày Tổng khởi nghĩa tháng 8 năm 1945 và tiếp đó là trong suốt cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp cho đến khi dân tộc ta giành thắng lợi. Ngoài số vàng ủng hộ chính quyền cách mạng, họ còn hiến cả ngôi nhà 48 Hàng Ngang, trị giá hàng trăm tỉ đồng theo thời giá bây giờ, để làm Nhà lưu niệm, ghi dấu tích nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh soạn thảo Tuyên ngôn Độc lập đọc tại lễ Quốc khánh 2.9.1945.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp tiếc thương nhà tư sản yêu nước dân tộc Trịnh Văn Bô qua đời
ẢNH TƯ LIỆU GIA ĐÌNH
Năm 1990, để phục vụ viết bài nhân 45 năm đất nước giành độc lập trên báo Thanh Niên, người viết bài này đã được cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ cho biết, trong số trên 5.000 lượng vàng mà ông bà hiến cho Cách mạng, có 1.000 lượng vàng được đặc phái viên của Bác là ông Nguyễn Lương Bằng đem đi hối lộ cho 3 viên tướng Tàu là Hà Ứng Khâm (500 lượng), Lư Hán (300 lượng), Tiêu Văn (200 lượng) chỉ để mong hoà hoãn, khỏi đụng độ giữa hai lực lượng, quân Tưởng Giới Thạch và quân ta.

Tôi hỏi: “Sao bà không biết gì về Cộng sản trước đó mà lại tin tưởng Cách mạng đến mức giao cả một lượng tài sản lớn như thế giúp đất nước?”, cụ Hoàng Thị Minh Hồ bảo tôi rằng, cũng là do cụ Hồ đã có lời với vợ chồng bà, mà ông bà lại rất tin cụ Hồ với những gì ông bà biết về nhân vật Nguyễn Ái Quốc đôi chút trước lúc cụ đến nhà. Thứ nữa, nếu dân tộc mình mà tránh được tổn thất về con người như mong muốn của cụ Hồ thì dù tài sản ông bà có mất nữa cũng không nên tính toán. “Dân tộc bớt đổ máu là chúng tôi mừng rồi…”, cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ giải thích.
Không đồng ý đặt tên đường phố vì không biết… Trịnh Văn Bô là ai
Năm 1988, cụ ông Trịnh Văn Bô qua đời. Cả hai cụ đã vinh dự được Đảng và Nhà nước trao tặng Huân chương Độc lập hạng Nhất, huân chương cao quý của Nhà nước ta, như một ghi nhận xứng đáng mà những gì hai cụ đã đóng góp cho Tổ quốc Việt Nam. Theo quy định ngày đó, những người nổi tiếng là nhân sĩ, trí thức, văn nghệ sĩ, doanh nhân cũng như các nhà lãnh đạo tiền bối,… sau 10 năm qua đời thì sẽ được xét đặt tên cho các đường phố mà họ từng gắn bó. Tiếc rằng, chuyện này đã không ai đặt ra mà gia đình thì không muốn đi xin xỏ.
Mãi gần đây, năm 2016, theo quy định hiện hành, Hội đồng Tư vấn đặt tên đường phố thành phố Hà Nội đã đề xuất đưa tên doanh nhân Trịnh Văn Bô vào danh sách hiệp thương để đặt tên đường phố. Theo quy trình, việc hiệp thương có nhiều đơn vị tham gia nhưng phải được sự đồng thuận từ cấp xã, phường dự kiến gắn biển tên. Tiếc rằng, văn bản hiệp thương của sở Văn hoá – Thể thao Hà Nội đã không được chính quyền phường Quan Hoa (quận Cầu Giấy) đồng thuận (mặc dù phường giáp ranh có đoạn phố chạy qua là phường Dịch Vọng đã ủng hộ). Lý do thật khôi hài và cũng thật vô cảm: Dân phường Quan Hoa không đồng ý vì khi họp dân phố, nhân dân trên địa bàn cho rằng họ không biết nhà tư sản yêu nước Trịnh Văn Bô là ai!!
Năm ngoái, cụ bà Trịnh Văn Bô khi còn tinh tường đã nghe được câu chuyện buồn trên, sau khi Sở Văn hoá – Thể thao Hà Nội gửi công văn trả lời gia đình .
Hành trình gian nan đòi lại nhà cho mượn
Năm 1954, sau khi Cách mạng về tiếp quản Thủ đô, hai vợ chồng cụ Trịnh Văn Bô khi đó đã cho Tổng Tham mưu trưởng Hoàng Văn Thái mượn ngôi biệt thự tại 34 Hoàng Diệu, Hà Nội có khuôn viên rộng 3.000 m2 trong 2 năm. Lý do tướng Thái muốn mượn là vì nó rất tiện cho công việc. Nhất là lúc này, đất nước vẫn còn chia cắt và cuộc chiến đấu giải phóng đất nước vẫn chưa trọn vẹn. Vị trí này rất tiện làm việc vì nó rất gần Bộ Quốc phòng. Theo như lời hứa của tướng Thái (sau này là đại tướng) thì “khi nào Bắc Nam thống nhất, quân đội sẽ trả anh chị”…

Nguyên Tổng bí thư Đỗ Mười chia buồn với gia quyến ông Trịnh Văn Bô trong lễ tang năm 1988  ẢNH TƯ LIỆU GIA ĐÌNH

Thế nhưng, có ai ngờ, phải 21 năm sau đất nước mới thống nhất. Vậy là đến năm 1975, họ mới chính thức đệ đơn xin lại nhà. Lúc này, sự thể trở nên phức tạp.

Hàng chục chữ ký của các cấp lãnh đạo cao nhất của Đảng, Quốc hội, Chính phủ qua các thời kỳ đều ủng hộ hai cụ. Nếu tính ra thì có đến hơn chục chữ ký ủng hộ trả nhà là của các uỷ viên Bộ Chính trị lão thành và đương chức qua các thời kỳ. Từ Chủ tịch nước Trường Chinh đến Thủ tướng Phạm Văn Đồng,… rồi sau này, phải đến thời kì ông Đỗ Mười làm Tổng bí thư, ông Lê Đức Anh làm Chủ tịch nước, ông Võ Văn Kiệt làm Thủ tướng, thì mới hoá giải được câu chuyện dài kỳ nói trên.
Trước đó, đích thân Tổng bí thư Đỗ Mười còn trực tiếp dẫn cụ bà Trịnh Văn Bô đi tìm nhà và vận động cụ nên chọn một trong số vài biệt thự ở các vị trí khác trong thành phố mà ông chỉ chỗ, đang thuộc Ban Tài chính quản trị T.Ư nắm, thay vì cứ phải nhận đúng nhà 34 Hoàng Diệu. Thế nhưng, cụ bà vẫn một mực chỉ xin lại nhà mình, với suy nghĩ giản đơn của một “nhà buôn”: “Nhà đó không phải của tôi, ngộ nhỡ sau này người ta trở về đòi lại thì chúng tôi biết tính sao?”.
Rồi chính ông Đỗ Mười còn thật lòng tâm sự với cụ bà rằng: “Hay là chị Bô còn chôn vàng ở biệt thự 34 Hoàng Diệu? Nếu có chuyện này thật thì tôi xin đứng ra bảo lãnh để chị đến đào rồi mang đi toàn bộ… Chị hãy tin tôi và thương tôi với!”. Số là ông Đỗ Mười cũng có nghe cụ bà nói chuyện hai vợ chồng rời nhà 48 Hàng Ngang theo kháng chiến, năm 1954 trở về, đào lên dưới giếng vẫn còn nguyên 1,4 tấn bạc nén được gia nhân chôn giúp. Ông Đỗ Mười nghĩ vậy mà nói như thế.
TIN LIÊN QUAN


