Thứ Hai, 22 tháng 5, 2017

BAN LIÊN LẠC HỘI "LSQL- KHXNN" (K5) THÔNG BÁO

CHƯƠNG TRÌNH
HỌP LỚP THƯỜNG NIÊN
và RA MẮT TẬP HỒI KÝ 
"NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC"


Ngày 12/5/2017 cuốn Hồi ký mà chúng ta đã mong đợi đã hoàn thành công đoạn cuối cùng về in ấn và đóng bìa .
Xin được nói lại, đây là tập Hồi Ký của Khối lớp 5 (K5) Niên học 1953-1954 , Trường Thiếu nhi Việt Nam- Lư Sơn-Quế Lâm - KHXNN (1953-1958). Hồi ký có tên - và cũng là chủ đề chính, là NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC được chọn tử Entrys của các Bloggers  "Làng lusonquelam" trong suốt 9 năm , kể từ năm 2007 là năm chúng ta xây dựng "Làng"đến cuối năm 2016. Ngoài ra phong trào viết  đóng góp cho ấn phẩm NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC cũng được nhiều bạn đông môn nhiệt tình hưởng ứng.
Kết quả tập hồi ký này
  • Có tên 70 tác giả  (và nhiều bạn viết Comment)
  • Sách in khổ 16 x 24
  • Bìa cứng
  • Dầy 568 trang.
  • Trong đó có 110 trang ảnh tư liệu quý
  • Số lương in : 400 cuốn
Về kinh phí :
                                 Giá thành 1 cuốn ....................................166.000đ
                               
                                 Thành tiền   166.000đ x 400 cuốn =         66.400. 000đ
                                 Công vận chuyển ra Hà Nội .......................3.000.000d
                                                                                       ___________________
                                 Tổng chi phí .............................................69.400.000d
000đ

Được sự ủng hộ nhiệt tình của các bạn ( Tác giả và kể cả 1 số không phải tác giả có bài in sách), đến nay chúng ta đã thanh toán với Nhà in đợt đầu là 50.000.000đ ( Năm mươi triệu )
Số tiền còn phải trả Nhà in là ...............................19.400.000đ ( Mười chín triệu, bốn trăm ngàn đồng)
BLL sẽ tiếp tục động viên các bạn ủng hộ và hy vọng sẽ thu đủ trong dịp Họp mặt vào ngày 26/5 tới đây .
Sau khi hoàn tất BLL sẽ công bố tên và số riền của từng cá nhân đã tham gia đóng góp cho quỹ Hội ra sách .
Ngày 17/5  300 cuốn đã được chuyển thẳng ra Hà Nội và bạn Xuân Hoài đã nhận đủ.
Trong Sài Gòn để lại 100 cuốn (Bạn Công Kỳ quản lý)
Phương thức phân phối biếu, tặng sách sẽ do Ban Liên Lạc quyết định
Việc này sẽ được tiến hành ngay trong buổi Họp mặt . Rất mong các Thầy, cô, các bạn K5 "Lư Sơn.Quế Lâm-KHXNN", các khách mời và các tác giả có mặt để chia vui .

(Hình minh họa vui, không phải thực tế)

Địa điểm : Nhà hàng Quán Gió .
Công viên Thống Nhất (Hà Nội)
Vào hồi 9g30 ngày 26/5/2017 (Thứ 6)
Chương trình : Họp Lớp thường niên
và ra mắt Hòi ký NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC .


                                                                                                      BLL thông báo

Thứ Tư, 10 tháng 5, 2017

XUNG QUANH VỤ THĂNG / GIÁNG

Vào thời điểm này thì "thăng, giáng" đã ngã ngũ. La Thăng ( Đinh La Thăng) bị giáng chức, còn ông Thiện Nhân ( Nguyễn Thiện Nhân) thì được (coi như) là thăng. Thế nhưng trước đó hàng loạt "Viện thăm do dư luận vỉa hè" đã đưa ra những dự đoán khá chính xác ,

Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam Nguyễn Thiện Nhân được Bộ Chính trị Đảng Cộng sản phân công thay ông Đinh La Thăng làm Bí thư Thành ủy TPHCM nhiệm kỳ 2016-2021.
Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân và Trưởng Ban Tổ chức Trung ương Phạm Minh Chính tham dự buổi công bố quyết định của Bộ Chính trị vào sáng 10/5 tại TPHCM.
Ông Đinh La Thăng, đã không còn trong Bộ Chính trị, được điều động ra Hà Nội làm Phó trưởng Ban Kinh tế Trung ương.
Trước đó, ngày 7-5, Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản thi hành kỷ luật ông Đinh La Thăng bằng hình thức cảnh cáo và cho thôi giữ chức Uỷ viên Bộ Chính trị khoá XII với tỉ lệ phiếu biểu quyết trên 90%.
Đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) tường thuật ông Đinh La Thăng đã chúc mừng ông Nguyễn Thiện Nhân và "chân thành xin lỗi Đảng bộ, chính quyền và nhân dân thành phố".
Sau 15 tháng công tác tại TPHCM và bị kỷ luật, ông Thăng nói quyết định kỷ luật dành cho ông là "có lý, có tình, ông xin nghiêm túc chấp hành, ông cảm ơn vì đã cho ông cơ hội để sửa chữa", VOV tường thuật.
Ông Nguyễn Thiện Nhân 64 tuổi, quê Trà Vinh, là Giáo sư kinh tế, Tiến sĩ điều khiển học.
Ông đã là Ủy viên Trung ương Đảng ba khóa và đại biểu Quốc hội bốn khóa. Ông được bầu vào Bộ Chính trị từ năm 2013.
Theo BBC  Tiếng Việt
---------------------------------------- 
Bài nhận dịnh khả năng và đánh gia năng lực ông Nguyễn Thiện Nhân 1 ngày trước khi có công bố chính thức của TW về vị trí mới của ông Nhân


