Chủ Nhật, ngày 25 tháng 9 năm 2016

Xung quanh vụ nhà báo bị CA hành hung . Bài 2 : ĐÁNH NHÀ BÁO RỒI ĐÁNH AI NỮA?

Thương tích của nhà báo Quang Thế (báo Tuổi Trẻ) có thể chưa trầm trọng như Thế Dũng của Người Lao Động và hàng trăm nhà báo khác từng bị hành hung khi tác nghiệp bởi lâm tặc, côn đồ.



Nhưng sự việc này nghiêm trọng hơn nhiều so với các vụ việc trước đó. Bởi nó cho thấy sự coi thường pháp luật, coi thường nhân dân và công luận của một số kẻ nhân danh pháp luật. Bởi đây là một nhà báo bị tấn công ngay giữa nơi công cộng khi anh ta không có hành vi sai phạm, người tấn công là công an.

Điều 13 Luật Báo chí 2016 quy định: Nhà nước tạo điều kiện thuận lợi để công dân thực hiện quyền tự do báo chí, quyền tự do ngôn luận trên báo chí và để báo chí phát huy đúng vai trò của mình. Báo chí, nhà báo hoạt động trong khuôn khổ pháp luật và được Nhà nước bảo hộ. Điều 9 Luật Báo chí quy định: Nghiêm cấm việc đe dọa, uy hiếp tính mạng, xúc phạm danh dự, nhân phẩm của nhà báo, phóng viên; phá hủy, thu giữ phương tiện, tài liệu, cản trở nhà báo, phóng viên hoạt động nghề nghiệp đúng pháp luật.

Khi một nhà báo bị tấn công trong lúc hành nghề bởi nhân viên công lực, câu chuyện không chỉ dừng lại như một vụ xô xát. Không thể coi là xô xát khi tương quan rất bất bình đẳng giữa một nhà báo bình thường với một đội ngũ những người có quyền lực và công cụ hỗ trợ. Nó cho thấy ý thức pháp luật của lực lượng chấp pháp đang có vấn đề. Nó cho thấy sự coi thường pháp luật và lộng quyền của một bộ phận những người mặc sắc phục công an. Nó cũng cho thấy việc coi thường ấy tiếp diễn và tăng cấp là bởi những vụ việc trước đó không được xử lý nghiêm và chấn chỉnh trong phạm vi rộng.

Khi một nhà báo bị tấn công trong lúc hành nghề đúng pháp luật thì chủ thể bị thiệt hại không chỉ là cá nhân nhà báo hay cơ quan báo chí ấy. Tấn công nhà báo trong trường hợp này là xâm hại quyền tự do ngôn luận và quyền được biết của công chúng, hai nhóm khách thể được quy định tại Luật Báo chí và Luật Tiếp cận thông tin vừa được Quốc hội thông qua.

Quan điểm của đội phó Cảnh sát hình sự Công an huyện Đông Anh cho rằng việc đánh nhà báo Quang Thế chỉ là “thái độ không đúng” do “áp lực công việc” của một số cảnh sát trẻ lập tức bị dư luận phản ứng. Mỗi ngành nghề, mỗi cơ quan đều có những áp lực nhất định, nó đều được dự liệu. Mỗi cơ quan, tổ chức đều có những quy chuẩn hành xử mà thành viên của cơ quan, tổ chức ấy buộc phải chấp hành. Không thể nói là không biết, lỡ tay hay áp lực gì ở đây cả.

Khó mà cấm người dân suy diễn: Nhà báo tác nghiệp đúng pháp luật còn bị đánh như thế thì người dân ở nơi không ai chứng kiến sẽ bị đánh tới đâu? Tới đâu ư? Hôm 22-9 là phiên phúc thẩm vụ công an Tuy Hòa đánh chết dân trong nhà tạm giữ, cùng lúc xảy ra chuyện công an tấn công một PV VTC ở Đắk Lắk. Hôm 23-9 là phiên xử vụ CSGT quận Tân Bình gọi giang hồ đánh chết người dân cự cãi, các báo đưa tin cả vụ này và Quang Thế gần như cùng lúc. Có thể là tới vậy đó!

Vụ tấn công nhà báo Quang Thế vì vậy không thể dừng lại ở lời xin lỗi. Điều quan trọng, đây là dịp để lãnh đạo ngành công an xử lý, chấn chỉnh và nêu rõ quan điểm của mình trước rất nhiều dư luận sau những vụ việc đã xảy ra. Đây cũng là dịp để Hội Nhà báo TP.HCM và Hội Nhà báo Việt Nam bày tỏ thái độ của mình trong việc bảo vệ quyền hành nghề của nhà báo.

Hôm nay là nhà báo, ngày mai sẽ đến ai? Thật khó đoán định. Nhưng chắc chắn có một điều là nếu bạn chấp nhận sự lộng quyền xảy ra với người khác vào hôm nay thì nạn nhân ngày mai có thể là bạn.
---------------------------------
Theo Báo mạng "Báo Mới"

XUNG QUANH VỤ "CA ĐÁNH PHÓNG VIÊN BÁO TUỔI TRẺ"

Giám đốc CA Hà Nội cam kết “Xử lý nghiêm” .
CA là bạn dân đang đi làm nhiệm vụ đây ạ!!!