Cụ bà hiến trên 5.000 lượng vàng cho cách mạng qua đời

Cụ Hoàng Thị Minh Hồ, quả phụ nhà tư sản dân tộc yêu nước Trịnh Văn Bô, vừa từ trần lúc 23 giờ 20 ngày 5.11.2017 tại Hà Nội, hưởng thọ 104 tuổi.
Thế rồi, phải đến ngày 9.9.1994, vợ chồng cụ Trịnh Văn Bô mới có quyết định của Thủ tướng trả nhà, dù rằng có chút tế nhị, ngôi biệt thự 34 Hoàng Diệu được ghi là “Tặng” gia đình, do ông bà Trịnh Văn Bô có công lao to lớn đối với đất nước trong Cuộc cách mạng giải phóng dân tộc. Quyết định này được Phó thủ tướng thường trực Phan Văn Khải khi đó ký thay Thủ tướng Võ Văn Kiệt, sau nhiều năm ông Kiệt trăn trở, day dứt khôn nguôi. Cái lúc ông Kiệt phê duyệt đồng ý để Chính phủ ký quyết định “trả” nhà trên, ông bảo với nhiều người rằng việc này còn khó gấp nhiều lần ông ký cho ra đời một dự án kinh tế có giá trị vài trăm triệu đô la.
“Ngày vui vắn chẳng tày gang”, tiếc thay, vì lý do nào đó, quyết định “Tặng nhà” trên đã bị tạm dừng (tháng 3.1995) đến nay vẫn chưa được thi hành. Về mặt pháp lý, nếu đã gọi là tạm dừng thi hành thì cũng có nghĩa quyết định trên vẫn không thay đổi hiệu lực, nếu nhìn nhận nó ở góc độ văn bản hành chính.
Được biết, gia đình cụ quả phụ Trịnh Văn Bô đã vào ở ngôi nhà này từ năm 2003, khi Bộ Quốc phòng đã bàn giao lại cho Ban Tài chính Quản trị T.Ư tạm giữ. Ông Phan Diễn, khi còn là Uỷ viên Bộ Chính trị, Thường trực Ban Bí thư, cũng đã đến 34 Hoàng Diệu gặp cụ bà và hứa từ từ rồi Nhà nước sẽ giải quyết thủ tục. Tiếc rằng, lời hứa đó cũng đã 11 năm mà chưa đến hồi kết.

Nguyên Trưởng ban Tổ chức T.Ư Lê Đức Thọ đến viếng lễ tang nhà tư sản dân tộc yêu nước Trịnh Văn Bô và viết trong sổ tang ẢNH TƯ LIỆU GIA ĐÌNH

Vậy là nỗi buồn nhân đôi khi cụ bà Hoàng Thị Minh Hồ đã qua đời, dù đã ở ngôi nhà 34 Hoàng Diệu hơn chục năm nay, song sổ đỏ thì vẫn cứ chờ đợi, chờ vắt sang cả thế kỷ 21 mà vẫn chưa biết nó tắc ở chỗ nào?

————–
https://thanhnien.vn/doi-song/noi-buon-nhan-doi-cua-gia-dinh-ong-ba-trinh-van-bo-897667.html
------------------------
TIN MỚI NHẤT : Ngày 7/11/2017, chính quyền Hà Nội cho hay đã trình HĐND TP phương án đặt đổi tên đường phố. Theo đó, tại kỳ họp cuối năm, cơ quan dân cử của Thủ đô sẽ xem xét thông qua nghị quyết đặt tên cho 20 đường phố mới và điều chỉnh độ dài của 5 tuyến phố.
Ông Trịnh Văn Bô (1914-1988) được đề nghị đặt tên cho một phố thuộc Quận Cầu Giấy.
Con phố dự kiến mang tên nhà tư sản Trịnh Văn Bô dài 1,2 km, rộng 7,5 m, từ đoạn từ ngã tư giao cắt phố Nguyễn Đình Hoàn tại cầu T11, đến ngã ba giao cắt đường Phùng Chí Kiên tại cổng sau Học viện Quốc phòng.