Tin cho biết Tiến sĩ Nguyễn Thiện Nhân là ứng viên hàng đầu có nhiều khả năng được Bộ Chính trị Đảng Cộng sản Việt Nam phân công giữ chức Bí thư Thành ủy TPHCM, sau khi ông Đinh La Thăng ra khỏi Bộ Chính trị.
Cho đến khi báo chí chính thống xác nhận tin này, đây là dấu hiệu ban lãnh đạo Việt Nam muốn "ổn định tình hình" tại TPHCM, đô thị đông dân nhất nước sau vụ hạ bệ ông Thăng.
Nếu được xác nhận, đây là bước trở lại vị trí quan trọng ngoạn mục của ông Nhân, người gốc miền Nam, có bằng cấp cao và trong quá trình công tác đã gắn bó với TPHCM, trung tâm kinh tế của Việt Nam.
Hôm 7/5, Bí thư Thành ủy TPHCM Đinh La Thăng nhận kỷ luật của Đảng với mức cảnh cáo và không còn trong Bộ Chính trị.
Có học vấn và ngoại ngữ
Có học hàm, học vị là Giáo sư - Tiến sĩ, ông Nguyễn Thiện Nhân được đánh giá là thoải mái giao tiếp bằng tiếng Đức hoặc tiếng Anh với sinh viên hoặc khách nước ngoài.
Ông Nguyễn Thiện Nhân không ngại giao tiếp bằng ngoại ngữ
Trên mạng internet vẫn có những video phỏng vấn ông Nhân nói chuyện về kinh tế Việt Nam bằng tiếng Anh - một điều hiện còn khá hiếm với các quan chức Việt Nam.
Được đào tạo tại Cộng hòa dân chủ Đức từ 1972 đến 1979, ông Nguyễn Thiện Nhân, sau khi về nước, công tác ba năm tại Viện Kỹ thuật quân sự - Bộ Quốc phòng, cấp bậc Thượng úy.
Sau đó ông sang dạy ở Đại học Bách khoa TP.HCM (1983-1985).
Ông từng học thạc sỹ, chuyên ngành quản trị công tại Đại học Oregon, Hoa Kỳ, theo chương trình học bổng Fulbright hồi 1995, và là một trong số ít các ủy viên Bộ Chính trị ở Việt Nam hiện nay nói thạo tiếng Anh.
Ông có thời gian làm Phó bí thư Thành đoàn TP. HCM trước khi làm Tùy viên giáo dục sứ quán Việt Nam tại CHDC Đức.
Hết nhiệm kỳ tại sứ quán, ông lại học hai năm ở Đại học Kỹ thuật Magdeburg CHLB Đức.
Sau đó ông có thời gian dài làm trong ngành giáo dục, làm trưởng khoa rồi Phó hiệu trưởng trường Đại học Bách khoa TP.HCM từ 1995 đến 1997.
Ông Nguyễn Thiện Nhân từng là một phó thủ tướng trong Chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng

Ông Nguyễn Thiện Nhân từng là một phó thủ tướng trong Chính phủ của ông Nguyễn Tấn Dũng
Ông có ba năm làm Giám đốc Sở Khoa học, Công nghệ và Môi trường TP.HCM trước khi được bầu làm Phó chủ tịch UBND TP.HCM.
Sự nghiệp chính trị của ông bắt đầu lên đỉnh cao từ Đại hội Đảng lần thứ 10, với việc được bầu vào Trung ương Đảng.
Ông được bổ nhiệm chức Bộ trưởng Giáo dục Đào tạo rồi Phó Thủ tướng từ 2007 đến 2010.
Sau Đại hội Đảng lần thứ 11 năm 2011, ông tiếp tục làm Phó thủ tướng.
Năm 2013, trong một diễn biến lớn, ông Nguyễn Thiện Nhân được bầu bổ sung vào Bộ Chính trị tại hội nghị 7 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng.

Ông Nguyễn Thiện Nhân ở cương vị Phó Thủ tướng được Thủ tướng TQ Lý Khắc Cường đón tại Trung Nam Hải, Bắc Kinh tháng 5/2013
Sau đó ông được điều sang lãnh đạo Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, chức vụ được cho là ít quyền lực hơn cho đến nay.
Đại hội Đảng lần thứ 12 năm 2016 đánh dấu việc ông tiếp tục được bầu vào Bộ Chính trị.



Thứ Ba, 9 tháng 5, 2017

VIẾT TRONG NIỀM XÓT XA TƯỞNG NHỚ ANH VIỆT PHƯƠNG

 “TRÚT VỎ THẦN TƯỢNG ĐI 
CÀNG LỒNG LỘNG CON NGƯỜI”