Đã xuất hiện video ghi lại lúc phóng viến Trần Quang Thế (báo Tuổi Trẻ) bị người nghi là công an huyện Đông Anh (Hà Nội) đánh chảy máu mồm ngày 23/9.
Công an huyện đã xin lỗi tờ báo nhưng chỉ nói nhận đó là "hành vi không đúng mực", giải thích là do áp lực công việc.
Thiếu tướng Đoàn Duy Khương, Giám đốc Công an TP Hà Nội, tuyên bố sẽ điều tra.
“Dù là công an hay đối tượng nào cũng sẽ xử nghiêm để tạo điều kiện cho anh em tác nghiệp.”
Phó Chủ tịch Hội Nhà báo Việt Nam Hồ Quang Lợi đã ký công văn gửi công an TP. Hà Nội yêu cầu “khẩn trương điều tra, xử lý nghiêm minh”.
Ông Lợi cũng nói gần đây “liên tục xảy ra các vụ việc nhà báo bị cản trở khi đang tác nghiệp, hoạt động đúng quy định của pháp luật”.
Theo ông, đã có những vụ hành hung, thu giữ, đập phá, huỷ hoại phương tiện tác nghiệp của nhà báo.
'Kiềm chế'
Hôm 24/9, bình luận với BBC từ TP Hồ Chí Minh, ông Hoài Nam, cựu phóng viên báo Thanh Niên, nói: “Theo tôi, để giảm thiểu những vụ hành hung phóng viên như gần đây thì phải đưa vào luật việc phóng viên đi tác nghiệp.”
“Những ai có hành vi cản trở, hành hung phóng viên thì phải khép vào tội chống người thi hành công vụ.”
“Từ kinh nghiệm của tôi, phóng viên đi tác nghiệp nên đi cùng những người khác và cố gắng kiềm chế khi xảy ra va chạm.”
“Mặt khác, những vụ hành hung phóng viên cần được làm sáng tỏ và xử lý nghiêm minh.”
'Thái độ không đúng'
Hôm 24/9, báo Tuổi Trẻ cho hay Công an TP Hà Nội yêu cầu Công an huyện Đông Anh báo cáo việc một phóng viên của báo này bị công an có ‘thái độ không đúng’ trên cầu Nhật Tân.
Vụ hành hung phóng viên Trần Quang Thế của báo Tuổi Trẻ xảy ra hôm 23/9 khi người này đến khu vực cầu Nhật Tân tìm hiểu vụ việc một tài xế taxi tử vong bên dưới chân cầu.
“Ông Thế đi cách xa hiện trường khoảng 30m và chụp ảnh thì bị một nhóm người, trong đó có cán bộ, chiến sĩ Đội Cảnh sát Hình sự Công an Đông Anh mặc thường phục lao vào cản trở và hành hung”, Tuổi Trẻ tường thuật.
“Ông Thế cho biết mình bị đánh chảy máu mồm, bị đấm vào đầu gây choáng váng.”
“Khu vực diễn ra sự việc không có biển cấm quay phim, chụp ảnh hay giăng dây cách ly hiện trường”.
Báo Tuổi Trẻ sau đó ghi nhận đội trưởng Đội Cảnh sát Hình sự Công an huyện Đông Anh (Hà Nội) đến xin lỗi báo Tuổi Trẻ và ông Thế và thừa nhận chiến sĩ của đơn vị đã có “thái độ không đúng”.
Chiều 23/9, trả lời Thông Tấn Xã Việt Nam, Đại tá Nguyễn Anh Tuấn, Trưởng Công an huyện Đông Anh cho rằng không phải là công an đánh phóng viên.
Ông Tuấn mô tả vào sáng 23/9, công an huyện "bảo vệ hiện trường" trong lúc "có sự việc liên quan đến tình hình an ninh trật tự xảy ra tại khu vực cầu Nhật Tân".
"Lúc này có một số phóng viên cứ xông vào để chụp ảnh thì có thể anh em có gạt chân, gạt tay để bảo vệ hiện trường chứ không phải là đánh phóng viên," Đại tá Nguyễn Anh Tuấn nói.
Trước đó, báo Người Lao Động hôm 21/9 đưa tin, ông Đỗ Thanh Hải, phóng viên VTC News thường trú tại Đắk Lắk đến hiện trường vụ cưỡng chế mặt bằng tại xã Cư Pô thì bị công an xã, dân quân tự vệ “lao đến vây lấy, xô đẩy và giật máy ảnh, ba lô trên người”.
“Vụ việc làm gãy ống kính máy ảnh, rách ba lô và người bị xây xát”.
Báo này dẫn lời ông Nguyễn Văn Huệ, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân xã Cư Pô giải thích “việc vây giật máy ảnh và đẩy phóng viên ra ngoài là do tưởng là người dân chống đối và mục đích... đảm bảo an toàn cho phóng viên”.

Thứ Sáu, ngày 23 tháng 9 năm 2016

Dư luận quốc tế: Liệu Trung Quốc có chiêu dụ được các «đồng chí» Việt Nam ?

Thụy My. RFI. 15-09-2016


Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Xuân Phúc đã được Bắc Kinh trải thảm đỏ đón tiếp, mặc dù quan hệ Việt-Trung đang lạnh giá do vấn đề chủ quyền Biển Đông.
Tờ South China Morning Post nhận định, Trung Quốc trong tuần rồi đã trưng ra bộ mặt
hữu hảo trong chuyến viếng thăm của thủ tướng Việt Nam. Đây là một phần trong nỗ lực ngoại giao để chiêu dụ nước láng giềng châu Á, nhằm làm giảm nhẹ những bất đồng đang âm ỉ, do tranh chấp chủ quyền trên Biển Đông. Nhưng các nhà phân tích cảnh báo, quan hệ giữa Hà Nội và Bắc Kinh vẫn khó khăn, mặc dù có những dấu hiệu tích cực bề ngoài trong tuần lễ vừa qua.
Các nhà quan sát nói rằng chuyến đi Trung Quốc của ông Nguyễn Xuân Phúc, kết thúc
vào ngày 15/09/2016, cho thấy Bắc Kinh đánh giá cao tầm quan trọng về địa chính trị của Hà Nội - một đối thủ chính đang yêu sách chủ quyền Biển Đông. Bắc Kinh cũng cố gắng sử dụng chính sách ngoại giao dùng kinh tế làm mồi nhử, để cải thiện mối quan hệ giữa hai nước.

Bỏ qua một bên những bất đồng sâu sắc về tranh chấp lãnh thổ trên biển, Bắc Kinh đã trải thảm đỏ đón ông Nguyễn Xuân Phúc, quan chức cao cấp đầu tiên của Việt Nam đến thăm Trung Quốc, kể từ sau đợt thay đổi mạnh mẽ ban lãnh đạo tại Hà Nội hồi đầu năm.
Trong một động thái bất thường nhằm phô trương mối quan hệ đặc biệt với quốc gia cộng sản láng giềng, trong chuyến viếng thăm kéo dài sáu ngày, ông Nguyễn Xuân Phúc được đến năm trong số bảy ủy viên thường trực Bộ Chính trị Trung Quốc tiếp, trong đó có cả chủ tịch Tập Cận Bình và thủ tướng Lý Khắc Cường.
Ông Phúc, người mà theo tờ báo là có lập trường cứng rắn hơn với Trung Quốc sau phán quyết của Tòa án Trọng tài Thường trực La Haye hồi tháng Bảy, đã dịu giọng hẳn và hứa hẹn rằng mối quan hệ với Bắc Kinh sẽ là ưu tiên hàng đầu của Hà Nội.

Đổi lại, các lãnh đạo Trung Quốc cam đoan sẽ thắt chặt hơn quan hệ thương mại và tăng cường đầu tư vào Việt Nam - đang trở thành đối tác thương mại hàng đầu của Trung Quốc ở Đông Nam Á.
Nhà nghiên cứu Hứa Lợi Bình (Xu Liping) thuộc Viện hàn lâm Khoa học Xã hội Trung Quốc nói rằng chuyến đi của ông Nguyễn Xuân Phúc đánh dấu một chương mới trong quan hệ Trung-Việt, vì « cả hai bên đã hiểu được rằng họ không thể dấn vào xung đột trên biển ». Ông nói : « Do quan hệ thương mại chưa bao giờ chặt chẽ đến thế, rõ ràng là các lợi ích chung đã vượt lên hẳn những bất đồng. Đây là lúc để hai nước nhìn xa hơn vấn đề tranh chấp Biển Đông và xây dựng lại lòng tin ».
Cố Hiểu Tùng (Gu Xiaosong), một chuyên gia về Việt Nam ở Viện Khoa học Xã hội
Quảng Tây nói rằng mặc dù quan hệ chính trị giữa hai nước vẫn còn bị ảnh hưởng bởi tranh chấp trên biển, và khác biệt về tư tưởng, các lãnh đạo Việt Nam cũng như Trung Quốc vẫn lưu tâm đến việc làm giảm bớt căng thẳng, và cố gắng siết chặt quan hệ kinh tế thương mại. Ông nhận định : « Rõ ràng hòa bình, ổn định trên Biển Đông là phù hợp với lợi ích của cả đôi bên, và quan hệ Trung-Việt sẽ ổn thỏa trong một thời gian ». Theo ông, việc giảm bớt căng thẳng trong quan hệ Việt Nam và Trung Quốc cũng sẽ giúp làm nguội bớt các quan hệ khác trong khu vực, vốn đang căng như dây đàn trong hồ sơ Biển Đông.