Thứ Năm, 19 tháng 10, 2017

Trích đoạn tiểu thuyết "CÁT TRỌC ĐẦU" của nhà văn Nguyễn Quang Vinh


( Trích )....
Tiểu đội trưởng Xuân hớt hãi chạy đi tìm Nụ. Cô kéo Nụ về hầm, gọi cả mấy chị em trong tiểu đội cùng đến. Nụ hoảng hốt nhìn thấy gương mặt chị Xuân đầy vẻ hậm hực, bực tức.
Chị Xuân nói, tao tức nổ ruột, nếu không có đông người, tao bóp dái lão đại đội trưởng cho lòi chim ra. Chị em cười. Nụ hỏi, có chuyện gì về em hả chị. Xuân nói, vì mày chứ vì ai nữa. Lão đại đội trưởng gọi tao lên, quán triệt, rằng, vì sao mái tóc của mày dài như vậy. Tao nói, với con gái, có mái tóc dài thì đẹp chứ sao. Hắn nói, đẹp cái con khỉ, tóc dài như thế để đi buộc bom à?. Chiến trường chứ không phải là hội trưòng diễn văn nghệ, cũng không phải là cái giường ngủ để khoe tóc đẹp hiểu chưa. Tao vặc lại, tóc đẹp thì ảnh hưởng gì nào. Hai tháng đồng chí Nụ về tiểu đội, không một trận bom nào vắng mặt, không một lần nào không chườn mặt ra đường lấp hố bom. Thành tích lừng lững như thế thủ trưởng đòi hỏi gì nữa. Tóc dài thì vấn lên có sao. Mái tóc đồng chí Nụ là niềm tự hào của toàn tiểu đội. Lão hét, tự hào cục ..cắt…cắt…cắt…đây là mệnh lệnh. Cả tiểu đội xúm vào, chị nói sao, chị nói sao, chị nói sao…Xuân nhìn chị em, nhìn Nụ, rồi nâng mái tóc đen mượt của Nụ trên tay…Chị em lại xô tới, chị nói sao, chẳng lẽ phải cắt tóc Nụ đi à? Xuân nhìn chị em, nói, thì nói sao, lão là đàn ông, mình là phụ nữ, nói cái gì, khóc và chạy về đây chứ nói sao. Nụ lí nhí, thủ trưởng ra lệnh thế, em sẽ chấp hành ngay chị ạ. Cho em nhờ cái kéo. Xuân gào lên, con ngu, mày định cắt tóc thật à. Tao thà bị kỷ luật cũng không cho cắt tóc. Đại đội trưởng chứ đại tướng Võ Nguyên Giáp về đây đòi cắt tóc mày tao cũng không cho. Rõ chưa? Chúng mày rõ chưa?
Xuân mang ra cái bao vải. Khi nào ra mặt đường, mày cho tóc vào bao vải này, buộc chặt lại. Mái tóc của mày đẹp như thế, cắt đi sao được. Tối, tiểu đội sẽ chăm sóc tóc cho mày. Mày thấy đấy, chị em trong tiểu đội không có tóc dài là vì sốt rét, rụng hết. Còn mỗi mái tóc của mày, tiểu đội phải giữ. Cương quyết như vậy chúng mày nghe rõ không. Cả tiểu đội hô rất to, không cắt, không cắt. Nụ ghì lấy Xuân khóc.
X X
X
Những tiếng bom nổ như xé ruột.
Con đường trùm trong lửa và khói đen đặc.
Xuân chồm đến bên Nụ:
-Đếm chưa?
-Dạ rồi.
-Mấy quả chưa nổ?
-Dạ hai mươi tám.
-Ngớt bom thì xông ra liền nghe chưa, cắm cờ vào những quả chưa nổ để tao dắt công binh ra phá.
-Dạ.
-Tóc tai làm sao thế, nhét nó vào bao chứ.
Xuân gói tóc Nụ cho vào bao vải, buộc chặt.
-Sau này hoà bình, mày cho tao một nhúm tóc, tao giả làm tóc dài, tao đi cưa mấy thằng trong làng nhé.
Nụ cười.
Lại một loạt bom nổ.
-Thêm hai trái chưa nổ- Tiếng Nụ nói to.
Xuân kéo Nụ vào sâu hơn trong hốc đá để tránh mảnh bom
-Hôm nay chúng nó thả bom xuống trọng điểm nhiều hơn ngày thường. Tiểu đội mình an toàn, tiểu đội 2, tiều đội 5 hy sinh 3. Con Tơ vú to hy sinh rồi…
Nụ hoảng hốt:
-Úi trời, chị Tơ?
-Ừ..Tội…Vú nó to mà đẹp nhất đại đội đúng không? Mẹ tao nói, đàn bà vú to nuôi con sướng lắm…Nó chết, mảnh bom chém ngang ngực, mất một vú…Tội…Mày sao thế Nụ, khóc à?
Nụ:
-Hôm qua chị ấy mới cho em nắm bồ kết
Xuân nhìn lên trời:
-Vẫn chưa hết máy bay…Tao còn kịp cõng một chàng lái xe bị thương nặng rời khỏi mặt đường…
-Anh ấy đâu?
-Chuyển về trạm phẩu rồi…Thằng cha này rất lạ, tao cõng, rồi thấy cái gì cưng cứng sau lưng, tao thò tay ra, nắm lấy, hoá ra con chim của hắn, to tợn. Thằng này sống, về làng, nhiều con chết.
Nụ:
-Ui trời, chị nói gì thế?
Xuân:
-Thì sao. Lần đầu tiên tao biết chim đàn ông đấy mày ạ…-Xuân đứng lên, hét- Tiểu đội xuống đường. Kiểm tra hết, không bỏ sót quả bom nào đâu đấy. San lấp đường khẩn trương các đồng chí. Còn 30 phút nữa phải thông xe đấy.
X X
X
Trăng sáng lạ lùng. Không gian yên ắng. cánh rừng mờ trong ánh sáng trăng. Xuân bò lổm ngổm lay từng người, thì thầm, chúng mày dậy hết tao bảo. Nụ và chị em trong tiểu đội choàng dậy. Xuân chỉ ra cánh rừng, thấy gì không, trăng đấy, sáng quá nhỉ. Nào chúng mày theo tao.
Nụ và chị em trong tiểu đội mắt nhắm mắt mở rón rén đi theo Xuân.
Xuân dẫn tiểu đội xuống một khúc suối, nói gọn lỏn: Chúng mày cởi hết áo quần ra, tắm truồng với nhau bữa cho sướng. Đi đi. Nhanh.
Mọi người thoăn thoắt tuột áo quần.
Nụ chùng chình một lúc cũng tuột áo quần.
Xuân mỉm cười nhìn một lũ con gái tồng ngồng. Xuân hô, nghiêm, tiểu đội cởi truồng tập họp. Chị em mím môi nhịn cười. Xuân đi đến từng người, đưa tay sờ nắn những đôi vú dâng căng trong ánh trăng. ngắm nghía, gật gù nói, tiểu đội mình vú đứa nào cũng đẹp cả. Chị em cố mà giữ. Sau này hoà bình còn sống, vú này làm nên chuyện đây. Nào, Nhảy xuống suối đi.
Tất cả ào xuống.
Khoảng lặng của khúc suối bỗng dềng dàng, dợn sóng, chớp loà trong ánh trăng. Thân thể trần truồng của các cô gái như bay lượn trong làn nước. Ánh trăng hình như cũng sà xuống thấp hơn và ngỡ ngàng như được nhìn thấy những thiên thần. Chị em nghịch nhau thoả thích rồi kéo nhau nằm trên bờ suối, thở. Xuân hát nghêu ngao: Em yêu anh trung uý, không yêu anh binh nhì một tháng năm đồng. Có tiếng cô nào đó hát như gào: Quảng Bình quê ta, nhiều o không tắm sinh ra ghẻ ruồi. Ai có vào đây, nhớ mang cho hào i ốt. Trong nắng ban mai em ngồi em gãi lung tung.
Một cô chợt oà khóc.
Cả tiểu đội xúm đến.
Cô gái nức nở: Chị em mình xinh đẹp thế này, như thiên thần cả thế này, nhưng có ai sống đến ngày hoà bình không các chị.
Im lặng.
Xuân thì thầm: Nếu thế, nếu hy sinh hết, chúng mình sẽ là hồn trinh nữ, đi lang thang, bay lang thang, khóc lang thang khắp núi khắp rừng…( Hêt trích)



Thứ Ba, 19 tháng 9, 2017

TIN BUỒN

BLL Hội  cựu Hoc sinh KHX TWLS.QL
vô cùng thương tiếc báo tin
Cụ bà PHẠM THỊ HỒNG
(Sinh 1909)
(Thân sinh của các bạn Quyết Tâm - Mê Linh - Chí Linh...)
Đã tạ thế hồi 10giờ 50 phút Ngày 16/9/2017
( Tức ngày 26 tháng 7 năm Đinh Dậu).
Hưởng thọ 109 tuổi.
LỄ VIẾNG
Vào hồi 07giờ 30ph. Thứ 4. Ngày 20/9/2017
Tại Nhà tang lễ BV Trung ương Quân đội 108
Số 5 Trần Thánh Tông (Hà Nội)
LỄ TRUY ĐIỆUĐƯA TANG
Vào hồi 8giờ 50 Ngày 20/9/2017
Sau đó thi hài cụ được đưa về An táng tại quê nhà
(Nghĩa trang Tía, xã Tử Dương, huyện Thường Tín, Hà Nội)
*
THAY MẶT CÁC CỰU HS TRƯỜNG KHXTW và LS.QL
CHÚNG TÔI XIN GỬI TỚI GIA ĐÌNH LỜI CHIA BUỒN SÂU SẮC NHẤT
XIN CẦU NGUYỆN ĐỂ HƯƠNG HỒN BÀ SỚM SIÊU THOÁT
VÀ YÊN GIẤC NGÀN THU
*
A DI ĐÀ PHẬT !