Tương Lai

Không thể không viết, nhưng không sao viết nổi. Ngón tay bấm phím cứ loạng choạng, chuệch choạc. Đầu óc trống rỗng chao đảo, ý tưởng mông lung chồng chéo.
Vợ tôi động viên, “thay vì liều lĩnh ra sân bay một mình khi đi không vững, anh chịu khó lấy lại bình tĩnh ngồi trước máy tính đi”. Con gái tôi không thể bố trí kịp lịch bay để đưa tôi đi Hà Nội, cố thuyết phục “rồi con đưa bố ra chậm mấy ngày thôi bố ạ”. Cô HD thì đang ở Nhật, có khi bay thẳng về Hà Nội, không thể cùng đi. Đại thì đang ở Cà Mau, không kịp về để giúp tôi trên suốt chặng đường dài và thu xếp đến với Anh như lần rồi.
Day dứt nhớ câu “Nghiêng hẳn đời anh đi mà gạn. Một giọt người rất sáng rất trong” để mà cố gạn lấy “một giọt người” trong bộn bề suy ngẫm nhằm lấy đà mà viết đôi dòng về người anh, người bạn lớn của tôi suốt 63 năm kể từ ngày gặp anh. Nhưng vẫn không sao “gạn” nổi.
Câu trên trích trong một bài thơ mà anh đã gửi tặng một tuần sau khi tôi đã trở lại Sài Gòn để nhấn lại cái ý anh đã nói khi cầm cuốn ghi chép về “Mênh mông thế sự” tôi đưa tặng anh và chị Tú Lan: “mình thích cái tên sách này, nó hợp với cảm nhận của mình và thể hiện được cách tư duy và tâm trạng của TL”. Đối với tôi, đây là một lời khen tặng.
Vì, anh rất ít khen tôi mà thường là phê phán dưới dạng gợi ý nhẹ nhàng nhưng lại rất nghiêm cẩn những vấn đề mà tôi đã viết gửi ra đề nghị anh nhận xét. Tôi trân trọng lưu giữ những lời ấy. Đối với anh, tôi cũng hay nói thẳng, rất thẳng, những điều mà tôi nghĩ về anh, trong đó có vài điều mà tôi không tán thành. Có khi đó chỉ là chuyện vặt nhưng lại không hề nhỏ, ví như sự quá đắn đo của anh khi phải viết ra những điều bịa tạc của một vài người lợi dụng đã khai thác sự dễ dãi, bao dung của anh, một người rất khó nói lời từ chối với người khẩn cầu, cho đến khi sức khỏe không còn đủ để viết nữa.
Để rồi, trong lần gặp cuối cùng khi hai anh em ôm nhau khóc bên giường bệnh tại bệnh viện: “thế là chịu thua rồi anh Phương ơi, giờ đây những lời anh nói  mình nhất định sẽ viết những điều mà Tương Lai yêu cầu mình phải viết vì không ai thay được, giờ đây thì viết sao được. Đành phải vậy thôi anh ơi”. Anh nắm chặt, rất chặt bàn tay tôi, thoáng cười trong nước mắt.
Anh Việt Phương ơi, kém anh 8 tuổi, tôi đâu còn đủ sức “lặn xuống sâu đắm đuối gặp chân trời” mà chúng ta cùng hướng tới! Tôi chỉ là một “ngọn cỏ”, cứ cho đã “được tôn trọng là cỏ”, một “con người” tự biết và dám sống thế nào để “được tôn trọng là người” như anh viết đi chăng nữa, thì vẫn còn quá xa để với tới được cái cao cả của anh “được bao nhiêu cũng là được cả” để mà thoát khỏi những day dứt : Đã vĩnh viễn nằm xuống một nhân chứng sống của một thời đoạn lịch sử bi hùng, đầy biến động dữ dội mà với một trí tuệ siêu việt, một trái tim trong sáng nồng cháy, một nhân cách cao thượng và dung dị đã nhìn thấy, trải nghiệm và suy tư!
Trải nghiệm và suy tư từ ngày đầu tiên là chính ủy trẻ măng của một đơn vị Nam tiến cuối năm 1945, rồi trở thành người trợ lý của Phạm Văn Đồng tại Khu V, cho đến nhiệm vụ trưởng đoàn Thư ký Đại hội Đảng 1951 tại Việt Bắc và rồi với cái “nghiệp thư ký” đầy đa đoan và khắc nghiệt ấy gần suốt cả cuộc đời để “diện mục sở thị” những thăng trầm của vận mệnh dân tộc từ 1945 đến nay do sát cạnh công việc và đời sống của Phạm Văn Đồng, Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp, Võ Văn Kiệt và nhiều người nắm giữ những trọng trách khác.
Kho “tư liệu” đầy ắp của những suy ngẫm giàu chất triết lý thấm đẫm hơi thở thực tiễn mênh mông sống động của một bộ óc thông minh uyên bác, chịu khó đọc và học những thành tựu kiến thức văn hóa, văn minh, [đặc biệt là những sách mà các học giả và trí thức lớn ngoài nước và trong nước gửi tặng Phạm Văn Đồng] quả là khó có người thay thế viết ra nổi, dù chỉ một phần.
 Đau đớn nằm ở đó. Liệu có phải là định mệnh như đã viết trong bài thơ TÂM anh đã gửi cho tôi dạo ấy “Bao giờ đến lúc chia xa/Trái tim giữ lại trong ta chút mình”.
Là sự oái oăm của cuộc đời hay là nghiệp chướng trong thân phận một con người lớn lao, cao cả mà tôi giành trọn niềm tin yêu, kính phục của mình? Ngay cả quãng “kinh nhi viễn chi” trong thời anh quá nổi tiếng, tôi tránh gặp anh., chỉ dõi theo anh qua thông tin của vợ tôi đến thăm chị Tú Lan. Vợ tôi tỏ ý bất bình vì sự ngang ngạnh của tôi, cố tình đặt cái tượng nhỏ mô hình “Vệ tinh Liên Xô phóng lên vũ trụ” trên bàn làm việc của tôi, món quà vô giá bởi sự sung sướng và kiêu hãnh của cô ấy được anh Việt Phương tặng khi đem về từ Matscơva năm 1955 ngụ ý thúc tôi cùng đến thăm anh, tôi chỉ cười rất ấm ớ, chẳng trả lời. Tôi chỉ đến khi anh đang “gặn nạn” về “Cửa Mở”. Quãng thời gian “kính nhi viễn chi” ấy kéo dài độ một năm kể từ những ngày cuối tháng 12 năm 1953 tôi được gặp anh, [nhưng chỉ sau đó khoảng một tháng tôi mới biết qua câu chuyện của anh Hà Thế Ngữ và anh Dũng được điều động lên Phòng Giáo vụ KHXTƯ để giúp anh Việt Phương thì mới biết chính anh Việt Phương yêu cầu tôi kết thúc khóa học sớm để điều về đây] cho đến khi về tiếp quản Hà Nội. Gặp lại anh, tôi chỉ hỏi chuyện chung và xin góp ý về công việc tôi đang làm, không đả động gì đến “cái nạn Cửa Mở” cả. Khi chia tay, tôi chỉ tủm tỉm nhắc lại “báu vật Vệ tinh Liên Xô” anh tặng vợ tôi với một câu bâng quơ “Có khi tận trên chín tầng cao vệ tinh đang bay không có bùn trái đất mà chỉ có bùn vũ trụ”, anh cười, siết chặt tay tôi tiễn ra cửa.