Các nhà phân tích ghi nhận, chủ tịch Tập Cận Bình hứa hẹn sẽ xúc tiến hợp tác trên biển giữa hai quốc gia trên vùng biển tranh chấp. Trung Quốc và Việt Nam hồi tháng 12/2015 đã cùng kiểm tra thực địa và các điều kiện địa lý ở cửa Vịnh Bắc bộ.
Tuy nhiên những nhà phân tích khác cho rằng quan hệ đôi bên đã bị xói mòn nghiêm
trọng do tranh chấp Biển Đông, và các nỗ lực nhằm cải thiện sẽ rất khó khăn.
Giáo sư Alexander Vuving của Trung tâm Nghiên cứu An ninh Châu Á-Thái Bình
Dương ở Honolulu nhận xét, quan hệ Việt-Trung đã đến mức « giọt nước tràn ly » vào năm 2014, với cuộc khủng hoảng xảy ra khi Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương Thạch Du 981 vào vùng biển Hoàng Sa, kéo mối quan hệ xuống thấp chưa từng thấy.
Ông nói: « Bề ngoài có vẻ tích cực trong quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam có lợi
cho cả hai, nhưng điều này không giống với thực tế. Từ đó đến nay, mặc cho những nỗ lực của cả đôi bên để tổ chức nhiều cuộc đàm phán hơn giữa các lãnh đạo, nhưng lòng tin đã xuống rất thấp. Những gì Trung Quốc hành động ở Biển Đông đã gây ngờ vực sâu sắc cho phía Việt Nam».
Chuyên gia Alexander Vuving cũng ghi nhận, Bắc Kinh khó mà từ bỏ lập trường quyết
đoán về Biển Đông, có nghĩa là căng thẳng vẫn có thể leo thang giữa Trung Quốc và Việt Nam cũng như với các nước khác.
Giáo sư Carl Thayer, chuyên gia về Đông Nam Á ở trường đại học New South Wales,
Úc, nói rằng thủ tướng Việt Nam nhất quyết muốn Trung Quốc cam kết tôn trọng nguyên trạng, không tiếp tục quân sự hóa Biển Đông.
Ông nói : « Tất cả những gì có thể hy vọng trong chuyến viếng thăm của ông Phúc là duy trì cấp độ những cuộc họp làm việc về tranh chấp trên biển, và tăng cường những biện pháp xây dựng lòng tin. Hà Nội mong muốn bảo đảm rằng tình hình trong khu vực thuận lợi cho phát triển kinh tế. Việt Nam coi Trung Quốc là một trong những cường quốc quan trọng trong chính sách ngoại giao của mình ».
Làm giảm nhẹ căng thẳng với Bắc Kinh, Hà Nội trong những tháng gần đây cũng nghĩ
đến việc xúc tiến quan hệ với Hoa Kỳ, tăng cường mối quan hệ với các nước lớn khác như Nhật Bản, Ấn Độ và Pháp.
Ông Vuving nhận định: « Sau chuyến công du Hoa Kỳ của tổng bí thư Việt Nam Nguyễn Phú Trọng năm 2015, và chuyến thăm Việt Nam của tổng thống Mỹ Barack Obama năm nay, nhiều lãnh đạo Việt Nam hiện giờ tin tưởng vào Hoa Kỳ hơn là Trung Quốc. Đây là điều trái ngược so với chỉ vài năm trước đây ».

Thứ Tư, ngày 21 tháng 9 năm 2016

VỀ LỄ KỶ NIỆM 65 NĂM THÀNH LẬP KHXTW



Năm nay lễ kỷ niệm 65 năm thành lập 
Khu học xá Trung ương 
(KHXTW) 
Sẽ được tổ chức vào sáng Chủ nhật, ngày 16/10/2016
 Tại số 57 đường Huỳnh Thúc Kháng - Hà Nội. 

Các bạn nhận được THÔNG BÁO này xin truyền đạt đến những người chưa biết. 
Đặc biệt mong các bạn cựu HS K5 Trường THVN (LSQL 1953-1957) 
hiện đang sinh sống ở các tỉnh, thành phố xa thủ đô Hà Nội 
Cố gắng thu xếp về dự. Càng đông càng vui ! 

                                                                                                          P.Trưởng BLL Hội QL
                                                                                                           Nguyễn Kim Nữ Hiếu


Một số kiến trúc, phong cảnh quen thuộc trong khuôn viên KHXTW ( Chụp 1958)

Đoàn cựu HS LSQL(MN) trước Đại lễ đường 9/2003

 Đoàn K5 (MB) 10/2006

Vụ Trịnh Xuân Thanh: hệ thống bất lực?

Quốc Phương
BBC Việt ngữ
17 tháng 9 2016

Ông Trịnh Xuân Thanh, nguyên Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang của Việt Nam, đang bị chính quyền phát lệnh truy nã quốc tế.

Vụ việc đã và đang xảy ra đối với ông Trịnh Xuân Thanh phần nào cho thấy sự 'bất lực' thậm chí 'băng hoại' của hệ thống chính trị và luật pháp ở Việt Nam, theo quan điểm riêng của một nhà nghiên cứu chính trị từ Paris.
Ngoài ra, qua những thông tin chính thức từ truyền thông trong nước, cũng có thể cho thấy có những vấn đề khác về chính trị và pháp luật của chế độ, trong đó có việc tuyển dụng cán bộ, lãnh đạo theo lối 'con ông cháu cha', 'con cháu các cụ cả' hay cả vấn đề được cho là 'dối trá' trong đạo đức, phẩm chất của cán bộ trong chính quyền, theo Tiến sỹ Nguyễn Thị Từ Huy, qua một phỏng vấn bằng bút đàm với BBC hôm 17/9/2016.
"Nếu không có cải cách thể chế chính trị thực sự, nếu không có tam quyền phân lập, nếu luật pháp không độc lập với đảng pháp, thì những vở hề kịch sẽ còn tiếp tục xảy ra khi một hay một nhóm lãnh đạo muốn "trừng phạt" một vài người trong lúc mà tham nhũng hoành hành trên toàn hệ thống," nhà nghiên cứu từ Pháp nêu quan điểm.
"Điều đáng nói, như nhiều người khác đã chỉ ra, ông Thanh không phải là trường hợp duy nhất hay hy hữu trong chế độ. Trái lại, ông Thanh chỉ là một nhân vật thuộc dạng 'mờ nhạt' so với những nhân vật khác còn 'khủng' hơn nhiều nhưng chưa bị (hoặc không thể bị) khui ra", vẫn theo ý kiến này.
Mời quý vị theo dõi dưới đây toàn văn cuộc trao đổi của BBC với Tiến sỹ Nguyễn Thị Từ Huy.

BBC. Vụ việc với ông Trịnh Xuân Thanh, nguyên Phó Chủ tịch Tỉnh Hậu Giang của Việt Nam vẫn đang diễn ra và có lẽ cần thêm thời gian để theo dõi, tuy nhiên quan sát các phản ánh, diễn biến trên truyền thông, nhất là qua truyền thông chính thức của Việt Nam cho tới nay, bà thấy có điều gì đáng nói, đáng bàn?
TS Ng thi Từ Huy
TS. Nguyễn Thị Từ Huy: Trước hết, có thể nói ngay, tôi thấy có vấn đề đáng nói về điều có thể được gọi là sự dối trá và băng hoại của hệ thống chính trị. Ngay như tiểu sử của ông Trịnh Xuân Thanh cho thấy điều gì? Đã và sẽ có nhiều phân tích, nhưng cá nhân tôi đưa ra ít nhất hai điểm như sau:

Thứ nhất, trường hợp ông Trịnh Xuân Thanh khẳng định một lần nữa điều đã được nhận xét từ lâu: việc bổ nhiệm cán bộ của đảng cộng sản Việt Nam vận hành dựa trên nguyên lý 5C (con cháu các cụ cả). Bố ông Trịnh Xuân Thanh là ông Trịnh Xuân Giới, một cán bộ cao cấp của đảng, từng giữ các chức vụ Hiệu trưởng trường Đoàn Trung ương (TW) và Phó Trưởng ban Dân vận TW. Điều này giải thích tại sao ông Thanh chỉ có bằng cử nhân quy hoạch đô thị (năm 1990), sau đó đi làm ăn ở Đông Âu (dẫn theo Wikipédia tiếng Việt, không rõ làm ăn trong lĩnh vực nào) rồi trở về Việt Nam năm 1995, và ngay lập tức 1996 (lúc ông Thanh 30 tuổi) được bổ nhiệm chức vụ Phó giám đốc công ty phát triển kinh tế kĩ thuật Detesco của Trung ương Đoàn.
Người ta sẽ đặt câu hỏi là: nếu bố ông không phải là cán bộ lớn trong đảng và từng là hiệu trưởng trường Đoàn TW thì có thể xảy ra việc ông được bổ nhiệm chức vụ Phó giám đốc dễ dàng như vậy hay không? Chúng ta thử hình dung xem, nếu ta là con nông dân, hay con cán bộ bình thường, và ta chỉ có cái bằng cử nhân thôi, lại chẳng trải qua một quá trình làm việc lâu dài để chứng tỏ năng lực… thì ta làm sao có thể đột nhiên nhảy lên làm phó giám đốc một công ty nhà nước được? Vị trí Phó giám đốc của Detesco là bàn đạp để ông Thanh rất nhanh chóng nắm giữ các chức vụ từ quan trọng đến quan trọng nhất của tổng công ty Sông Hồng trong giai đoạn 2000-2007.
Lặp lại lộ trình của bố, con trai của ông Trịnh Xuân Thanh là Trịnh Xuân Cường được bổ nhiệm vị trí trợ lý giám đốc của Halico (tháng 10/2015) lúc mới 23 tuổi, và chỉ 6 tháng sau được bổ nhiệm làm phó phòng truyền thông marketing (tháng 4/2016). Một số người có nghiên cứu về hiện tượng cán bộ thuộc diện 5C này đều nhận định rằng đặc điểm chung của các lãnh đạo nhóm 5C là họ lên làm lãnh đạo khi tuổi đời còn rất trẻ, dĩ nhiên do tác dụng của ô dù gia đình.
Thực ra tuổi tác không quyết định khả năng làm việc. Và nhiều người xuất thân trong các gia đình cán bộ cao cấp nhưng vẫn có thực tài, có năng lực thực sự. Nhưng nếu "con cháu các cụ cả" trở thành nguyên tắc (ngầm) trong việc tuyển dụng cán bộ thì dĩ nhiên hậu quả không thể tránh khỏi là tham nhũng, kém hiệu quả, thua lỗ, kém phát triển, và tình trạng "gia đình trị" sẽ tiếp tục kéo dài dẫn đến hiện tượng toàn bộ các lĩnh vực trong xã hội bị một số gia đình nắm trong tay họ, còn các khẩu hiệu như "sử dụng nhân tài", "công bằng cơ hội"… trong thực tế chỉ là một mớ ngôn từ đưa ra lừa dối nhân dân mà thôi.
Từ chiếc xe biển xanh

Nhiều câu hỏi được đặt ra đằng sau và bắt đầu từ sự việc 'chiếc xe biển xanh' của ông Trịnh Xuân Thanh 'đi mượn', theo tác giả.
Thứ hai, trường hợp Trịnh Xuân Thanh cho thấy một cách rõ ràng tính chất dối trá của hệ thống chính trị. Rất nhiều chi tiết giúp chứng minh tính chất dối trá này, ở đây tôi chỉ nêu hai chi tiết.
Chi tiết thứ nhất liên quan đến cái xe Lexus biển số xanh. Xin dẫn nguyên văn lời của ông Trần Công Chánh, Bí thư tỉnh ủy Hậu Giang, trong bài báo trên Tuổi trẻ ngày 14/6/2016 " Đã báo cáo tổng bí thư vụ 'hóa kiếp' xe Lexus": "Ông Thanh có đề xuất để ông mượn một chiếc ô tô đi làm tạm, thường trực tỉnh ủy xét thấy tạo điều kiện cho cán bộ luân chuyển thuận tiện trong đi lại, làm việc nên cũng có thể chấp nhận được". Phát biểu này cho thấy luật pháp của Việt Nam rất có vấn đề, có người còn đặt dấu hỏi "luật pháp ấy đáng giá mấy xu?"

Bài báo " Những ẩn khuất sau vụ hóa kiếp xe Lexus", cũng trên tờ Tuổi trẻ, cung cấp nhiều thông tin quan trọng, nó cho biết chủ sở hữu của cái xe lexus là tài xế của ông Thanh, tên là Nguyễn Đặng Toàn. Xe được mua năm 2013 và đăng ký ở Hà Nội với tên ông Toàn là chủ sở hữu. Sau khi ông Toàn mua xe một ngày thì nó được chuyển vào Hậu Giang và biến thành tài sản của Phòng hậu cần kỹ thuật Công an tỉnh Hậu Giang, với cái biển số xanh chỉ được phép dành cho xe công vụ. Không cần nhiều trí tưởng tượng lắm cũng có thể hình dung một số điều nếu đặt ra vài câu hỏi sau đây: "Một ông tài xế thì lấy tiền đâu ra mà mua xe Lexus?". "Một ông tài xế thì làm sao có đủ quyền lực để mà chỉ trong một ngày biến cái xe riêng của mình thành ra cái xe công vụ?", "Tại sao ông ta phải biến xe riêng của mình thành xe công vụ, để làm gì?"
"Tại sao ông Trịnh Xuân Thanh là Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang, cựu Tổng giám đốc Tổng công ty xây dựng Sông Hồng, cựu chủ tịch Hội đồng Quản trị Tổng công ty PCV, cựu Phó Chánh Văn phòng Bộ công thương… mà lại phải mượn xe của ông tài xế? Tại sao tài xế của ông Thanh thì có tiền mua xe, còn ông Thanh, với chừng đó chức vụ đã kinh qua, lại phải đi xe mượn?" Hãy thử trả lời câu hỏi này để thấy tính chất khôi hài nhưng bi thảm của chế độ đã đến mức nào. Đồng thời cũng để thấy tính chất dối trá đã đến mức nào, và đối chiếu với phát biểu của Chủ tịch tỉnh Hậu Giang để thấy lãnh đạo các cấp chấp nhận sự dối trá dễ dàng như thế nào, nếu không muốn nói rằng sự dối trá đã trở thành bản chất của họ.
Tuy nhiên, chi tiết thứ hai được đề cập đến sau đây mới nói lên sự dối trá điển hình của thể chế chính trị. Ông Trịnh Xuân Thanh lên làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị của PVC năm 2009, đến năm 2011 thì được phong danh hiệu Anh hùng lao động. Nhưng cũng chính thời gian đó PVC thua lỗ hơn 3.200 tỷ. Một đơn vị thua lỗ trầm trọng, thậm chí có nguy cơ mất vốn, mà lãnh đạo lại được phong Anh hùng lao động, và sau đó được thăng chức lên cấp cao hơn, ở Bộ Công thương, rồi về làm Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang. Còn có bằng chứng nào hùng hồn hơn cho sự dối trá của chế độ?
Điều đáng nói, như nhiều người khác đã chỉ ra, ông Thanh không phải là trường hợp duy nhất hay hy hữu trong chế độ. Trái lại, ông Thanh chỉ là một nhân vật thuộc dạng "mờ nhạt" so với những nhân vật khác còn "khủng" hơn nhiều nhưng chưa bị (hoặc không thể bị) khui ra.
Đừng ngạc nhiên và đừng trách cứ nếu trong nhân dân có những giả thiết hoặc những suy luận đủ các loại, kể cả những suy luận rất bất lợi về khả năng thanh trừng nội bộ của lãnh đạo cao cấp. Chỉ có thể tránh được các suy luận bất lợi ấy khi nền quản trị, nền hành chính và bộ máy truyền thông có được sự minh bạch, công khai, và sự minh bạch, công khai này phải được đảm bảo bằng một hệ thống pháp luật chuẩn mực.