Thứ Tư, 6 tháng 9, 2017

BAN LIÊN LẠC (PHÍA NAM) HỘI CƯU HS TRƯỜNG TNVN LUSON-QUELAM (1953-1957) THÔNG BÁO HỌP MẶT HÀNG NĂM

Thể theo nguyện vọng của đông đảo các thày cô và các bạn cựu học sinh hiện đang sinh sống tại Tp.HCM và các tỉnh phía Nam, 
năm nay (2017) chúng ta sẽ tổ chức 
HỌP MẶT 
Kỷ niệm 64 năm Trường TNVN 
Thời gian: Chủ nhật, Ngày 24/9/2017. 
Vào hồi : Từ 09g-12g. 
Tại địa điểm: Nhà khách C.59 Quân đội. 
Số 18D Đường Cộng Hòa. P.4 Q.Tân Bình 
( Sau tòa nhà Ngân hàng Quân đội ).

Xin mời các thày, cô, các bạn cựu HS tất cả các khối Lớp của Trường ta đến tham dự chung vui
Thông báo này thay giấy mời . 
Những ai nhận được thông tin này, với tinh thần QL hãy báo cho thày cô, bạn bè cùng Trường biết và đến tham dự đông đủ. 
Xin trân trọng cảm ơn và hẹn gặp trong ngày Hội.

Thay mặt Ban tổ chức 
Trần Kháng Chiến. 
(Điện thoại liên hệ 0964089924) 

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

VỀ CUỐN SÁCH " Học sinh Miền Nam - Tư liệu và Kỷ niệm"

Người giới thiệu : TRẦN KIẾN QUỐC
Nguồn :Bạn Trỗi K5
Ảnh chụp lại từ sách
Tranh thủ lướt qua cuốn sách mới được Tuấn Ôn tặng. Ngoài phần tư liệu được cập nhật rất công phu, là phần ghi lại những kỉ niệm của mấy chục thầy cô giáo, học sinh...
Sự thật!
Đa số hàng vạn HSMN thời đó sau chừng ấy năm đã hòa nhập được với gia đình, quê hương, dòng tộc nhưng cũng có những sự thật đau lòng.
Thật xúc động khi đọc những dòng: Chúng tôi được tập kết ra Bắc khi mới 2, 3 tuổi, không có ba mẹ đi cùng. 21 năm sau, khi trở về, không biết ba má ở đâu. Rồi hàng chục năm sau nữa, về quê tìm kiếm, từng đứng trước má rồi mà má lắc đầu: "Con gái má phải cao lớn, xinh đẹp hơn cơ, con này không phải". Tôi phải chào rồi quay lưng đi ngay, không dám quay lại... Sau đó, nhờ có công nghệ thử ADN mới xác định đúng.
Hay có bạn đã hơn 40 năm rồi mà không biết quê hương, cha mẹ mình là ai?
Có những bạn sau 21 năm trở về, không hợp với cuộc sống gia đình mình, bị hắt hủi, đã ôm chăn gối vào cơ quan sống...
Có những bạn tủi quá, đã treo cổ tự tử. Thật đau lòng! Đó là 1 thực tế phũ phàng.
Cảm động về câu chuyện của bạn Nguyễn Thị Thư dày công lục tìm trên mạng để có địa chỉ của 2 bạn Cameroon: Irene và Monique. Và tháng 2/2017 đã đón được 1 bạn sang thăm VN.

Thông tin về Nguyễn Công Trường
Ở trang 804, 805 đã có 1 bài hát và 1 tấm ảnh có Công Trường - bạn Trỗi của chúng ta: "Nguyễn Công Trường sinh 1953, ra Bắc 1964, từng học ở Trường VHQĐ, Ký túc xá HSMN cấp 3 Vĩnh Phú, Trường HSMN Vĩnh Yên, Đại học Giao thông thuỷ, tốt nghiệp 1976, về Nam làm việc ở Vũng Tàu, TPHCM, nghỉ hưu năm 2000. Hiện cư trú tại Đồng Tháp".
Sách xuất bản 2016 và đầu năm nay thì bạn đã đi xa. Chả biết đã được cầm trên tay cuốn sách này chưa?

Cảm ơn Tuấn Ôn đã tặng sách quý!

Thứ Bảy, 5 tháng 8, 2017

QUAN HỆ VIỆT-ĐỨC SAU VỤ TXT "head animal" (Đầu thú !!!)

