Chủ Nhật, 22 tháng 6, 2014

Để hiểu thêm bản chất người Trung Quốc .

Hình ảnh quen thuộc trong Đại CMVH Trung Cộng do Mao chủ xướng .

Cuối tuần trước Calahau tôi có nhân được E-mail của cụbạn Trần Xuân Hoài giới thiệu về bài viết sau đây, dưới hình thức "Thư gửi Bạn Quế Lâm" của anh Lê Thanh Dũng thuộc lứa Quế Lâm lớn (Ngữ chuyên). 
Cụ Xuân Hoài giới thiệu về tác giả như sau :
"Anh bạn Quế Lâm Lê Thanh Dũng trên lứa chúng mình (1937), kỹ sư viễn thông, làm LD kỹ thuật ở TCBĐ. Đây là lứa QL 1951 , sau về KHX học xong lại lên QL học ngữ chuyên, hay về lại trường ta đá bóng. Sau đó lên Đông Bắc học ĐH , thuộc lứa KS Việt Nam gần như đầu tiên học ở TQ. Tôi quen với anh Dũng, học hỏi được nhiều điều. Sáng nay, nhận đươc thư này, đọc xong thấy rằng phải chia sẻ ngay với các bạn. Có thể chúng ta ,tuy lớp sau, nhưng sẽ cảm nhận những ý kiến , trải nghiệm của anh Dũng có cái gì đó như của chính mình.
Chúc cuối tuần vui khoẻ ! "

lusonquelam.Blogspot xin phép anh Dũng dược phổ biến trong Làng QL bài viết này.
Sau đây là toàn văn bài viết của anh Lê Thanh Dũng :

Thư gửi bạn !
Trong phạm vi bạn bè, khi trao đổi tình hình thời cuộc, có bạn hỏi mình nghĩ thế nào về cách hành xử của TQ với VN. Mình không dám bàn sâu vì không phải là nhà nghiên cứu, chỉ xin kể các bạn nghe những mẩu chuyện chính mình chứng kiến để sẽ dẫn đến kết luận của mình.



Năm 14 tuổi ở Quế Lâm TQ, mình và các bạn từng bu lên cửa sổ xem hai vợ chồng nhân viên đấu tố ông trưởng phòng hành chính bị qui là "phái hữu" bằng cách lấy cái ghế băng phang vào chân ông. Chán chê rồi họ lấy phấn vẽ vòng tròn nhỏ quanh chân ông và bảo không được bước ra. Sau đó hai vợ chồng khoá cửa đi ăn cơm và ngủ trưa. Hôm sau ông này vẫn làm việc bình thường và vẫn là trưởng phòng, đến ngày qui định lại đấu tiếp. Từ bé cho đến bây giờ mình vẫn chẳng hiểu thế nào là phái hữu thế nào là không, chắc ông trưởng phòng và cả các nhân viên cũng thế, trên bảo đánh ai thì đánh thôi.
- Hồi học đại học, cũng ở TQ, một hôm trên đường từ kí túc xá lên lớp học, thấy mọi người quây lại hỏi một sinh viên đang đứng trước cái bàn trên để cái quần dài. Thì ra cậu này ăn cắp cái quần, bây giờ phải đứng đó để trả lời những câu hỏi diễu cợt của mọi người đi qua (toàn sinh viên) Cậu này đỏ mặt phải nghiêm túc trả lời tất cả, xung quanh chuyện cái quần ăn cắp. Và mọi người cười ha hả khoái chí...
- Một lần mình có dự cuộc họp tổ, họ đấu một bạn tơi bời. Trong tổ có một bạn phân tích cậu này sai lầm nhưng có một số ưu điểm...Thế là cậu bênh bạn này bị đấu luôn là phản động, mất cảnh giác, vì "ưu điểm của kẻ sai lầm còn tồi tệ, nguy hiểm hơn cả khuyết điểm của nó..."
- Hồi Cách mạng Văn Hoá (luôn luôn nói là do đích thân Mao Chủ tịch lãnh đạo), trên một tờ hoạ báo có đăng tin và phóng sự ảnh về một gia đình gương mẫu. Đó là gia đình có mấy đứa trẻ học tiểu học, trung học đấu tố bố. Anh cả là sĩ quan không quân về nhà thấy thế, mắng các em và cấm các em làm vậy. Bọn trẻ bèn quay sang đấu anh một cách kiên quyết. Cuối cùng ông anh "thấy sai", cùng các em đấu bố... Một hình ảnh gia đình gương mẫu...    Nhắc lại những chuyện này, mình chỉ muốn đi đến mấy kết luận:

1/ Chuyện vu khống dựng đứng thì không có gì lạ với cái nhà cầm quyền TQ này!!!!
Chính mắt mình đọc thông cáo của Ban chấp hành TƯ đảng CSTQ nói rằng Lưu Thiếu Kì là phản quốc, là nội gián, là kẻ cướp  ... Hội nghị toàn thể quyết định khai trừ khỏi đảng và tước mọi chức vụ trong và ngoài đảng... Tiếp tục quét sạch tội ác của Lưu Thiếu Kỳ và đồng bọn... Hội nghi trung ương kêu gọi đi sâu và mở rộng "cách mạng đại phê phán" ! (Nguyên văn như sau :
...全会批准中央专案审查小组"关于叛徒内奸、工贼刘少奇的审查报告"... 全会对于刘少奇的反革命罪行,表示了极大的革命义愤,一致通过决议:把刘少奇永远开除出党,撤销其党内外的一切职务,并继续清算刘少奇及其同伙叛党叛国的罪行。全会号召全党同志和全国人民继续深入展开革命大批判,肃清刘少奇等党内最大的一小撮走资派的反革命修正主义的思想。)

2/ Mình đã có lần nói thẳng với một trí thức TQ về chiến tranh biên giới 1979 rằng: “VN nghèo, dân ít, sau mấy chục năm chiến tranh hao người tốn của lại quay sang gây chiến ngay với TQ ư? Ai nghe được không?
Chúng mày vu cho Lưu Thiếu Kỳ tội gì? Ông chủ tịch nước của chúng mày đang có ảnh in trên tờ nhân dân tệ cùng Mao Trạch Đông kia, chết như thế nào, bại liệt mà vẫn bị trói đến 6 tháng trời, chết đói và chết bệnh vẫn trong tình trạng bị trói! Tao có bịa hay không thì mày biết. Với lãnh tụ, với thủ trương, với bạn học, chúng mày còn đối xử thế thì chúng tao hàng xóm là cái đếch gì. Tao nói thực, nói hữu nghị thì hữu nghị, được ngày nào biết ngày đó thôi.”
Những kẻ bẻm mép với 16 chữ đen xì, đùm từ TQ về, hì hụi mạ thành 16 "chữ vàng" cắt nghĩa sao đây trước một thực tế là VN ta có hai truyền thống lớn: Một là "truyền thống hữu nghị lâu đời với TQ" (?) ; hai là truyền thống chống ngoại xâm - mà ai cũng biết là đánh bọn xâm lươc Trung Quốc là nhiều !!! Có  truyền thống nọ thì không thể có truyền thống kia! Không cần ai chọn cả. Lịch sử chọn rồi, dạy cho rồi!

3/ Con người TQ khi được nhồi sọ đêm ngày thì họ cũng bị méo mó nhân cách. Nhân dân Bắc Kinh hai lần mít tinh lớn hoan nghênh TƯ đảng sáng suốt trừng trị Đặng Tiểu Bình, tên phản động gian ác tầy trời và hai lần mít tinh hoan nghênh TƯ đảng sáng suốt khôi phục cho đồng chí Đặng Tiểu Bình...Khi quật đổ và khi khôi phục đều đưa những lí lẽ sang sảng ầm ĩ ngày nọ qua ngày kia trên báo, trên truyền hình.
Hàng vạn chuyện, bi hài, lố bịch, các bạn từng học ở TQ những năm tháng đó đều biết, kể sao cho hết.
Vụ giàn khoan bây giờ cũng thế, chúng nó bảo tầu VN đâm tầu TQ. Vậy là tầu VN bé hơn, lại lấy hông tầu “đâm” vào mũi tầu TQ rồi “tự lật chìm”. Một kiểu đâm lạ!
Thế mà truyền thông TQ nói ra rả, và dân tin và chửi VN vô ơn kêu gọi chính phủ đánh VN!