Tới lối thoát hoàn hảo

Tin tức chưa thể kiểm chứng nói ông Trịnh Xuân Thanh đã rời Việt Nam ra nước ngoài.
BBC. Xin được lưu ý là vụ việc vẫn còn đang được nhà nước Việt Nam điều tra và xác minh, nhưng tiện đây, nếu có điều gì có thể bàn thêm về hệ thống chính trị và pháp luật của Việt Nam, ở góc độ tính hiệu quả, hiệu năng, chẳng hạn, thì bà có bình luận gì hay không?
TS. Nguyễn Thị Từ Huy: Tôi cho rằng ở đây cho thấy rõ có sự bất lực của hệ thống chính trị và hệ thống pháp luật xã hội chủ nghĩa ở Việt Nam.
Theo tin lan truyền thì giờ phút này ông Trịnh Xuân Thanh đã ra nước ngoài và đưa cả nhà ra nước ngoài. Báo chính thống không có tin chính thức về việc ông Thanh đang ở đâu. Ông Trịnh Xuân Thanh đã đưa đơn ra khỏi đảng trước khi bị đảng khai trừ. Và đến giờ này vẫn chưa có một kết luận nào mang tính pháp lý về vụ việc.
Toàn bộ sự việc này phải chăng cho thấy sự bất lực của cả hệ thống chính trị lẫn hệ thống luật pháp của nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam?
Theo các báo chính thống thì vào tháng 6/2016 đã có đầy đủ các bằng chứng về vụ phạm pháp của chiếc xe Lexus tư nhân bị chuyển thành biển số xanh công vụ. Tài xế của ông Trịnh Xuân Thanh lấy tiền đâu ra để mua xe, ông làm sao phù phép để cái xe biến thành xe công vụ?…, những điều này Thanh tra chính phủ và các cơ quan luật pháp thừa sức làm sáng tỏ.
Và chỉ riêng chi tiết này cũng đã đủ để ông Thanh phải ra hầu tòa, nếu ông sống ở một nước có pháp luật hẳn hoi (pháp luật được tôn trọng). Nhưng cho đến thời điểm này cả hệ thống chính trị và hệ thống pháp luật của Việt Nam đã không làm gì được ông Thanh (quyết định khai trừ đảng, đúng như vô số các bình luận trên mạng, chỉ là một vở hài kịch không hơn không kém, khi mà chính ông Thanh đã đưa đơn ra khỏi đảng trước).
Việc ông Thanh rời khỏi Việt Nam không ngăn cản luật pháp Việt Nam tiếp tục điều tra và làm sáng tỏ những việc mà ông Thanh phải chịu trách nhiệm, và những cá nhân và tổ chức có liên quan đến vụ việc của ông Thanh cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật. Nhất là Ban tổ chức cán bộ Trung ương phải chịu trách nhiệm trước pháp luật, bởi vì chính Ban tổ chức cán bộ Trung ương chịu trách nhiệm phê duyệt bổ nhiệm cán bộ.
Nếu vụ này bị "chìm xuồng" thì chúng ta có thể nói mà không hề sợ sai rằng hệ thống chính trị và hệ thống pháp luật hiện tại của Việt Nam là những hệ thống bất lực trong việc xử lý các tội phạm.
Và lúc đó những kẻ tham nhũng và tội phạm kinh tế, qua "tấm gương" vụ việc của ông Trịnh Xuân Thanh, họ có thể yên tâm lớn: lúc nào họ cũng có thể ra khỏi đảng, có thể mang cả nhà đi khỏi Việt Nam, có thể bảo toàn cho bản thân và gia đình, vì thế mà họ sẽ yên tâm tiếp tục mà tham nhũng. Còn gì phải sợ? Trịnh Xuân Thanh đã mở ra một lối thoát tuyệt hảo cho cả một hệ thống các quan chức tham nhũng, họ chẳng có gì phải sợ.
Nếu không có cải cách thể chế chính trị, nếu không có tam quyền phân lập, nếu luật pháp không độc lập với đảng pháp, thì những vở "hề kịch Trịnh Xuân Thanh" sẽ còn tiếp tục xảy ra khi một hay một nhóm lãnh đạo muốn "trừng phạt" một vài người trong lúc mà tham nhũng hoành hành trên toàn hệ thống.
Còn trong trường hợp cả chính quyền và luật pháp đều bất lực, không thể trừng phạt ai cả, và không thể "chống tham nhũng", thì dĩ nhiên cả hệ thống sẽ rữa nát vì chính căn bệnh tham nhũng của nó, vấn đề chỉ là thời gian mà thôi. Nhưng hậu quả không phải là do "căn bệnh" (tức là sự tham nhũng) gánh chịu, mà là "người mang bệnh", tức là toàn bộ dân tộc này, phải gánh chịu.
"Căn bệnh" dĩ nhiên sẽ không tự đào thải nó được (hình dung xem, cái khối ung thư nằm trong cơ thể một người nào đó lại tự nhiên nhảy ra khỏi người đó ư?). Chỉ khi nào người bệnh biết mình mang bệnh và muốn cắt bỏ nó và tìm cách cắt bỏ nó thì lúc đó mới mong có thể được chữa trị. Người bệnh chính là mỗi công dân Việt Nam chúng ta đấy thôi. Cần đối diện với sự thật này: cả dân tộc đang nuôi cái khối ung thư có tên "tham nhũng" bằng chính máu của mình.
Sự giàu có và sự an toàn của những kẻ tham nhũng có thể được đổi lại bằng cái chết của những đứa trẻ phải tự tử vì quá nghèo, những người phải bán nội tạng của mình vì không có gì để ăn, những phụ nữ chết xác phải đắp chiếu chở trên xe máy, và những bờ biển chết, những ngư dân đang đối diện với cái chết...
Khối ung thư tham nhũng đã và đang di căn đi khắp mọi nơi. Và hạt nhân của khối ung thư ấy là một thể chế chính trị trong đó pháp luật chỉ là công cụ để bảo vệ nhóm đặc quyền chính trị, tức cũng là nhóm đặc quyền tham nhũng.

Trên đây là ý kiến, quan điểm riêng của nhà nghiên cứu chính trị Nguyễn Thị Từ Huy, người có bằng tiến sĩ văn chương bảo vệ tại Pháp năm 2008 và từng giảng dạy tại một số trường đại học ở Việt Nam. Hiện bà đang làm luận án Tiến sĩ về triết học chính trị tại Đại học Paris Diderot, Pháp.