Bài viết của Hiệu Minh

Cụ Rossler và PB Minh - Ảnh Internet


Tất nhiên là xấu nhưng không đến mức rất xấu như mạng ảo đang lo ngại, kiểu biển Đông đang bị Trung Quốc đe dọa nhưng có đánh nhau đâu. Việt Nam tự đánh nhau là kém, chứ với nước ngoài á, trăm trận trăm thắng, kể cả lúc thua.
Cụ TBT Trọng cứ từ từ tiến lên CNXH cuối thế kỷ này nên chẳng đi đâu mà vội. Có TXT trong tay rồi, phần còn lại ngoại giao với Đức có anh Phạm Bình Minh lo. Vào BCT mà không lo ổn việc này thì kỳ sau lại giống bố Nguyễn Cơ Thạch. Trong cơ có nguy, trong nguy có cơ, mới gọi là nguy cơ.
Winners and Losers (được và mất) sau vụ “đầu thú – head animal” – tỷ số 1-1
Winners – người được
Công đầu thuộc về AN VN, cho một đội sang theo dõi và đợi thời điểm ra tay khá chính xác. Vào tận sào huyệt của một nước có Gestapo và Stassi nổi tiếng hai thế kỷ để bắt người thì ít có nước dám làm. Hiện có Mỹ dám chơi Pakistan cho trực thăng vào tận nhà Bin Laden, dùng camera quay trực tiếp cho TT Obama xem cảnh xử cụ khủng bố. Israel bắt cóc tội phạm thời Đức QX, sau này là ám sát làm nhưng không bao giờ nói.
Cụ Tô Lâm chối không biết gì cũng khôn khéo và Osin tha hồ nổi tiếng sau khi tung vài chữ lên FB hai ngày trước khi báo chí được phép nói cụ thể.
Báo Việt hải ngoại ở Đức thêm điểm do khẳng định ngay từ đầu không phải “head animal”.
Người Buôn gió lãi bão. Sau vụ TXT thì vị trí của Lái Gió vững như bàn thạch, bất chiến tự nhiên thành. AN khó sang lần nữa vì lái gió. Với lại bắt cóc tay này chả được vị gì, nhiều chữ nhưng không có tiền.
Losers – người mất
An ninh Đức quá kém, để xảy ra vụ bắt cóc. Dân Đức sẽ chán vì họ nghĩ AN VN làm được thì ISIS có gì mà không làm nổi. Lỗ hổng chết người.
Báo chí VN bị việt vị vì không bằng mạng xã hội. Cũng dễ hiểu vì họ bị quản lý chặt nên nhiều khi botay.com.
Cụ gì trong sứ quán phải rời Đức lên đường về nước trong vòng 48 tiếng, nhưng cái mất này sẽ giúp cụ được lên lon (vừa mất – vừa được)
Khổ nhất là nền ngoại giao “thuyền thúng” Việt Nam. Đối nội làm một đằng, đối ngoại làm một nẻo, thúng cứ quay tròn.
Quan hệ Việt Đức: HÒA
Dù thế trận nghiêng về phía Đức đang giữ bóng nhiều hơn, có phạt penalty, có sút phạt góc, lật cánh đánh đầu, nhiều cú đá nguy hiểm nhưng đội bắt gol của VN cực giỏi, tỷ số chung cuộc dự đoán hai bên cùng về nhất.
Cụ Hồ đã theo cụ Marx từ thế kỷ 19, triết học Đức được người Việt từ trẻ đến già thuộc làu làu, chủ nghĩa XH là mồ chôn chủ nghĩa tư bản, cách mạng liên minh công nông sẽ đập tan xiềng xích của chủ nghĩa đế quốc.
Kiểu “head animal” là một bài trong “chuyên chính vô sản” do Marx chỉ ra, nên hỏi lại cụ ấy xem có đúng không?
Năm 2015 là kỷ niệm 40 năm quan hệ Việt – Đức (Tây Đức). Năm 2011 cụ Dũng và cụ Merkel đã ký hợp tác coi hai bên là đối tác chiến lược về chính trị, kinh tế, văn hóa và phát triển. Ai đã đến ngôi nhà Goethe trên đường Nguyễn Thái Học để hưởng các món ăn Đức, đọc sách, xem phim Đức thì sẽ hiểu nước Đức luôn tồn tại trong lòng người Việt.
Về kinh tế, riêng năm 2016 trao đổi thương mại giữa hai nước khoảng 10 tỷ đô la, Đức xuất khẩu 2 tỷ tăng 15% so với năm trước, Việt Nam xuất khẩu 8 tỷ tăng 33%, hai bên đều có lợi, VN lợi nhiều hơn trong ngắn hạn vì toàn xuất khẩu giầy da, may mặc, đồ điện tử, nhưng trong dài hạn Việt Nam cần có hàng chất lượng cao thì phải có máy móc hiện đại tối tân của cụ Marx như nền triết của cụ trường tồn và vô địch.
Đức sẽ có thị trường tiềm năng nên năm trước cụ Merkel mất rất nhiều công sức thuyết phục EU là Vietnam là đối tác tin cậy và được chấp thuận vào thương mại tự do với EU. Cụ Merkel không nghĩ ra anh TXT đang “chơi” dài với anh Buôn Gió làm lộ hết thiên cơ.
Người Việt ở Đức cỡ trăm ngàn đang đóng góp cho kinh tế nước này. Họ không theo ISIS, chăm chỉ làm ăn, thỉnh thoảng có đánh lộn nhưng chỉ là “một bộ phận không nhỏ”
Về văn hóa Đức tại Việt Nam khỏi phải nói, ngoài triết học Mác còn có thơ Goethe, nhạc hay dù chúng tôi nghe nhạc phải quạt, có xe Mec nổi tiếng cho nhà giầu, tiếng Đức được dạy chính thức trong trường ở Việt Nam trong khi tiếng Việt không có chỗ ở Đức, unfair 😊
Khi bàn chuyện quan hệ hai nước thì họ đặt lên bàn cân được và mất, còn chuyện anh “head animal” chỉ là cái cớ để đàm phán.
Mà biết đâu AN VN sang Đức định bắt cóc anh Philipp Rösler, người Đức gốc Việt, từng làm PTT tướng chi đó, đưa về VN thay cho 5 PTT và giúp cho kinh tế đỡ trì trệ, nhưng không may các anh AN bắt nhầm TXT thành ra là “đầu thú”.
Các cụ ngoại giao Đức nổi giận, anh Phạm Bình Minh cứ đọc mấy câu thơ sau của nhà thơ Goethe vĩ đại, cuộc đời mới thì tình yêu mới, làm răng mà buồn nếu TXT head animal, thế nào cũng rủ nhau đi uống bia, hết giận.
Thơ Goethe – Neue Liebe, neues Leben    Tình yêu mới, cuộc đời mới
Herz, mein Herz, was soll das geben? Con tim của ta ơi, có điều gì
Was bedranget dich so sehr? – Đã xảy ra làm mi buồn đến thế?
Welch ein fremdes, neues Leben! – Cuộc đời mới lại hồi sinh mạnh mẽ
Ich erkenne dich nicht mehr. – Làm cho ta không thể nhận ra.
Weg ist alles, was du liebtest, – Những gì xưa yêu giờ đã trôi qua
Weg, warum du dich betrubtest, – Xưa khát khao để giờ mi rầu rĩ
Weg dein Fleiss und deine Ruh – Đâu rồi tĩnh lặng, đâu vẻ vô tư
Ach, wie kamst du nur dazu! – Con tim ơi, sao mi buồn đến thế!
Chúc các cụ chém gió vui.
Blog Hiệu Minh. 3-8-2017
-------------------------------

Thứ Sáu, 4 tháng 8, 2017

TẠI SAO BNG ĐỨC NẰNG NẶC ĐÒI "TRẢ" TRỊNH XUÂN THANH ?

Trịnh Xuân Thanh: tội phạm kinh tế hay gián điệp?
Theo Sputniknews-Thứ sáu, 04/08/2017, 17:06 (GMT+7)

“Thật kỳ lạ và mờ mịt khó hiểu“, – nhà khoa học chính trị Nga, Giáo sư Vladimir Kolotov, Viện trưởng Viện Hồ Chí Minh thuộc Đại học Tổng hợp Quốc gia St. Petersburg nhận xét về vụ Trịnh Xuân Thanh.
Trong cuộc phỏng vấn của “Sputnik-Việt Nam”, ông Kolotov nói: Việc nhân viên đặc nhiệm đưa công dân về nước một cách trái phép từ lãnh thổ quốc gia khác là thực tế khá phổ biến. Mỹ dẫn độ công dân của mình về nước từ Liên Xô, từ Iran — ngụy trang dưới vỏ bọc kỹ thuật viên quay phim lẫn vào đoàn làm phim của Hollywood. Từ Pháp, cơ quan KGB Liên Xô đã dẫn các thủ lĩnh phong trào Bạch vệ chống chính quyền Xô-viết về Liên Xô.
Trong trường hợp Trịnh Xuân Thanh, quan điểm của Việt Nam rõ ràng. Chính quyền hợp pháp được quốc tế công nhận của nước CHXHCN Việt Nam đã công bố lệnh truy nã quốc tế với công dân của nước mình thông qua Interpol. Trịnh Xuân Thanh bị khởi tố vụ án hình sự về hành vi “Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng” theo điều 165 Bộ luật Hình sự Việt Nam với 145 triệu USD. Rõ ràng đây là  nghi can phạm tội kinh tế quy mô lớn chứ không phải phạm tội chính trị.
Chỉ từ một chiếc xe gắn biển xanh, những góc khuất 
trên con đường quan lộ của Trịnh Xuân Thanh đã dần bị đưa ra ánh sáng
Nếu một người trong danh sách truy nã quốc tế cư trú trong lãnh thổ của một quốc gia khác tuân thủ luật pháp quốc tế, thì người đó phải được trao trả cho nước yêu cầu dẫn độ. Nhưng, tại sao Đức không thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của mình? Hơn nữa, lại còn đưa ra lệnh trừng phạt đại diện chính thức của cơ quan phản gián thuộc Đại sứ quán Việt Nam tại Berlin, và thậm chí, theo tin đưa trên một số phương tiện truyền thông, Đức còn dự định trục xuất cả Đại sứ của Việt Nam.
Như vậy, theo ý kiến của Giáo sư Kolotov, chính quyền Đức tự xác nhận: họ không chỉ biết rằng tội phạm quốc tế muốn ẩn trốn ở Đức mà còn bao che cho đối tượng đó. Mà người ta chỉ hành động như vậy với những người có khả năng tiếp cận bí mật quốc gia và hoạt động gián điệp có lợi cho nước khác – khi đó đối tượng thuộc sự bảo hộ của quốc gia khác. Điều tương tự đã xảy ra, ví dụ, vào năm 1978, khi Đại sứ đặc mệnh toàn quyền Liên Xô kiêm Phó Tổng Thư ký LHQ Arkadi Shevchenko đã ở lại Mỹ, hay cũng cùng năm đó, điệp viên Liên Xô Viktor Suvorov đào tẩu ở Anh, hay như Thiếu tướng Nga Oleg Kalugin chạy sang Mỹ năm 1995.
Trong trường hợp Trịnh Xuân Thanh, dường như ai đó đã ngăn chặn hoạt động của Interpol và kẻ tội phạm mà Việt Nam yêu cầu dẫn độ đã không được trao trả cho Hà Nội. Có nghĩa là, để đổi lấy sự “bảo kê”, người này đã cung cấp thông tin bí mật mà ông ta nắm được cho Đức hoặc cho bất kỳ nước nào khác đã khuyến nghị Đức “che chở” ông ta.
Vì vậy, những gì mà công chúng biết về vụ Trịnh Xuân Thanh hiện nay không phải là tất cả mọi chi tiết. Mà điều khó hiểu chủ yếu — là lập trường của Đức. Mọi việc chỉ có thể sáng tỏ nếu như có sự thừa nhận của chính quyền Đức, rằng Trịnh Xuân Thanh trốn sang Đức không chỉ với núi tiền mà còn với những thông tin tình báo.
( Theo Sputniknews)