Để rồi từ buổi ấy, tôi sống trong niềm vui tự hào được gắn bó với anh “ dọc đường trần” của nửa thế kỷ với buồn vui thử thách, cay đắng ngọt bùi bên cạnh anh, đúng như anh viết
 “Một thời đủ để đi tìm
  Một thời một của trăm nghìn một thôi!”.
Tìm gì vậy? Tìm “chân trời”. Nhưng là phải “lặn xuống sâu” cuộc đời “đắm đuối” này thì may ra mới gặp được chân trời. Cũng có thể suy ra một cách nhắn gửi khác của Việt Phương đắm đuối gặp chân trời. Tôi hiểu là phải đi đến chân trời với cả trái tim chứ không chỉ là khối óc, trong cái mênh mông thế sự này có trí tuệ uyên bác và hiện đại tuy là cần, tuyệt đối cần nhưng chưa đủ! Phải có trái tim đắm đuối của tình yêu, yêu con người, yêu quê hương đất nước. Vâng “đắm đuối”. Và tôi như được nghe Anh nói cho riêng mình:
Trái tim mang đức hy sinh
Mở đường cho những hành trình vị tha
Khó quá anh Phương ơi, cho dù Anh đã từng nhắc tôi, người thành đạt là người thực hiện được khoảng một phần ba những điều dự định. Nhưng chính Anh lại khắc nghiệt với bản thân mình khi viết một câu có dáng dấp tự bạch khi vào tuổi 80: “Có lẽ tôi đã làm xong việc sống hỏng đời mình”, Tại sao vậy? Có đúng anh nghĩ vậy không, tôi đã thẳng thắn bất bình chất vấn anh sau khi nhận được mấy bài thơ có câu “sống hỏng”  anh gửi qua email :
             Một đời lý luận
                           một đời tu
             Một đời lăn lóc như đèn cù
             Chăm chút phù du
                             mơ cánh nhạn
             Một đời lãng mạn
                            một đời ngu
Anh trả lời tôi chỉ một dòng: “Tương Lai đọc tiếp mấy câu sau đi”. Rồi ký tên.
Và, tôi đọc lại, ngẫm nghĩ thêm để vỡ ra được rằng
             Một đời vi vu vồ vập sống
             Một đời lóng ngóng nhìn lên trời
             Thao thức nghe người như nghe sóng
             Một đời trong lộng
                                            nhớ ngàn khơi
Một lần gặp nhau ở Hà Nội, giữa buổi làm việc với anh Sáu Dân, Việt Phương chép mấy câu thơ của anh vào một tờ giấy được gỡ ra từ cuốn sổ rồi chuyển cho tôi
Bấy nhiêu lý luận bao nhiêu nước
           Chảy dưới cầu kia để lại gì.
Tôi hiểu đây là một kiểu hài hước tự diễu mình và diễu tất cả bọn tôi. Tối hôm ấy, sau bữa cơm ở nhà số 6 Hồ Tây chỉ có hai thầy trò, khi rót chén trà chuyển mời ông Sáu Dân tôi kèm theo tờ giấy chép thơ đó. Đọc xong ông ấy cười, chả là vì có lần ông Sáu nói với tôi sau một buổi làm việc khá gay cấn chưa thể đưa ra một kết luận dứt khoát: “Chắc rồi ông Việt Phương hôm nay lại sẽ làm một bài thơ!”. Nhưng liệu có phải vì vậy mà có nhà phê bình thơ đã bình rất say sưa về câu thơ của Việt Phương:
“Vứt nốt cảm giác và suy tưởng
            tay trắng một mình với thơ”?
Vào những năm cuối đời, Việt Phương dành phần lớn thời gian của mình cho thơ, và Việt Phương đúng là một nhà thơ. Ngay khi “Miệt mài trong lý luận” con người ấy “Vẫn mơ màng câu hỏi tuổi mười lăm”. Vả chăng con người “Thấu mọi nhẽ thăng trầm thực ảo” ấy vẫn cứ “Thế mà khờ khạo như bóng mây”. Cho nên nhà lý luận uyên bác ây vẫn mê đắm với thơ, dù vẫn biết rõ rằng “Thì thơ ngơ ngẩn là thơ/Thì người đông đảo bơ vơ là người”.
Phải chăng con người ấy đã ngộ ra được cái lẽ lớn ở đời “Sự thật ơi ta đã tỏ mặt mình” khi “đã qua rồi yêu giận ghét khinh”! Cách nay đúng 10 năm, anh viết :
 “Tám mươi tuổi tập ú tim
Cõi thiền gần lắm lặng yên vẫn chờ”
Ấy vậy mà cũng đúng vào buổi ấy nhà thơ Việt Phương viết “Đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng” có tầm vóc lý luận uyên bác và sắc sảo có ý nghĩa thực tiễn rất sống động và mạnh mẽ mà những vị giáo sư tiến sĩ xây dựng đảng danh nổi như cồn khó bén được đến gót. Bằng cách diễn đạt rất dứt khoát, ngắn gọn dễ hiêu, không vòng vo lắt léo với những thủ đoạn giảo hoạt của ngôn từ để cố che đậy những mưu toan. Ví dụ như một đoạn sau đây trong bài viêt góp ý của Việt Phương: “Bản chất chung của việc đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng rất sáng rõ, và có thể diễn đạt ngắn gọn. Đó là: Dân chủ. Muốn thực hiện đúng dân chủ, thì phải chống mất dân chủ, thiếu dân chủ, dân chủ giả, dân chủ hình thức, không có thực chất”.
 Xin chỉ dẫn ra nguyên văn một đoạn liên quan đến “Bộ Chính trị, Ban Bí thư và các Ban của Đảng” mà xem kỹ thì cứ như là chuyện đang xảy ra chính vào hôm nay khi Hội nghị Trung ương 5 đang họp:
Hai từ lãnh đạo và chỉ đạo nên được hiểu đúng như trong từ điển tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học: lãnh đạo là đề ra chủ trương, đường lối và tổ chức, động viên thực hiện. Chỉ đạo là hướng dẫn cụ thể theo một đường lối, chủ trương nhất định. Ban Bí thư chỉ nên là một cơ quan chỉ đạo. Hiện nay trong Điều lệ Đảng, thẩm quyền của Ban Bí thư quy định rộng quá và quy định về Ban Bí thư còn rõ hơn, kỹ hơn quy định về Ban Chấp hành Trung ương và quy định về Bộ Chính trị.