-------------------------------------------------
Mời tham khảo bài viết của Xuân Ba về người cha của TXT TẠI ĐÂY

Chủ Nhật, ngày 18 tháng 9 năm 2016

Blogger Người Buôn Gió chính thức thú nhận Trịnh Xuân Thanh còn ở VN

Gần đây sau khi Trịnh Xuân Thanh bị khởi tố và có lệnh truy nã Quốc tế, thì bản thân blogger Người Buôn Gió đã bày tỏ sự lo ngại sẽ bị liên lụy, vì hiện tại ông Bùi Thanh Hiếu vẫn mang Quốc tịch Việt nam. Mới đây, trên trang FB. Bùi Thanh Hiếu, blogger Người Buôn Gió lại bật mí rằng, "Vừa voice với Trịnh Xuân Thanh xong, thấy phong độ lắm, (nhưng) ĐM nhìn cái phòng thì hình như vẫn ở Hà Nội mới tài".

Từ khi Bộ Công An phát lệnh truy nã quốc tế đối với Trịnh Xuân Thanh, rất nhiều giả thiết được đặt ra về nơi ở của Trịnh Xuân Thanh. Trong khi ông Vũ Đức Thuận bị khởi tố và bắt giam, thì đang có dư luận đồn thổi cho rằng ông Trịnh Xuân Thanh đã bỏ trốn ra nước ngoài. Chỉ có một số trang tay chân của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng như PetroTimes, Thời báo .de ở Đức ... mới tung tin là Trịnh Xuân Thanh đang ở Đức. Nếu đẻ ý, Bùi Thanh Hiếu muốn gởi hai cái chứng minh thư và giấy phép lái xe cho Thanh cầm để xác nhận khi chụp hình phải mất thời gian đến đến 42 tiếng, như blogger Người Buôn Gió đã xác nhận.

Thậm chí theo một nhật báo tiếng Việt ở Đức còn tiết lộ rằng "Một nguồn tin giấu tên cho biết, hôm thứ năm, ngày 8.9.2016 vừa qua, chính họ đã chứng kiến một chủ doanh nghiệp nổi tiếng – ông L.H.Q, chuyên môi giới đầu tư từ Việt Nam sang Đức đi cùng ông Trịnh Xuân Thanh vào nhà hàng Georg Bräu ở trung tâm Berlin và cùng nhau ăn nhậu ở đây.".

Nhà báo Kami đã phân tích và khăng định không có chuyện, ông Trịnh Xuân Thanh chạy trốn ra nước ngoài rồi đi uống bia giữa thanh thiên, bạch nhật như thế được. Trước đó, nhà báo Kami đã nhiều lần khẳng định là Trịnh Xuân Thanh chưa rời khỏi VN.

Nhiều người cũng cho rằng, Trịnh Xuân Thanh không việc gì phải trốn ra nước ngoài, mà thực ra vẫn ung dung ở trong một Safe House nào đó trong nước nhờ sự bao bọc của một thế lực đủ mạnh “bảo kê”. Theo họ, vì An ninh Việt Nam từ trước đến nay vốn cực kỳ giỏi trong việc theo dõi và giám sát đối tượng. Nhất là vụ việc của ông Trịnh Xuân Thanh là vấn đề lớn, nổi cộm, có ý kiến chỉ đạo của Tổng Bí thư yêu cầu làm rõ các sai phạm để xử án điểm, thì làm sao mà thoát được? Nếu như không có sự che chắn.

Theo như nhà báo Dương Hoài Linh phân tích rằng, “Thanh đang nằm trong một khách sạn nào đó ngay tại Việt nam và đang được BCA bảo vệ, không loại trừ là đang du hí đánh bạc tại Phú Quốc. Chỉ có các trang DLV Petrotime,VNTB mới tung tin là Thanh đang ở Đức. Trong khi Bùi Thanh Hiếu muốn gởi hai cái chứng minh thư và giấy phép lái xe cho Thanh cầm để xác nhận khi chụp hình phải mất đến 42 tiếng.”

Trong loạt bài “Trịnh Xuân Thanh, con Dê tế thần”, blogger Người Buôn Gió cố gắng chứng minh rằng, ông Thanh đang ở Đức hoặc một quốc gia dân chủ nào đó. Tuy nhiên, mới đây sau khi Trịnh Xuân Thanh bị khởi tố và có lệnh truy nã Quốc tế, thì bản thân blogger Người Buôn Gió đã bày tỏ sự lo ngại sẽ bị liên lụy, vì hiện tại ông Bùi Thanh Hiếu vẫn mang Quốc tịch Việt nam.


Ảnh chụp từ trang FB của Bùi Thanh Hiếu
Không biết có phải vì thế hay không, mà trên trang FB. Bùi Thanh Hiếu, blogger Người Buôn Gió lại bật mí rằng, "Vừa voice với Trịnh Xuân Thanh xong, thấy phong độ lắm, (nhưng) ĐM nhìn cái phòng thì hình như vẫn ở Hà Nội mới tài".

Ảnh chụp từ trang FB của Bùi Thanh Hiếu
Các tin tức tố cáo hành vi tham nhũng của Trịnh Xuân Thanh gây thiệt hại vô cùng lớn được báo chí nhà nước liên tục đưa ra lúc này, không ngoài mục đích nhằm để buộc Bộ CA truy tố ông Trịnh Xuân Thanh, với tội danh tham nhũng và dọn đường cho việc truy nã và bắt giữ.

Dẫu rằng, ngày 16/9 vừa qua, Trung tướng Phan Văn Vĩnh - Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát, Bộ Công an trả lời câu hỏi về việc tại sao đã khởi tố 4 bị can nguyên là lãnh đạo PVC nhưng chưa nhắc đến ông Trịnh Xuân Thanh - nguyên Chủ tịch HĐQT Tổng Công ty này? vẫn khẳng định rằng “Cái đấy để tính sau, có thể là ở giai đoạn 2” (!?).

Cho nên, các tin đồn cho rằng, Trịnh Xuân Thanh dễ dàng trốn thoát ra nước ngoài chỉ là những tin tức hỏa mù. Điều đó, nhiều người tưởng rằng sẽ khiến cho phe của Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng tin và lúng túng. Vì thế lực chống ông Trọng muốn cho dư luận hiểu rằng lãnh đạo Đảng không có khả năng kiểm soát Đảng ủy Công An TW và Bộ Công An.

Việc tối 16/9, Cơ quan Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã buộc phải ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với ông Trịnh Xuân Thanh về tội danh "Cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng", đồng thời ra quyết định truy nã toàn quốc, truy nã quốc tế đối với ông Thanh đã cho thấy Bộ Công An đã chịu áp lực rất lớn từ Ban Bí thư và Văn phòng Tông Bí thư.

Nếu biết rằng, Việt Nam đã tham gia vào "Công ước chống tham nhũng của Liên Hiệp Quốc" gồm 140 nước đã ký kết phê chuẩn. Vậy thì Trịnh Xuân Thanh có thể chạy đi đâu ngoài 140 nước đó mà không bị phát hiện. Bộ ngoại giao VN sẽ căn cứ vào công ước để yêu cầu tất cả các nước phải cung cấp thông tin về Trịnh Xuân Thanh. Hơn nữa khi Thanh thoát ra khỏi Việt Nam qua bất kỳ cửa khẩu nào cũng có để lại thông tin từ hộ chiếu và CA VN sẽ dễ dàng điều tra ngay nước mà Thanh đã tới.

Còn tị nạn chính trị? Đó là điều nằm mơ. Trịnh Xuân Thanh là tội phạm nằm trong "công ước chống tham nhũng" của Liên Hiệp Quốc, nếu đến các nước dân chủ sẽ bị bắt ngay theo yêu cầu của Đại sứ Quán VN tại nước đó.

