Thứ Sáu, 6 tháng 6, 2014

Thơ Thạch Quân

     MỘT MÌNH
         ( Thơ Thạch Quân )
                                                             Ngày hè nóng nực tôi một mình trờ về VƯỜN XƯA
                                                             sống  mấy hôm ,vừa  là để trông nhà vừa là để biết
                                                             thế nào là " Tự do hai tiếng ngọt ngào"


                                                         

                              Một mình về lại vườn xưa
                              Trời chang chang nắng , ai đưa tôi về ?
                              Bồn chồn dạo bước đường quê
                              Vi vu gió gọi trưa hè nao nao
                              Ở đây chẳng thấy " LAO XAO"
                              Đi tìm tri kỷ cũng nào thấy đâu
                              Nghĩ đời phỏng có bao lâu
                              Khi vui hội ngộ , lúc sầu chia phôi
                              Buồn vui sướng khổ một đời
                              Giàu nghèo cũng một kiếp người long đong.
                              Bâng khuâng một thoáng mơ màng
                              Đường xa mỏi gối THIÊN ĐÀNG  xa xôi
                              Dại  khờ, chỉ Tôi với Tôi
                              Về nơi  " VẮNG VẺ" cuộc đời thênh thang
                              Chia cho ai phút bàng hoàng :
                              Nào thơ
                                           Nào mộng
                                                             Hoa tàn
                                                                           Trăng lên !
                                                                                               6/6/20

1 nhận xét:

  1. Tiếp vần CL :
    Nếu có bạn ....hữu kề bên
    Hoa tàn lại nở -như trên thiên đàng

    Trả lờiXóa