4/ Dạy cho VN một bài học. Một câu nói tự phơi bày quan điểm nước lớn, lăng loàn và côn đồ. Nói đến chiến tranh biên giới là chúng nó bao giờ cũng dùng cụm từ “phản kích tự vệ”. Ai công kích mà chúng phải phản kích? Ai làm gì mà phải tự vệ? Cứ thế chúng nhồi nhét cho ăn sâu vào đầu óc người dân.
Một cô giáo sư TQ, giảng dạy đại học hỏi mình: Tại sao VN đánh TQ?
Mình hỏi lại: Tại sao TQ đánh Nhật? (TQ căm Nhật đến xương tuỷ, bây giờ vẫn say sưa làm phim và chiếu phim về chiến tranh chống Nhật).
Rồi mình hỏi tiếp: Nhật sang xâm chiếm TQ và nhân dân TQ đánh Nhật trên đất TQ, phải vậy không?
Cô ta trả lời : Đúng thế.
Mình hỏi tiếp VN đánh TQ ở đâu? Ở Vân Nam, Quý Châu Quảng Tây, Quảng Đông à? Xin thưa, ở trên đất Việt nam! Tại sao lại thế thì cô tự trả lời.
Đế quốc Nhật không bỉ ổi đến mức bảo quân Nhật sang đánh TQ là phản kích tự vệ!

 5/ Trở lại câu chuyện với cậu trí thức. Nhắc lại lịch sử, mình bảo:
 - Hồi đó  Mao Trạch Đông nói với Nixon: “Anh không động đến tôi thì tôi không động đến anh.” Phải thế không?
-  Đúng thế.
- Thế Mỹ có động đến TQ không?
- Không. Quả thực là Mỹ không xâm phạm TQ.
- Trong chiến tranh VN, hạm đội Mỹ quần thảo ở biển Đông  là không xâm phạm vào lưỡi bò, không xâm phạm “vùng lợi ích cốt lõi” của TQ chứ gì? Vậy là mày thừa nhận vùng biển đó không phải là của TQ nhá. “Nix không đụng Mao thì Mao không động Nix” mà!

6/ Thực tế mọi “lí lẽ” mà TQ đưa ra là để nói với dân nước nó mà thôi. Người ta bảo một việc không có thật mà nói chục lần trăm lần là thành sự thật, Mao nói một câu nổi tiếng: “Nhân dân là tờ giấy trắng” với hàm ý là viết cái gì vào cũng được.
Cho nên mới có chuyện Đặng lên voi xuống chó đến mấy lần mà lần nào cũng do sáng suốt của trung ương; mới có chuyện đánh VN là “phản kích tự vệ”… 

7/ Về chuyện TQ bảo VN “vô ơn”. Trước hết phải nói rằng chỉ có kẻ nào hẹp hòi, nhỏ nhen và có âm mưu gì đó khi giúp người khác mới hay kể công. Người vô tư không bao giờ kể lể.
Chúng mình, hàng ngàn người đã từng nhiều năm học ở TQ không bao giờ quên những gì chính phủ và nhân dân TQ đã cưu mang giúp đỡ mình. Nhưng tại sao vẫn thấy không thế gắn bó khăng khít được. Có lẽ không giống tình cảm của các bạn học tại các nước khác. Mình đã từng nói, có rất nhiều tính từ đẹp đẽ để nói về tình bạn và tình hữu nghị, với TQ cũng vậy, có đủ mọi tính từ đẹp để mô tả, nhưng chỉ riêng hai chữ TIN CẬY thì, xin lỗi, không! Rất tiếc đó lại là từ đẹp nhất.
Chúng tôi không vô ơn. Nhưng nhà cầm quyền TQ đã đặt đối lập tình hữu nghị và lòng yêu nước, muốn chúng tôi chỉ được chọn một không được chọn cả hai! Vậy chúng tôi bỏ lòng yêu nước mà chọn tình hữu nghị chắc?
Đâu phải lỗi tại chúng tôi!
Trong một bài viết, mình đã kể: “ ...hơn nửa thế kỷ trước mình đã đến Trung Quốc. Khi đó đối với mình-đứa bé mười bốn tuổi, nước Trung Hoa mới cái gì cũng hay cũng đẹp, người Trung Quốc ai cũng tử tế nhân hậu. Chân tình lắm, cảm động lắm … Thế rồi mình học ở đó hàng chục năm, học được nhiều kiến thức khoa học kỹ thuật và vỡ ra nhiều điều về nhân tình thế thái, các thầy các bạn, những con người cụ thể, đáng yêu đồng thời cũng là nạn nhân của hàng chục “cuộc vận động chính trị” mà nội dung là đấu tố, hành hạ về tinh thần và thể xác con người. Cách nhìn Trung Quốc của mình khác dần đi. Cho đến năm 1979 sau cuộc xâm lược trắng trợn của bọn con cháu Mã Viện, Vương Thông thì chẳng còn gì tốt đẹp nữa. Biết làm sao, một người yêu Tổ Quốc mình yêu nhân dân mình, có thể có cách nhìn nào khác đối với kẻ giết dân mình, cướp nước mình ngoài sự ghê tởm và căm thù, ít ra là đối với cái chế độ đó."