Quy định rộng quá mà mơ hồ là quy định rằng: Ban Bí thư quyết định một số vấn đề về tổ chức cán bộ và một số vấn đề khác theo sự phân công của Ban Chấp hành Trung ương. Điều lệ cũng quy định Ban Bí thư lãnh đạo công việc hàng ngày của Đảng, dùng từ "lãnh đạo" ở đây là không chuẩn xác và công việc hàng ngày của Đảng là một cụm từ mù mờ không rõ nghĩa. Khi điều lệ Đảng kể ra những công việc ấy sau khi đã mở ra hai chấm, thì lại không phải là công việc hàng ngày mà là những công việc lớn, cơ bản, phải chuẩn bị dài hơi. Điều này nên được sửa đổi.
Từ thực trạng tồi tệ nói trên, Việt Phương nêu cụ thể một số vấn đề cơ bản nhất đang ngự trị trong đảng, nếu đối chiếu với những gì đang diễn ra càng rõ hơn tính chiến đấu rất quyết liệt và sắc bén :
“Thực hiện dân chủ trong Đảng là điều cốt yếu để có thể thực hiện dân chủ trong xã hội, trong nhà nước, trong hệ thống chính trị.
Tình hình hiện nay về dân chủ trong Đảng, tức là về phương thức lãnh đạo trong Đảng có những chỗ không đúng, tóm tắt như sau:
1. Ba triệu đảng viên chỉ có vai trò thụ động thừa hành, hầu hết ở ngoài quy trình xem xét, thảo luận, ra quyết định. Công việc ấy thực tế là thẩm quyền của các cấp ủy, thậm chí của một số ít người trong cấp ủy.
2. Việc bầu các cấp ủy hình thức là do các đại hội Đảng, ở chi bộ là do toàn thể đảng viên, song thực tế là do một số ít người ở cấp trên (trong cấp ủy và có khi ngoài cấp ủy) quyết định, trường hợp Đại hội bầu có người trúng cử ngoài sự sắp xếp trước chỉ là hãn hữu.
3. Các đại hội Đảng, theo điều lệ Đảng, là cơ quan lãnh đạo cao nhất ở mỗi cấp.
Thực tế không phải thế.
Cấp dưới thực sự đảo ngược thành cấp trên. Ban Chấp hành danh nghĩa là cấp trên, thực tế thì ở Trung ương, Ban Chấp hành Trung ương ở dưới Bộ Chính trị, còn cấp địa phương, Ban Chấp hành ở dưới Ban Thường vụ cấp ủy.
Còn có khi sai lệch hơn thế, như trên đã nói, thực quyền chỉ thuộc về một số ít người”.
e) Đại hội và các cấp lãnh đạo ở Trung ương
Cũng từ lâu, đã có nhận xét rằng, theo Điều lệ Đảng và trong thực tế, riêng ở tầm Trung ương, đối với toàn Đảng và cả nước, Đảng ta có bốn cấp lãnh đạo: Đại hội Đảng, Ban Chấp hành Trung ương, Bộ Chính trị và Ban Bí thư. Nếu xác định đúng phạm vi và nội dung công việc của Đảng, đổi mới cơ chế làm việc, thì có thể thực hiện trong thực tế Đại hội đúng là cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng, Ban Chấp hành Trung ương là cơ quan lãnh đạo dưới Đại hội và là cấp trên của Bộ Chính trị, Bộ Chính trị là cơ quan lãnh đạo thấp nhất ở tầm toàn Đảng và cả nước, còn Ban Bí thư không phải là cơ quan lãnh đạo mà chỉ là cơ quan chỉ đạo. Làm được như vậy, sự lãnh đạo của Đảng sẽ được nâng cao rõ rệt, sự phân biệt giữa chức năng, thẩm quyền của Đảng và Nhà nước sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Để làm rõ hơn tính sắc bén của nhà lý luận Việt Phương, hãy đối chiếu với một hiện tượng đang diễn ra được ai đó đưa rành rọt trên trang mạng của RFI ngày 6.5 2017: “hiện tượng tập quyền thông qua tiểu xảo, như động tác giành quyền kỷ luật đảng viên của Ban Bí thư bằng cách sửa nghị quyết 46-QĐ/TW năm 2011 thành 30-QĐ/TW năm 2016 một cách mập mờ. Đó là phương pháp «biển thủ» quyền lực một cách vụng trộm”.
Một đoạn nữa “ngay sau khi Ban kiểm tra Trung ương ngày 27/04/2017 công bố kiến nghị Bộ chính trị xem xét kỷ luật ông Đinh La Thăng, thì cùng ngày, Ban thường vụ Thành uỷ thành phố Hồ Chí Minh tổ chức họp đột xuất, thông qua bản tự kiểm điểm của ông Đinh La Thăng và gửi lên Ban bí thư TW đảng một phong bì gồm một bản tự kiểm điểm của ông Đinh La Thăng dày 20 trang, kèm theo biên bản kết luận của cuộc họp Ban thường vụ, với nội dung «không chấp nhận bản tự kiểm điểm và xin nhận mức kỷ luật khiển trách» của ông Đinh La Thăng, đồng thời «kiến nghị TW không áp dụng hình thức kỷ luật với đồng chí Đinh LaThăng». Mặt khác, có một việc khác thường là, đáng lẽ chỉ được gửi đến Ban bí thư, phong thư này được «gửi tới tất cả các Uỷ viên Trung ương, có tên trên mặt phong bì»… sợ bức thư này đến tay các ủy viên TW, Ban bí thư đã phải ra một thông báo khẩn cấp, yêu cầu tất cả những ủy viên trung ương nếu nhận được phong bì này thì không được mở mà gửi ngay về Ban bí thư.
Dẫn ra một chuyện cụ thể đang diễn ra để thấy tính công phạt của ngọn bút lý luận Việt Phương thật là dữ dội và bền lâu! Chừng nào chế độ toàn trị phản dân chủ còn ngự trị dưới sự hà hơi tiếp sức của “người đồng chí cùng chung ý thức hệ với ông Nguyễn Phú Trọng, người kế tục xuất sắc tổng bí thư Nguyễn Văn Linh của mật ước Thành Đô mở đầu cho “thời kỳ Bắc thuộc lần thứ hai” với thân phận chư hầu nhục nhã thì sức công phạt ấy còn sắc bén, quyết liệt.
Vậy thì câu thơ “Tám mươi tuổi tập ú tim/Cõi thiền gần lắm lặng yên vẫn chờ” của Việt Phương cần hiểu sao đây?  Trò “ú tim” là trò chơi con trẻ, ngoài tuổi 80 Việt Phương nghiệm thấy “cõi thiền gần lắm” nhưng “lặng yên vẫn chờ” một người “đã qua rồi yêu giận ghét khinh”, để rành rọt nói rõ “sự thật ơi ta đã tỏ mặt mình” thì cái “thiền” của nhà thơ, nhà lý luận ấy không hề là sự lánh đời, mũ ni che tai để trốn đời. Ngược lại, Việt Phương đã và vẫn đang
                           Đi về cuộc sống thực bon chen và dữ dội
                          Có lúc trời xanh như tội ác đang đùa