Như vậy, phương án tối ưu nhất chỉ có cách là Thanh đang nằm trong một khách sạn nào đó ngay tại Việt nam và đang được BCA bảo vệ, không loại trừ là đang ở tại Phú Quốc, nơi thuộc phạm vi cai quản của ông Nguyễn Thanh Nghị, vốn là căn cứ địa của cựu Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

Vì thế, không lâu đâu chỉ dăm bữa nửa tháng CA sẽ cho Thanh ra thực hiện màn “tự thú” để nhận sự khoan hồng của pháp luật. Trịnh Xuân Thanh thừa đủ thông minh để hiểu rằng, cái tội nói xấu cụ Tổng nếu không có sự bảo kê của một thế lực đủ mạnh thì có cho vàng thì Thanh cũng chả dám “xí sớn”.

Việt Dũng tổng hợp

* Bài của tác giả gửi đến TTHN Online

Việc xuất cảnh của ông Trịnh Xuân Thanh nhìn dưới góc độ pháp lý

LS Nguyễn Thế Truyền
Mấy ngày nay, dư luận lùm xùm về việc hiện ông Trịnh Xuân Thanh –nguyên Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang đang ở đâu? Có dư luận cho rằng ông Thanh đã xuất cảnh ra nước ngoài. Nếu giả thiết này là đúng, vậy việc chưa cấm xuất cảnh đối với ông Thanh có đúng luật?
Với giả thiết được đặt ra là ông Trịnh Xuân Thanh đã xuất cảnh ra nước ngoài, nhiều người đặt câu hỏi liệu việc ông Thanh chưa bị cấm xuất cảnh trong thời điểm này có hợp lý?

Trả lời trên báo Tiền Phong, thiếu tướng Lê Xuân Viên – Cục trưởng Cục Xuất nhập cảnh, Tổng cục An ninh (Bộ Công an) cho biết, đến thời điểm đó (9.9), ông chưa nhận được thông báo về việc cấm xuất nhập cảnh đối với ông Trịnh Xuân Thanh. Cụ thể hơn, Thiếu tướng Lê Thanh Dũng, Cục trưởng Cục An ninh Cửa khẩu (Bộ Công an) – đơn vị trực tiếp phụ trách việc xuất nhập cảnh – cũng tái xác nhận lại điều này. 

Đúng là theo quy định của pháp luật hiện hành, trong trường hợp này cơ quan có thẩm quyền (cụ thể là Cục An ninh xuất cảnh, Bộ Công an) không thể ngăn cản được ông Thanh xuất cảnh

Bởi tính đến thời điểm đó, chưa có bất kỳ một quyết định, văn bản nào hạn chế quyền công dân đối với ông Trịnh Xuân Thanh như các quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can…

Tuy nhiên, cũng có nhiều người đặt câu hỏi: Vậy khi chưa có quyết định khởi tố vụ án hình sự, khởi tố bị can, các cơ quan tiến hành tố tụng, cơ quan chức năng nhà nước có quyền ra quyết định, văn bản áp dụng biện pháp ngăn chặn cấm xuất cảnh hoặc hạn chế xuất nhập cảnh trong một thời gian nào đó không?

Câu trả lời là hoàn toàn có thể!

Thẩm quyền này thuộc về Thủ trưởng Cơ quan điều tra, Viện Kiểm sát, Tòa án hoặc cơ quan Thi hành án các cấp quyết định không cho xuất cảnh khi đang xác minh, làm rõ về những hành vi phạm tội hoàn toàn có quyền áp dụng biện pháp ngăn chăn này khi chỉ cần thấy đương sự có liên quan đến công tác điều tra tội phạm.

Nội dung này được quy định cụ thể tại khoản 1 Điều 21 và điểm a khoản 1 Điều 22 Nghị định 136/2007/NĐ-CP của Chính Phủ quy định về xuất cảnh, nhập cảnh của công dân Việt nam. Cụ thể, khoản 1, Điều 21 nghị định 136/2007 quy định rõ: Công dân Việt Nam ở trong nước chưa được xuất cảnh nếu đang bị truy cứu trách nhiệm hình sự hoặc “có liên quan đến công tác điều tra tội phạm”.

Có thể khẳng định ngay ông Trịnh Xuân Thanh là người đang “có liên quan đến công tác điều tra tội phạm”. Cần nhắc lại là riêng với vụ việc liên quan tới ông Trịnh Xuân Thanh, đích thân Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã phải hai lần có chỉ đạo trực tiếp yêu cầu các cơ quan chức năng khẩn trương vào cuộc điều tra, làm rõ những thông tin liên quan tới những hành vi có dấu hiệu sai phạm của ông Thanh.

Trong đó đáng chú ý là ngày 18.7, Tổng Bí thư đã chỉ đạo nhiều cơ quan như Ban Tổ chức T.Ư, Ban Thường vụ Đảng ủy và lãnh đạo Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam, Ban Thường vụ Tỉnh ủy Hậu Giang, Ban cán sự đảng Bộ Nội vụ, Ủy ban Kiểm tra T.Ư vào cuộc…

Đặc biệt, Tổng Bí thư cũng chỉ đạo Ban Thường vụ Đảng ủy Công an T.Ư chỉ đạo các cơ quan chức năng của ngành điều tra làm rõ vi phạm để xảy ra thua lỗ gần 3.300 tỉ đồng (giai đoạn 2011-2013) ở Tổng Công ty cổ phần Xây lắp Dầu khí Việt Nam (dưới thời ông Thanh làm Chủ tịch HĐQT- NV); chỉ đạo xử lý các tổ chức, cá nhân vi phạm trong việc cấp biển số xe công trái quy định, rà soát, thu hồi biển số xe công (biển xanh) đã được cấp và sử dụng trái quy định.

Rõ ràng, nếu cơ quan chức năng kịp thời có biện pháp ngăn chặn ông Thanh xuất cảnh dựa vào quy định trên của pháp luật thì bây giờ, nhiều cơ quan quản lý, trong đó có những cơ quan trực tiếp quản lý ông Thanh như Tỉnh ủy Hậu Giang – đã không phải đau đầu với câu hỏi “ông Thanh đang ở đâu” dù đã cất công cử người ra tận nhà riêng ông này ở ngoài Hà Nội để tìm kiếm.

* Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả 

Quy định pháp luật về việc áp dụng các biện pháp ngăn chặn đã có đầy đủ, nhưng trên thực tế khi áp dụng với bị can, bị cáo của một vụ án cũng có nhiều bất cập.
Có khá nhiều trường hợp đã trốn khỏi nơi cư trú, trốn ra nước ngoài theo đường tiểu ngạch sau khi bị khởi tố (như trường hợp của Dương Chí Dũng trước đây) gây ra rất nhiều khó khăn cho công tác điều tra, truy tố. Thậm chí có nhiều vụ án đi vào ngõ cụt buộc phải phát lệnh truy nã với những đối tượng cố tình lợi dụng chính sách pháp luật để đối phó, tránh việc phải chịu trách nhiệm hình sự cũng như nghĩa vụ dân sự hay trách nhiệm của mình.


Trong khi đó, để đảm bảo lệnh truy nã hay triệu tập có hiệu lực đối với những đối tượng đang ở nước ngoài, chúng ta lại phụ thuộc khá nhiều vào nước sở tại, vào các hiệp định tương trợ tư pháp, vào từng tình huống cụ thể mà có thể có cách các giải quyết khác nhau.
------------------------------------
Nguồn Dân Việt

Thứ Bảy, ngày 17 tháng 9 năm 2016

LỆNH TRUY NÃ QUỐC TẾ BẮT TRỊNH XUÂN THANH

Gần đây nhiều cụ làng ta phản ảnh không vào được đình Làng LSQL, vì vậy Mõ làng sẽ tạm thời mượn nhà cụ Calathau để dán thông tin. Mời quý cụ sang xơi nước và đàm đạo.