8/ Chuyện cái công hàm Phạm văn Đồng thì hãy tạm gạt sang một bên cái lí cái lẽ, điều đó để cho các nhà chuyên môn làm. Trong chuyện này TQ lộ nguyên hình bộ mặt một người “bạn” tởm lợm. Chuyện xảy ra trong một bối cảnh hữu nghị thân thiết, trong ảnh chụp, ai cũng tươi cười vậy mà đã bị lợi dụng để biến thành tranh chấp ngôn từ và tiếp theo là lãnh thổ!
Hãy khoan nói về sự ngây thơ hay ngây ngô về chính trị, cùng với hàng ngàn thí dụ khác có thể chứng minh TQ không bao giờ có thể là bạn tin cậy. Và nên nhớ rằng trong hồ sơ của chúng nó còn nhiều, nhiều lắm, ảnh chụp, chữ viết, văn bản con dấu… Đừng có sa đà để rồi luôn luôn phải bị động chống đỡ. Hãy bỏ ảo tưởng hữu nghị đi mà đập thẳng vào mặt nó.
Người TQ , trong văn chương thích nói hai chữ "quân tử" như một nhân cách đáng trọng. Vậy trong quan hệ với VN và trong chuyện Biển Đông, có mảy may gì quân tử không?! Một bộ mặt tráo trở, ba que, xỏ lá, ti tiện, đểu giả, hèn mạt... trọn vẹn, đúng nghĩa.
Không có công hàm Phạm Văn Đồng thì chúng sẽ kiếm cái khác, không có gì cả thì chúng làm liều, như cái đường lưỡi bò khoanh hết biển đông thì dựa vào công hàm nào?
Lý lẽ chỉ là công cụ từng lúc của chúng nó thôi, khi không cần thì chúng vứt sọt rác.
Xin phép nhăc lại câu mình từng viết trên một bài khác: Trung Quốc bao giờ cũng lấy sự kìm hãm, phá hoại Việt nam làm quốc sách. Đồ ăn ôi thối độc hại ùn ùn trút sang Việt nam có thể đổ cho thương lái nhưng tiền giả đổ sang ta bấy lâu thì do ai in? Trung Quốc quản lý tài giỏi thế mà không cấm nổi mấy vụ thu mua rễ hồi sừng trâu, móng trâu, bán vũ khí gây án, phân hóa học giả làm hại người bạn truyền thống hữu nghị lâu đời sao? Chính hắn là thủ phạm chứ ai! Nếu cứ miễn cưỡng coi Trung Quốc là bạn thì không bao giờ là bạn tin cậy cả. Ông cha ta dạy thế, đừng đòi khôn hơn ông cha mà thành kẻ mất dạy.
Trung Quốc rắp tâm kìm hãm Việt nam, muốn Việt nam luôn luôn trong tình trạng nghèo nàn về kinh tế, bất ổn về chính trị xã hội. Họ nghĩ, như vậy những người lãnh đạo Việt nam sẽ luôn luôn bị dân xa lánh, phải phụ thuộc vào họ, để cho họ ép thực hiện những gì họ muốn.
Trung Quốc thật lòng muốn Việt nam là một nước độc lập tự do và giàu mạnh ư?
Ai tưởng rằng Trung Quốc nghĩ thế thì hoặc là ngu hoặc là điên, hoặc là…Trung Quốc cho tiền và bảo nói thế.

Lê Thanh Dũng. 20-6-2014


        Nguyên soái Bành Đức Hoài đang bị HVB đấu tố

11 nhận xét:

  1. Nhận xét này đã bị tác giả xóa.

    Trả lờiXóa
  2. Tôi nói với anh Dũng rằng ,câu này là chính xác nhất: "Trung Quốc thật lòng muốn Việt Nam là một nước độc lập tự do và giàu mạnh ư?

    Ai tưởng rằng Trung Quốc nghĩ thế thì hoặc là ngu hoặc là điên, hoặc là… Trung Quốc cho tiền và bảo nói thế.