                           Đời không có và người không thể mất
                          Niềm tự hào sự nhục nhã của bình yên

Khi đã có niềm tự hào vì đã cảm nhận được “sự nhục nhã của bình yên” thậm chí cảm thấy được “Có lúc trời xanh như tội ác đang đùa” thì làm sao có thể yên phận với tư thế của con đà điểu chui đầu vào cát. Để rõ hơn điều này, xin trích ra đây một đoạn trong lá thư anh góp ý với tôi trong những ngày anh phải vào bệnh viện chạy máy lọc thận ba buổi mỗi tuần cho thấy ở tuổi 89, anh vẫn sát sao với thời cuộc:
“Mình đã được nghe Tg trả lời phỏng vấn, về biển Đông, và chỉ về biển Đông. Không biết đã được nghe đủ hết cuộc trả lời phỏng vấn của Tg chưa. Thư không viết được hết ý. Mình nghĩ tóm tắt như sau :
  Từ thời xưa, và ngày nay càng như thế, một nước đi xâm lược, lấn chiếm, xâm phạm vào chủ quyền, mưu toan lũng đoạn, chi phối nước khác, mà tự cho là đủ sức, thì không bao giờ chỉ đánh một hướng, một lĩnh vực, bao giờ cũng đánh nhiều hướng, nhiều lĩnh vực cùng một lúc. Trong đó, nguy hiểm nhất, gây hại nhất không phải là hướng đánh vào cương vực, vào cơ đồ, như đồng bằng, rừng núi, biển đảo, thành thị, nông thôn. Nguy hiểm nhất, sâu độc nhất, gây hại nhất là đánh vào con người, vào giới cầm quyền, vào một số tầng lớp xã hội, nếu được thì vào toàn dân tộc, mua chuộc, lừa mị, hù doạ, vu khống, giăng bẫy, chia rẽ, ám hại, gây chiến, và mọi thủ đoạn khác.
 Rất nhiều khi, dã tâm và hành động bành trướng, bá quyền không chỉ liên quan đến hai nước. Kẻ bành trướng, bá quyền thường"gây sự" và phạm tội ác với nhiều nước, nhiều dân tộc, với cả loài người, và bị nhiều nước, thậm chí bị cả thế giới lên án và chống lại….”
Vậy đó, anh Việt Phương của chúng ta. Theo thiển nghĩ của tôi, cái tầm vóc “thiền” của Việt Phương nâng tầm vóc lý luận và tiếp sức sống độc đáo cho tầm vóc thơ Việt Phương.
Đọc câu thơ Việt Phương
                                          “Không có gì tạo thành tất cả
                                            Tất cả đầy những không có gì”
tôi ngĩ đến câu thơ của Thiền sư Từ Đạo Hạnh cách nay gần nghìn năm:
                                          Có thì có tự mảy may
                                        Không thì cả thế gian này cũng không     
                                            Kìa xem bóng nguyệt dòng sông
                                          Ai hay không có, có không là gì
Liệu có thể nhận thức rằng câu thơ đẫm chất triết lý của Việt Phương “tất cả là không có gì, và không có gì là tất cả” chính là sự thâu tóm một cách đơn giản nhất triết học Phật mà nhà văn hóa uyên bác Việt Phương từng nghiền ngẫm?
 Trong cái ồn ào, bụi bậm của dòng đời thời hiện đại ào ạt tuôn chảy, hai câu thơ trong bài “Nghĩa” của tập thơ đượm màu sắc triết lý “Cỏ dọc đường trần” ấy dường như muốn diễn đạt sự cảm nhận của mình về tinh thần cơ bản của triết học Phật mà Việt Phương có lần nói với tôi “theo mình, triết lý Phật đạt được sự thông tuệ mang tính nhân văn sâu sắc nhất, gần với con người nhất, mang tính người nhất. Hiểu cho thấu được triết lý ây không dễ đâu, nhưng phải cố gắng suy ngẫm, mình đang cố điều này, được chút nào thì cố gắng giữ lấy và nghiền ngẫm thêm”. Thú thật cho đến nay, mặc dầu nhớ lời anh nhưng tôi vẫn còn quá mù mờ và nông cạn trong mớ kiến thức lộn xộn rất thiếu hệ thống của mình về triết lý Phât giao, vì vậy càng xót xa  từ đây không còn được gặp anh.
Anh Phương ơi, liệu có đúng như anh viết và tôi đã nghiền ngẫm để dẫn ra trên kia không?
“Một thời đủ để đi tìm
  Một thời một của trăm nghìn một thôi
Anh đã đi tìm, liệu anh dã tìm thấy chưa, tìm thấy được đến đâu rối để chúng tôi còn tiếp bước anh. Ở nơi kia chắc Anh đang trầm mặc và thanh thản nhìn lại những chặng đường anh đã đi cho dù anh vẫn luôn khắt khe với mình để bao dung với đời. với người. Thanh thản vì anh đã sống một cuộc sống đẹp, vì anh đã dám “Trút vỏ thần tượng đi” để “càng lồng lộng con người”.
Cho dù anh đã tự xem mình chỉ là
Trên sông trôi một lá thuyền
Giữa đường vọng một ước nguyền xa xôi
thì cái “ước nguyền xa xôi” ấy đang được chúng tôi hun đúc, nuôi dưỡng để biến thành hành động trên “đường trần cỏ mọc” anh đã đi. Từ con đường đó, anh đã nói, đã viết được những lời có dáng dấp tiên tri bằng sự đúc kết những trải nghiệm độc đáo của một người đúng nghĩa con người. Mà là tiên tri vì chúng thể hiện đúng quy luật vận đông của cuộc sống.
Cũng chính vì vây chúng tôi không chờ đợi một "thiên khải" mà chờ đợi sự vận động tự thân của đời sống hiện thực. Sự vận động ấy sẽ tạo ra những bước hợp trội, đưa tới những đột biến bất ngờ khiến cho ước nguyện xa xôi của anh không còn mấy xa xôi nữa.
Phải chăng đấy chính là tiếng vọng tha thiết của anh từ chốn vĩnh hằng mà chúng tôi đang nghe.

                                                                                   21h30 ngày 7.5.2017
---------------------------------------------
Rút từ Tùy bút nhiều kỳ " Mênh mông thế sự" của GS.Tương Lai (Cậu ruột Nguyệt Ánh)
Cảm ơn Nguyên Hân đã chuyển tới LSQL bài viết này
Chúng ta còn nhớ, chị Nguyễn Tú Lan , vợ anh Việt Phương từng là giáo viên đưa chúng ta lên Lư Sơn mùa đông 1953. Khi giải thể trường TNVN, về Hà Nội chị là chuyên viên  Viện KHGD thuộc Bộ GD&ĐT