VỤ TẨU THOÁT CỦA TRINH XUÂN THANH: LIỆU CÓ SỰ TIẾP TAY CỦA ĐỨC ?

Chép từ trang tolam.org Thứ sáu, 04/08/2017, 09:40 (GMT+7)

(Xã hội) - Khi thông tin Trịnh Xuân Thanh tự thú, thì cũng là lúc mạng xã hội xuất hiện những luồng thông tin bất lợi cho Việt Nam. Đã có một số thông tin dẫn từ báo nước ngoài được cho là Đức đang phản ứng vụ Trịnh Xuân Thanh được cho là bị bắt cóc. Thế nhưng không một tờ báo hay người phát ngôn nào của Đức dám khẳng định đây là một vụ được cho là bắt cóc mà thay vào đó là có lẽ, hình như, có thể. Điều này khiến dư luận đặt câu hỏi về việc có hay chăng việc Đức hỗ trợ Việt Nam trong quá trình bắt giữ tên tội phạm tham nhũng này?
Hiện nay, Đức đang là một trong những điểm được cho là nơi “hạ cánh an toàn” của các quan tham Việt Nam khi quyết định bỏ trốn, bởi nước này chưa kí kết hiệp định dẫn độ với Việt Nam. Đối với các nước chưa kí kết hiệp định dẫn độ với Việt Nam, thì việc dẫn độ tội phạm thường được áp dụng theo nguyên tắc có đi có lại.
Công viên Tiergarten nơi được cho là 
Trịnh Xuân Thanh bị dễ dàng bắt cóc.
Và cho đến thời điểm hiện nay, Đức đang trở nên rối loạn bởi chính sách cho phép tị nạn của mình. Mới đây, một dự luật cảnh sát được bắt giữ người tị nạn đã được đưa ra khi Đức liên tiếp phải hứng chịu hậu quả khủng bố từ IS được cho là liên quan đến người tị nạn. Bên cạnh đó, tình trạng tấn công tình dục, hàng nghìn trẻ em bị mất tích, sự nổi loạn của người dân nhập cư đẩy nước này vào một tình trạng hỗ loạn thực sự. Trong khi đó, Trịnh Xuân Thanh là một tên tội phạm kinh tế đang bị truy nã thì hà cớ gì mà Đức phải giữ lại để thêm rắc rỗi cho mình. Tuy nhiên, Chính phủ Đức cũng không thể trục xuất Trịnh Xuân Thanh, vì quyết định trục xuất hay không tùy thuộc vào quyết định của tòa án bang hoặc liên bang.
Từ thông tin việc được cho là bị bắt cóc Trịnh Xuân Thanh xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật, theo như bản tin một chiều mà thoibao.de và clip Lê Trung Khoa nói ở bàn tròn BBC và một số nhân chứng người Đức trông thấy ghi nhận và chính họ báo cảnh sát, thì có thể hiểu rằng Việt Nam đã quá dễ dàng để bắt giữ một tội phạm như vậy.
Bởi muốn đưa Trịnh Xuân Thanh về Việt Nam buộc lòng phải dùng phi cơ riêng, đồng thời phải là phản lực loại lớn bay đường dài, đậu ở những khu vãng lai đặc biệt. Nước nào trong Liên hiệp châu Âu bằng lòng cho Việt Nam thuê khu vãng lai loại này trong phi trường? Đó là Nga, nhưng Nga lại ở quá xa, cũng chưa chắc đã bằng lòng giúp.
Còn nếu đưa Trịnh Xuân Thanh ra phi trường bằng đường hợp pháp, chính thức qua các cổng an ninh thì vô phương, Trịnh Xuân Thanh không bị dẫn độ, chỉ cần la hét, làm ầm ĩ ở các cổng kiểm soát an ninh là mọi chuyện đổ vỡ ngay. Ngộ nghĩnh cho việc cho rằng sử dụng cán cứu thương, xin thưa rằng, một bệnh nhân được chuyển ra khỏi nước Đức mà không có giấy tờ liệu cơ quan an ninh nước này có cho phép? Đó là chưa kể Đức đang siết chặt an ninh sau tình trạng tấn công khủng bố và bạo loạn ở nước này.