Vào lúc 22g đêm 16-9, Cảnh sát điều tra (C46, Bộ Công an) chính thức phát thông báo truy nã toàn quốc và truy nã quốc tế bị can Trịnh Xuân Thanh, nguyên phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang, nguyên chủ tịch HĐQT Tổng công ty Xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC).


Thông báo của cơ quan điều tra cho biết: ngày 16-9, Cảnh sát điều tra Bộ Công an đã ra Quyết định khởi tố bị can số 363/C46(P12) đối với Trịnh Xuân Thanh về tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước về quản lý kinh tế gây hậu quả nghiêm trọng (quy định tại Điều 165 Bộ luật Hình sự); đồng thời ra lệnh bắt tạm giam và lệnh khám xét đối với Trịnh Xuân Thanh.
Tuy nhiên, sau khi xác định bị can Trịnh Xuân Thanh đã bỏ trốn; căn cứ các điều 34, 82, 161, 169, 187, 256 và 260 Bộ luật Tố tụng hình sự, Cơ quan Cảnh sát điều tra ra Quyết định số 19/C46-P12 truy nã toàn quốc và truy nã quốc tế đối với Trịnh Xuân Thanh, thông tin truy nã cụ thể như sau:

Họ tên: Trịnh Xuân Thanh.
Giới tính: Nam.
Tên gọi khác: Không.
Sinh ngày 13 tháng 02 năm 1966 tại Hà Nội.
Nơi đăng ký HKTT: Số nhà 24, C2, Khu đô thị Nam Thăng Long, phường Phú Thượng, Tây Hồ, Hà Nội.
Chỗ ở trước khi trốn: Số nhà 24, C2, Khu đô thị Nam Thăng Long, phường Phú Thượng, Tây Hồ, Hà Nội.
Nghề nghiệp: Nguyên Chủ tịch Hội đồng quản trị Tổng công ty Cổ phần xây lắp Dầu khí Việt Nam (PVC).
Quốc tịch: Việt Nam
Dân tộc: Kinh.
Họ tên cha: Trịnh Xuân Giới.
Họ tên mẹ: Đàm Thị Ngọc Kha.
Đặc điểm: – Chiều cao 1m72 – Màu da: Vàng – Tóc: Đen
– Lông mày: Ngang – Sống mũi: Thẳng – Dái tai: Chúc – Mắt: Đen.
Trốn ngày 16 tháng 9 năm 2016.

Bắt được người bị truy nã, yêu cầu báo ngay cho Cơ quan Cảnh sát điều tra, Bộ Công an (đồng chí Vũ Quốc Hưng), số điện thoại: 0692322577; 0913229847.

Thứ Sáu, ngày 09 tháng 9 năm 2016

Ban Bí thư quyết định khai trừ Đảng ông Trịnh Xuân Thanh

Vietnam.Net 09/09/2016  18:12 GMT+7
- Ban Bí thư hôm qua đã họp dưới sự chủ trì của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng để xem xét thi hành kỷ luật ông Trịnh Xuân Thanh, tỉnh ủy viên, nguyên Phó chủ tịch UBND tỉnh Hậu Giang.
Sau khi xem xét báo cáo của UB Kiểm tra Trung ương, Ban Bí thư đã kết luận 3 nội dung.

Thứ nhất, trong thời gian từ năm 2007-2013, trên các cương vị là Phó bí thư Đảng ủy, Tổng giám đốc, Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐQT tổng công ty cổ phần xây lắp dầu khí Việt Nam (PVC), mặc dù đã có kiến nghị, cảnh báo của các cơ quan thanh tra, kiểm toán về tình hình thua lỗ và tiềm ẩn thua lỗ, nhưng ông Trịnh Xuân Thanh cùng Ban thường vụ Đảng ủy, HĐQT, Ban Tổng giám đốc, ban Kiểm soát tổng công ty đã thiếu trách nhiệm, buông lỏng lãnh đạo, quản lý điều hành, thiếu kiểm tra, giám sát, làm trái các quy định của pháp luật về quản lý kinh tế, để xảy ra nhiều sai phạm và thua lỗ 3.298,27 tỉ đồng (giai đoạn 2011-2013), nhiều tổ chức, cá nhân trong tổng công ty bị kỷ luật và xử lý hình sự.

Những vi phạm, thua lỗ trên là rất nghiêm trọng, gây dư luận xấu, làm giảm niềm tin của nhân dân đối với Đảng và Nhà nước.

Với cương vị là người đứng đầu, ông Trịnh Xuân Thanh phải chịu trách nhiệm chính về những khuyết điểm, vi phạm nêu trên. Mặc dù vậy, trong kiểm điểm, ông chưa nghiêm túc, thiếu trung thực, chưa thành khẩn tự giác nhận trách nhiệm, khuyết điểm vi phạm của mình.

Thứ hai, khi thuyên chuyển vào Hậu Giang công tác, với cương vị là tỉnh ủy viên, Phó chủ tịch UBND tỉnh, nhưng ông dùng biển số xe công gắn vào xe ô tô tư nhân để sử dụng là trái quy định của pháp luật, đã gây phản cảm và tạo dư luận xấu, gây bức xúc trong cán bộ, đảng viên và nhân dân.

Việc làm đó của ông Thanh là thiếu gương mẫu, vi phạm quy định của Ban Bí thư TƯ Đảng về "trách nhiệm nêu gương của cán bộ, đảng viên, nhất là cán bộ lãnh đạo các cấp".

Thứ ba, ông Trịnh Xuân Thanh chịu trách nhiệm chính về các khuyết điểm, vi phạm và thua lỗ ở PVC, lãnh đạo tập đoàn Dầu khí quốc gia Việt Nam đánh giá không hoàn thành nhiệm vụ và cho thôi các chức vụ Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch HĐQT PVC; ông không đủ điều kiện, tiêu chuẩn để được đề bạt, bổ nhiệm, quy hoạch các chức vụ cao hơn và không thuộc diện cán bộ luân chuyển theo Thông báo kết luận số 146-TB/TW, ngày 4/10/2013 của Bộ Chính trị khóa 11. Nhưng ông vẫn đề nghị và để các cơ quan chức năng làm quy trình tiếp nhận, bổ nhiệm các chức danh lãnh đạo ở Bộ Công Thương và tỉnh Hậu Giang là thể hiện sự thiếu trung thực, thiếu trách nhiệm và thiếu gương mẫu.

"Những khuyết điểm, vi phạm của ông Trịnh Xuân Thanh rất nghiêm trọng, gây bức xúc trong dư luận, làm ảnh hưởng đến uy tín của Đảng, Nhà nước và cá nhân ông. Trong quá trình kiểm điểm, ông chưa nghiêm túc, thiếu trung thực; chưa thành khẩn, tự giác nhận các vi phạm, khuyết điểm", kết luận nêu.

Căn cứ nội dung, tính chất, mức độ vi phạm, căn cứ Quy định số 181-QĐ/TW, ngày 30/3/2013 của Bộ Chính trị khóa 11 về xử lý đảng viên vi phạm, Ban Bí thư đã biểu quyết 100% bằng phiếu kín quyết định thi hành kỷ luật bằng hình thức khai trừ ra khỏi Đảng đối với ông Trịnh Xuân Thanh.


Minh Thư