Chủ Nhật, 7 tháng 5, 2017

VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC NHÀ THƠ VIỆT PHƯƠNG

NHÀ THƠ 'CỬA MỞ" ĐÃ RA ĐI
Tác giả: Chu Hảo

Anh đi thật rồi sao? Vẫn biết là anh sẽ đi, thời gian tính từng ngày… Nhưng hôm nay tôi vẫn bàng hoàng khi mới nghe tin sáng nay Anh đã vĩnh biệt trần thế về nơi chin suối. Chẳng phải cầu xin thì linh hồn anh cũng sẽ siêu thoát  đến nơi vĩnh hằng bởi tâm hồn Anh  đã “Cửa mở” từ lâu…
Mới hôm nào, cách đây vài tuần, tôi  cùng  anh Nguyên Ngọc vào thăm, nhìn Nhà văn, Anh còn thì thầm gọi: “Tây Nguyên!”.  Chị Lan bảo anh vẫn tỉnh táo, nhưng nói thì khó khăn lắm rồi! Và chúng tôi lo…
Lần đầu tiên tôi được biết đến quý danh Viêt Phương là khi bọn  học sinh 7A (Quế Lâm) chúng tôi chuyển về học cấp 3 ở Khu Học xá Trung ương  (KHXTW, Nam Nình, TQ) vào năm 1957. Được biết, mấy năm trước, trên đường tháp tùng Thủ tướng Phạm Văn Đồng từ hội nghị Geneve về Hà Nội ghé qua TQ, Anh đã “bị” GĐ KHXTW Võ Thuần Nho xin Thủ tướng cho ở lại làm trợ lý. Nghe đồn rằng các giáo sư, thầy giáo và cán bộ của Khu thỉnh thoảng vẫn được nghe anh Việt Phương giảng lý luận chính trị thay ông  Nho mỗi khi ông đi vắng; nhiều học viên cứ mong ông đi vắng vì bài giảng của viên trợ lý trẻ (mới 25 tuổi) sinh động hơn và cứ nói một lèo, hết sức lôi cuốn mà chằng có giấy tờ gì trong tay!  Lại còn nghe có cô giáo xinh xắn, mỗi lần nghe anh Việt Phương phổ biến tin tức thời sự cho toàn trường là suốt buổi cứ “ngẩn tò te” hớp lấy từng lời. Cô giáo ấy sau này là người vợ mẫu mực, thủy chung, tận tụy  suốt đời của Anh – Chị Tú Lan, người vò võ ngày đêm suốt mấy tháng trời bên Anh từ khi lâm bạo bệnh.
Vào những năm 1958-1960 anh Việt Phương rất nổi tiếng với những bài phát biểu trước thanh niên Hà Nội. Tôi thường không bỏ qua các buổi diễn thuyết ấy; và say mê đến độ hay “diễn thuyết lại” những bài ấy cho bạn bè mình nghe với niềm hứng khởi không tả được. Nghe nói chính Thủ tướng Phạm  Văn Đồng cũng đã “phát hiện”  ra người trợ lý trẻ của mình qua các buổi diễn thuyết của Chính ủy trung đoàn Nam tiến 20 tuổiViệt Phương,  trong các hội nghị thanh niên, từ hồi  1947, khi ông phụ trách “Chỉnh phủ Miền Nam Trung bộ” . Như vậy tôi biết anh Việt Phương như một Nhà hùng biện đúng nghĩa. Trong suốt cuộc đời làm việc của Anh, các bài phát biểu thường là những bài diễn thuyết hùng hồn sắc sáo và luôn luôn mới lạ. Anh ra đi vào lúc cái văn hóa diễn thuyết đang suy tàn, kém xa cái thời “ Buổi Diễn thuyết người đông như hội/ kỳ Bình văn người đến như mưa” cách nay hơn một thế kỷ. Tiếc lắm thay!
Tôi biết Anh như một Nhà thơ đặc biệt: Nhà thơ chính luận, vị nhân sinh đã đành, nhưng cũng vị Nghệ thuật không kém. Có rất nhiều câu thơ hết sức cảm động về tình người, về số phận con người hòa cùng cảnh vật… rải rác trong các bài thơ của Anh. Những trăng sao huyền ảo, nắng  gió lung linh,  khói mây bảng lảng, giòng sông, bến nước … được Anh vẽ trong thơ như những bức tranh thủy mạc, nhìn đến nao lòng. Đương nhiên, thuộc thế hệ đàn em của Nhà thơ, chúng tôi không thể không “thích” bài thơ mà vì nó Anh vướng vào “tai nạn nghề nghiệp”: bài “Cuộc đời yêu như vợ của ta ơi”. Đấy là bài chính luận, lần đầu tiên phát biểu công khai những nhận thức có tính chất  phản tư của những người “đi trước thời đại”- những người trí thức có trí tuệ và có lương tâm, qua các câu “thơ”: “Ta nhất quyết đồng hồ Liên-xô tốt hơn đồng hồ Thụy sỹ”, “ Mường tượng rằng trăng Trung Quốc tròn hơn trăng nước Mỹ”, “Ta đã thấy những chỗ lõm chỗ lồi trên mặt trăng sao/Những vết bùn trên tận đỉnh chín tầng cao”. Anh là nhà thơ của cuộc đời, của cuộc đáu tranh giữa cái Thiện và cái Ác…

Những  năm gần đây, trước khi anh mệt nặng,  tôi còn  vinh hạnh được  cùng Anh tham gia nhóm nghiên cứu  tự nguyên, thảo luận về những vấn đề nóng bỏng của thời cuộc, góp phần vào việc đổi mới tư duy và nhận thức  để phát triển đất nước. Ở đây anh là một nhà chính trị dầy dặn kinh nghiệm, hết sức tâm huyết, giàu trí tuệ và đầy trách nhiêm. Anh thường là người cuối cùng duyệt lại các văn kiện chính luận mà nhóm nghiên cứu chúng tôi nhất trí công bố. Với nhãn quan chính trị xa rộng, không ai có thể làm tốt hơn anh trong việc giữ thái độ chừng mực, chính xác hóa các khái niệm và thuật ngữ, gọt bỏ những chố trùng lặp v.v…Một Nhà chính trị nhân văn đã đi xa…
Tôi xin thành kính thắp nén hương này để tưởng nhớ anh Việt Phương -  một Nhà Hùng biện, một Nhà Thơ, một Nhà Chính trị nhân văn của chúng ta vừa mới ra đi…

Viện Phan Châu Trinh, Hội An ngày 6 tháng 5 năm 2017.
Chu Hảo
 --------------------------------------
Cám ơn Nguyên Hân đã giới thiệu bài viết này của anh Chu Hảo mới đăng trên Tễu Blog (TS Nguyễn Xuân Diện)

Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

NHÂN KỶ NIỆM 100 NĂM HỌA SĨ-NHÀ GIÁO TẠ THÚC BÌNH . HÀ NỘI TỔ CHỨC TRIỂN LÃM TÁC PHẦM CỦA ÔNG

Cuộc triển lãm do chính con cháu của cụ Tạ Thúc Bình đứng ra tổ chức, khai mạc vào ngày 4/5 tại thủ đô Hà Nội đã được nhiều cơ quan truyền thông nhà nước phản ảnh và đánh giá là "Thành công mỹ mãn". Hai vợ chồng bạn Đỗ Đồng-Diệu Huyền đã ra HN trước đó mấy ngày để cùng đại gia đình con cháu làm mọi công việc chuẩn bị cho cuộc triển lãm . Trên Face Book một số bạn LSQL ( Như Thanh Mai, Thu Giang ...cũng đã nhanh chóng đưa tin và hình ảnh về sự kiện này  ) Đông đảo các bạn K5 chúng ta đã tới tham dự buổi khai mạc và rất nhiều người đã conment chia sẻ cảm nghĩ trên face Book của Tạ Diệu Huyền. 
Calathau  tôi đã tập họp một số nội dung và hình ảnh từ fb bạn bè rồi đưa vào Blog của Làng ta . Mời các bạn cũng xem. 