Thêm nữa, việc được cho là bị bắt cóc xảy ra đã hơn một tuần, tìm kiếm trên google, trên báo chí, truyền thông Đức như Berlin Morgenpost, n-tv, Der Spiegel, Frankfurter Rundschau…thì không thấy một thông tin nào nói đến việc bắt cóc người Việt Nam ở Berlin. Chỉ cần thông tin từ những người được cho là đã chứng kiến thì, cảnh sát Đức sẽ trích xuất từ hệ thống camera công cộng chắc chắn sẽ có một cuốn phim đầy đủ về diễn biến vụ bắt cóc. Trịnh Xuân Thanh bị cưỡng chế lên xe ra sao, xe chạy theo đường nào qua nước thứ ba, đưa lên phi trường nào, qua cửa khẩu an ninh trong tình trạng ra sao, bằng hộ chiếu kiểu gì… thế nhưng tất cả đều im lặng.
“Tại sao cảnh sát Đức không phản ứng gì khi có nhân chứng báo về vụ bắt cóc?” Còn thêm môt câu hỏi khác: “Tại sao vụ bắt cóc Thanh xảy ra ngày 23.07.2017 với một số nhân chứng người Đức trông thấy, mà phải 10 ngày sau báo chí Đức mới đồng loạt loan tin?” Ngay cả khi bài viết của ông Trung Khoa xuất hiện trên Thời Báo, sau đó là video clip của BBC nói trên được phát tán trên Youtube vào ngày 31.07.2017, báo chí, truyền thông Đức vẫn chưa hề hay biết. Bộ ngoại giao Đức lúc đó khi được hỏi, còn nói họ chưa có tin tức gì về chuyện của Trịnh Xuân Thanh.
Trong clip, ông Trung Khoa khẳng định vài giờ nữa phía Đức sẽ ra một thông cáo về chuyện Trịnh Xuân Thanh được cho là bị bắt cóc, nhưng 2 ngày sau báo chí Đức mới lên tiếng. Như vậy khi có cuộc nói chuyện ở bàn tròn BBC, chính phủ, cảnh sát, truyền thông Đức vẫn chưa muốn nói gì về việc được cho là bị bắt cóc nếu báo chí trong nước không đặt câu hỏi. Bởi Trịnh Xuân Thanh là cái gì mà Đức phải quan tâm như vậy?
Sau đó mới là thông tin việc Bộ ngoại giao của Đức lên tiếng không chắc chắn về một vụ được cho là bị bắt cóc. Thực ra, việc lên tiếng của Đức trong trường hợp này của Đức là một điều đương nhiên, bởi vì nó liên quan đến “sự tự ái” an ninh của một quốc gia. Bởi vì BND (cơ quan tình báo Đức) là cơ quan ngốn tiền tỷ nhưng cho tới giờ vẫn chỉ thể hiện là cánh tay nối dài của CIA. Bê bối an ninh của nước ngoài vào tận đất Đức bắt người là điều sẽ khiến cho BND chứ không ai khác đứng ngồi không yên và phản ứng là điều có thể hiểu.
Trong chương trình thời sự VTV lúc 19h tối qua, Trịnh Xuân Thanh cho biết sau quá trình “trốn chạy do suy nghĩ không chín chắn, tôi thấy rằng cần phải quay về để đối diện với sự thật và để hưởng sự khoan hồng của pháp luật Việt Nam”. Những lời thú nhận của Trịnh Xuân Thanh đã phủ nhận hoàn toàn những thông tin bất lợi cho Việt Nam trong thời gian qua. Và đây cũng sẽ là lý do giải thích được những khúc mắc của Việt Nam và Đức trong trường hợp này.
Bạn đọc Thiên Minh
(Bài viết không thể hiện quan điểm của Ban biên tập)

Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

NGƯỜI PHÁT NGÔN BỘ NGOẠI GIAO VN ĐÃ LÊN TIẾNG


Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lê Thị Thu Hằng tại cuộc họp báo hôm nay. Ảnh: Việt Anh
"Tôi lấy làm tiếc về phát ngôn của Bộ Ngoại giao Đức", người phát ngôn Bộ Ngoại giao Lê Thị Thu Hằng trả lời khi được hỏi về việc Đức yêu cầu một viên chức của Đại sứ quán Việt Nam tại nước này về nước, liên quan đến vụ ông Trịnh Xuân Thanh. Cuộc họp báo thường kỳ Bộ Ngoại giao hôm nay đông bất thường với nhiều câu hỏi tập trung vào trường hợp ông Thanh.

Về thông tin Đức tố "cơ quan tình báo Việt Nam bắt cóc ông Thanh đưa khỏi nước này", bà Lê Thị Thu Hằng cho biết theo thông báo từ Bộ Công an Việt Nam ngày 31/7, ông Thanh đã đến Trực ban hình sự Cơ quan An ninh điều tra đầu thú. Các cơ quan chức năng Việt Nam đang tiến hành điều tra vụ việc.

"Việt Nam luôn coi trọng và mong muốn phát triển quan hệ đối tác chiến lược với Đức", bà nói.

Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức Martin Schaefer ngày 2/8 cáo buộc cơ quan tình báo và đại sứ quán Việt Nam tại Đức đã "bắt cóc Trịnh Xuân Thanh trên đất Đức" và việc này "vi phạm luật pháp Đức và quốc tế".

Thông cáo của phía Đức cho hay hôm 1/8 Đức triệu đại sứ Việt Nam và sau đó yêu cầu "đại diện chính thức của cơ quan tình báo" tại Đại sứ quán Việt Nam rời khỏi Đức trong vòng 48 giờ. Berlin đề nghị Hà Nội cho phép Trịnh Xuân Thanh trở lại Đức để nhà chức trách Đức có thể xử lý đơn xin tị nạn của ông Thanh và đề nghị dẫn độ của Việt Nam theo quy trình.
 --------------------------------
Nguồn :vnexpress.net/

ĐẠI ÁN PVC (Bài 4): ĐỨC ĐÒI HÀ NỘI "TRẢ" TRỊNH XUÂN THANH (LÁO THẬT!)

 Wednesday, August 2, 2017 | 2.8.17
Chính phủ Đức hôm 2/8 ra thông cáo yêu cầu chính phủ Việt Nam cho phép Trịnh Xuân Thanh được trở lại Đức “ngay lập tức.”
Thông cáo Bộ ngoại giao Đức gửi cho VOA(Đài Phát thanh TNHK) có đoạn: “Chúng tôi yêu cầu ông Trịnh Xuân Thanh được cho phép trở lại nước Đức ngay để có thể tiến hành việc Việc Nam yêu cầu dẫn độ (ông Thanh) và yêu cầu xin tị nạn của ông (ấy) được xem xét thấu đáo.”
Chính phủ Đức cũng yêu cầu tùy viên tình báo Việt Nam phải rời khỏi nước này trong vòng 48 tiếng đồng hồ nữa sau khi bộ Ngoại giao nước này cho rằng họ tiến hành vụ bắt cóc một cựu lãnh đạo ngành dầu khí Việt Nam ở Berlin.
Thông cáo của bộ Ngoại giao Đức ra hôm 2/8 cho biết chính phủ Đức “không nghi ngờ” gì rằng bộ Ngoại giao Việt Nam và mật vụ có dính líu vào vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh hôm 23/7.
Người phát ngôn Bộ ngoại giao Đức Martin Schaefer nói trong thông cáo rằng vụ việc này “có khả năng ảnh hưởng nặng nề tới các mối quan hệ (giữa 2 nước).” Ông Schaefer gọi đây là “một sự bội ước lòng tin vô cùng lớn.”
Theo thông cáo này, đại sứ Việt Nam ở Đức đã bị triệu tập hôm thứ ba (1/8).
Chính phủ Việt Nam thông báo hôm 31/7 rằng ông Trịnh Xuân Thanh ra đầu thú sau hơn 1 năm chạy trốn vì bị buộc tội tham nhũng làm thất thoát tài sản nhà nước.

Bắt cóc giữa trung tâm Berlin

Ảnh chụp màn hình nhật báo Đức Taz đưa tin về vụ bắt cóc Trịnh Xuân Thanh ở Berlin hôm 23/7
Trước khi thông cáo của Bộ ngoại giao Đức được đưa ra, một công tố viên ở Berlin hôm 2/8 cho VOA biết rằng cảnh sát Đức đang điều tra một vụ bắt cóc gần đây và khẳng định người bị bắt cóc là công dân Việt Nam.
Trước đó trong cùng ngày, nhật báo Taz của Đức có đăng bài viết về thông cáo của cảnh sát Berlin rằng họ đang điều tra một vụ bắt cóc một cựu quan chức chính phủ Việt Nam có tên Trịnh Xuân Thanh xảy ra ngày 23/7 tại một công viên ở trung tâm của thủ đô nước Đức.

Khi được VOA hỏi phản ứng của Việt Nam về việc cảnh sát và báo chí Đức đưa tin vụ bắt cóc này, bộ trưởng Công An Tô Lâm nói ông đang bận họp và “chưa thể trả lời.”
Theo tờ báo Taz, có tên đầy đủ là Die Tageszeitung, một nhân chứng người Đức đã chứng kiến vụ bắt cóc ngay tại trung tâm Berlin và xác nhận với cảnh sát. Theo lời tường thuật của nhân chứng được tờ báo này trích đăng bằng tiếng Đức, nạn nhân 51 tuổi đã bị một nhóm người có vũ trang lôi lên một chiếc xe ô tô và được đưa sang một quốc gia châu Âu láng giềng ngay sau đó.
Tờ báo này khẳng định những người đàn ông có vũ khí “thuộc mật vụ Việt Nam” và đăng kèm tấm ảnh của ông Trịnh Xuân Thanh với dòng chú thích bằng tiếng Đức cho rằng nạn nhân bị truy nã và đã bị mật vụ tóm.
Trưởng phát ngôn viên sở cảnh sát Berlin, Winfrid Wenzel, cho nhật báo Taz biết họ đang tiến hành điều tra “vì tình nghi về vụ việc bắt cóc và cưỡng ép bắt người.”
Công tố viên cao cấp Martin Steltner của Văn phòng Công tố Berlin nói với VOA rằng do “tính chất nhạy cảm” của vụ việc nên họ không thể đưa ra thêm bất kỳ thông tin gì tại thời điểm hiện tại.
Steltner nói: “Tôi không thể đưa ra thêm bất kỳ chi tiết gì về nghề nghiệp của người này hay chức danh của anh ta ở Việt Nam. Vâng, đó là một người đàn ông Việt Nam nhưng tôi không thể đưa ra thêm bất kỳ thông tin gì nữa.”
VOA cũng đã liên lạc với sứ quán Việt Nam tại Đức xin bình luận về vụ việc này nhưng cho đến hết ngày 2/8 không nhận được trả lời.
Nhật báo Taz nói ông Trịnh Xuân Thanh đã từng xin tị nạn ở Đức vào những năm 1990, “giữa thời gian lúc tốt nghiệp đại học và bắt đầu sự nghiệp ở Việt Nam, nhưng lại tự nguyện hồi hương.”
Bài báo của Taz nhắc tới việc ông Thanh bị “thất sủng ở Hà Nội,” mất toàn bộ các chức vụ cũng như bị tước bỏ mọi tuyên dương khen thưởng và “trở thành kẻ thù của một nhân vật đầy quyền lực: thủ lĩnh đảng Cộng sản Nguyễn Phú Trọng.”

(VOA)

ĐẠI ÁN PVC (Bài 3): ĐỨC LÊN TIẾNG PHẢN ĐỐI "VỤ BẮT CÓC" TRỊNH XUÂN THANH (?!)

( Theo RFA) - Wednesday, August 2, 2017 | 2.8.17
Đức vào ngày 2 tháng 8 lên án cơ quan tình báo và đại sứ quán Hà Nội về việc bắt cóc một cựu quan chức dầu khí Việt Nam đang xin qui chế tỵ nạn tại Đức, ông Trịnh Xuân Thanh. Đức còn nói cho một viên chức đại diện cơ quan tình báo Việt Nam 48 tiếng đồng hồ để rời khỏi nước Đức sau vụ việc vừa nêu.
Hãng tin AP loan tin phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Đức, Martin Schaefer, nói rằng chính phủ Đức không còn nghi ngờ gì việc đại sứ quán Việt Nam và cơ quan tình báo nước này có dính líu vào vụ bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh vào ngày 23 tháng 7 vừa qua.

Theo phát ngôn nhân Martin Schaefer thì vụ việc có khả năng ảnh hưởng tiêu cực đến mối quan hệ hai nước một cách lớn lao. Ông này cho rằng đó là việc cực kỳ làm mất lòng tin.

Hãng tin AFP thì dẫn lời của phát ngôn nhân Martin Schaefer rằng việc bắt cóc công dân Trịnh Xuân Thanh ngay trên nước Đức là một sự vi phạm luật pháp quốc tế và luật pháp nước Đức chưa hề có tiền lệ và gây tai tiếng.

Vào ngày 1 tháng 8, phía Đức đã triệu đại sứ Việt Nam đến và yêu cầu phía Việt Nam phải trao trả ông Thanh về cho phía Đức để thực hiện các thủ tục về tị nạn và trục xuất đúng cách. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Đức cho biết giới chức hai nước đã gặp nhau bên lề Thượng đỉnh G20 hồi tháng 7 vừa qua để thảo luận đề nghị từ phía Hà Nội là muốn Đức trục xuất ông Thanh.

Trước đó, một nhật báo ở Đức có tên Taz loan tin có thể ông Trịnh Xuân Thanh đã bị công an Việt Nam bắt cóc tại thủ đô Berlin, nước Đức để đưa về Việt Nam.
Tờ này trích lời người phát ngôn Sở Cảnh sát Berlin nói họ nghi ngờ có một vụ bắt cóc xảy ra và đang tiến hành điều tra.

Nhật báo Taz nói rằng báo chí Việt ngữ ở thủ đô nước Đức đã đưa tin vừa nêu, cho rằng ông Thanh bị bắt cóc tại một vườn hoa ở thủ đô Berlin vào ngày 23 tháng 7, và có những nhân chứng mục kích vụ bắt cóc.

Ngày 31 tháng 7, báo chí trong nước nói ông Trịnh Xuân Thanh đã đến Bộ công an tại Hà nội để đầu thú.

Cùng ngày, nhà báo Lê Trung Khoa, của một tờ báo tiếng Việt tại thủ đô Berlin có nói với đài BBC Việt Ngữ rằng ông Trịnh Xuân Thanh bị bắt cóc chứ không phải tình nguyện về Việt Nam ra đầu thú như báo chí trong nước đưa tin.

Nhật báo Taz cho biết có liên lạc với Bộ Ngoại giao Đức, nhưng được cơ quan này cho biết là họ không có thông tin gì về vụ việc được hỏi.

Ông Trịnh Xuân Thanh nguyên là Chủ tịch hội đồng quản trị Tổng Công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí, thuộc Tập đoàn dầu khí Quốc gia Việt Nam. Sau khi rời khỏi vị trí này ông trúng cử đại biểu quốc hội tỉnh Hậu Giang, đồng thời được cử làm phó chủ tịch tỉnh này.
Vào khoảng tháng bảy năm 2016, ông Thanh trốn ra nước ngoài sau khi báo chí Việt Nam đưa ra nghi vấn tham nhũng lên tới 3300 tỉ đồng có liên quan tới ông Thanh tại Tổng Công ty Cổ phần Xây lắp Dầu khí.
Sau đó cơ quan chức năng Việt Nam cho biết là đã phát lệnh truy nã toàn thế giới đối với ông Thanh.
Hiện nay vẫn chưa có hình ảnh nào liên quan đến việc đầu thú của ông Thanh được cơ quan chức năng đưa ra.
(RFA)