Yên Tạ Diệu đã viết trên dòng thời gian của fb Tạ Diệu Huyền như sau :
Ngày 1/5
Chúng con đã đến với ba mẹ đây rồi !
Triển lãm chuẩn bị gần như đã xong sau 6 tháng nỗ lực làm việc , hôm nay chúng con đến báo cáo và trình bày một số tác phẩm để ba coi nhé ! Con tin chắc ba sẽ mỉm cười mãn nguyên vì ba đã từng mong muốn có cho mình một triển lãm cá nhân lần thứ 2 nhưng do hoàn cảnh khó khăn nên không thể thực hiện được... và qua triển lãm chúng con muốn mọi người nhìn thấy được rằng ba đã cả đời cần mẫn làm việc âm thầm cống hiến cho cách mạng và nền nghệ thuật nước nhà.
Ngày mốt giỗ ba lần thứ 19 , chúng con đợi ba , nhớ về nhà sớm ba nhé !


Ngày 3/5
Hôm nay 8/4 ( âm lịch )là ngày giỗ ba lần thứ 19 , từ sáng sớm các anh các chị học sinh nhiều thế hệ của ba đã đến dâng hương Thày , thân mật trò chuyện cùng gia đình như những người con dưới một mái nhà chung
Triển lãm đã trưng bày xong , giờ G đã đến ... trân trọng kính mời các bạn đến xem lại một số tác phẩm hội hoạ còn lưu giữ được trong 60 năm hoạt động nghệ thuật của hoạ sĩ Tạ Thúc Bình
Triển lãm khai mạc 9g 30' sáng mai thứ Năm 4/5 tại 42 Yết Kiêu trường ĐH MT và sẽ mở cửa 3 ngày 4/5/6 tháng Năm 2017 .
Rất hân hạnh được đón tiếp các bạn !



Ngày 4/5
7 giờ tối từ triển lãm của ba về đến nhà ... và con đã khóc rất nhiều , con khóc vì nhớ ba mẹ , khóc vì vô cùng hạnh phúc với thành công mĩ mãn triển lãm chúng con làm để đền đáp công ơn ba mẹ đã nuôi dạy chúng con nên người ... con khóc vì nhận thấy tình cảm của bao nhiêu thế hệ học sinh của ba vẫn rất kính yêu và thương nhớ đến Thày với lòng biết ơn sâu đậm .
Qua triển lãm mọi người đã thấy được ba đã miệt mài làm việc , âm thầm cống hiến cả đời mình cho nền Mĩ Thuật nước nhà và góp sức mình vào sự nghiệp đào tạo qua bao thập kỉ với lòng nhiệt huyết và yêu thương ...
( Trích từ fb Tạ Diệu Huyền )
 








Trước đó, vào ngày 30/4, tác giả Yên Tạ Diệu cũng đã có bài viết trên dòng thời gian fb Tạ Diệu Huyền thu hút được rất nhiều người chia sẻ. Mời các cụ cùng đọc.
30/4 lúc 9g37
Về thăm lại đồi Bãi cháy, ấp Sậu, cầu Đen, nơi gia đình mình tản cư trong thời gian 9 năm kháng chiến chống Pháp. Cảm xúc vui buồn lẫn lộn trào dâng...
Vẫn còn đây con suối dưới chân đồi chị em nhà mình hay ra đây tắm , kia là nhà bác Kim Lân , bên cạnh nhà nhà bác Nguyên Hồng , phía trước là nhà cụ Ngô Tất Tố , hoạ sĩ Trần Văn Cẩn và phía sau là nhà mình hoạ sĩ Tạ Thúc Bình ... Ngày nay người dân ở đây gọi đồi này là " Đồi văn nghệ sĩ ", cũng đúng ,vì đây là nơi các gia đình văn nghệ sĩ lão thành thế hệ thứ nhất cách mạng Việt Nam đã cùng nhau sinh sống và làm việc .
Mấy chị em may mắn được đi cùng với cô em họ của ba mình , ngày trước cô cũng đã sống phía dưới khu đồi này ,cô năm nay 86 tuổi từ SG ra dự triển lãm của anh . Cô nói : " các cụ tập trung nhau về đây là do hs Trần Văn Cẩn có cô em ruột sống ở đây và cụ Ngô Tất Tố cũng lấy vợ ở đây và nơi đây là huyết mạch cho việc trung chuyển liên tỉnh Thái Nguyên , Bắc Cạn , Cao Bằng , Lạng Sơn ...phục vụ cho công việc tuyên truyền vận động trong kháng chiến , chính vì vậy các cụ rủ nhau tập trung dựng nhà , khai hoang trên con đồi này ... cuộc sống của các gia đình chủ yếu là tự cung tự cấp ... trồng rau ,cấy thóc ,chăn nuôi... tóm lai là rất kham khổ như mọi nhà vào thời điểm đói rét này .
Chị em bùi ngùi xúc động nhớ về ngày xưa , nhìn lại nền đất nhà mình , nhà các bác xung quanh và bao nhiêu kí ức tuổi thơ lại ùa về ... giờ chỉ còn nhà bác Nguyên Hồng , con trai đầu của bác sinh sống tại đây . Nhà có vườn rộng , dưới gốc cây khế ngày trước cụ hay mắc võng nằm nghỉ giờ là bức tượng chân dung của cụ ... và hôm nay các cháu con của ba Bình về đây ngồi quanh bác nghỉ ngơi ăn trưa cùng bác và nhớ lại những năm nào bác thường hay về 42 Yết Kiêu thăm ba mẹ cháu cùng cả nhà ngồi trên chiếc chiếu rách trải xuống nền nhà xi măng ăn cơm đạm bạc chẳng có thịt cùng gia đình cháu ... vẫn nhớ như in bác gày cao luôn mặc bộ quần áo nâu sòng , để râu dài,và luôn cười nói sang sảng rất vui ...
Và hôm nay thế hệ thứ 2 của các cụ vẫn tìm về nhau , kể lại cho nhau những kỉ niêm tuổi thơ , điện thoại hẹn nhau ngày 4/5 về 42,Yết Kiêu dự triển lãm của bác Tạ Thúc Bình .Hẹn gặp nhau nhé Thanh Thư, Sơn, Nhã Nam và Yên Thế
( Nguồn: fb Tạ Diệu Huyền)