    Xem. http://boxitvn.blogspot.com/2014/06/thu-gui-ban.html
    Bài này luc 13:30 cũng được đăng trên trang Boxitvn

    Trả lờiXóa
  3. Em thấy đáng sợ nhất là những chuyện anh Dũng chứng kiến thời nhỏ. Không ngờ ngay hồi đó xã hội TQ đã ghê sợ như vậy! Thảo nào mà có những kẻ nối nghiệp xưng đáng như Ponpot !

    Trả lờiXóa
  4. Tôi cũng hơi ngạc nhiên. VN có rất rất nhiều người được sang TQ học tập và công tác . Người VN không đến nỗi "thiểu năng trí tuệ" để không nhận ra những tính cách "lạ thường" của người TQ, song viết ra công khai như anh Dũng thì quá ít !
    Bài này cũng đã được Blog Bùi văn Bồng đưa lên mạng. Đại tá Bùi văn Bồng tôi có quen biết, anh nguyên là trường đại diện Báo QĐND tại Miền Tây Nam Bộ ( trụ sở Tp Cần Thơ) . Anh người Bắc nhưng hiện định cư ở đây . Blog anh cũng mới có bài viết về Cụ Vũ Mão nhà mình . Bài viết gay gắt nhưng các lời bình ( comments ) còn " kinh khủng "hơn nhiều ! Buồn quá !

    Trả lờiXóa
  5. Sao tôi thấy mấy gương mặt của mấy người đàn ông TQ bị hành hạ trong cuộc ĐCMVH TQ tội nghiệp quá. Trông họ rất hiền lành và cam chịu. Chứng tó giới quan chức CM đã hà hiếp họ trong nhiều thế hệ.

    Trả lờiXóa
  6. ảnh cuối bên trái: nguyên soái BÀNH ĐỨC HOÀI -người đánh đông dẹp bắc thành tích lẫy lừng nhưvậy

    mà MAO còn gán cho tội TAM PHẢN đánh cho thân tàn ma dại thì nhưng tên theo Tàu hãy xem đấy làm bài học mà mau chóng ngộ ra. cám ơn ông DŨNG đã cho mội bài học sâu sắc về tính cách của người Tầu

    Trả lờiXóa
  7. Về Đặng Tiểu Bình, người TQ có câu nhận xét, đó là nhân vật 6 xuống, 7 lên. Tức 6 lần bị cách mọi chức vụ sau đó lại ngoi lên và cái phương châm mèo trắng mèo đen mà ông theo đuổi suốt đời nay đã thành phương châm hành xử bất chấp công lý, bất chấp đạo lý của TQ.
    Về Mao Trạch Đông người TQ có câu đánh giá : " Đó là con người phá hoại thành công và xây dựng thất bại ". Quả thật ông ta phá rất giỏi, như CCRĐ, cải tạo CTNTBTD, CMVH... đặc biệt là có tài triệt phá đồng chí của mình. Nhưng các chính sách xây dựng như ba ngọn cờ hồng, đại tiến vọt, ... đều thất bại thảm hại. Kết quả là trong 40 năm xây dựng hòa bình, ông đã làm gần 60 triệu người chết.
    Người TQ có một đặc điểm không thể không nói đến là a dua, mặc dù không tự giác nhưng họ có thể nói vanh vách theo nhu cầu của Đảng và cấp trên, họ có thể kéo bày đàn làm những điều tàn ác man rợ không thể tưởng tượng được như CCRĐ, CMVH.

    Trả lờiXóa
  8. Có thể hiểu được tâm trạng của người viết, và với tôi thì cũng rất đồng cảm, tôi làm NG gần 40 năm và toàn "làm" với "Tàu" cả nên cũng hiểu về nó, tôi chưa viết ra ngay vì còn ấp ủ trong một cuôn " Hồi ký" kể lại nhiều chuyện đã chứng kiến, ví dụ như tôi tận mắt chứng kiến cảnh Banh Chân ( thi trưởng BK) bị đội mũ cao dán chữ " kẻ phản bôi" bị dân đi dọc phố BK bởi lũ HVB dẫn đến sân vận đông công nhân để đấu tố, lúc ấy trời rét như dao căt, nước mũi của Bành Chan chảy ra hai tay bị trói không lau đi được đóng thành từng sợi băng... nhiều chuyện khác nữa , tôi đã nói là "một đất nước mà Chủ tịch đảng (Mao) khuấy động, rồi dùng lũ tre con HVB làm công cụ để lật đổ rồi giết hại " chủ tịch nước (LTK), chung đối xử với 'chiến hữu" như thế thì với nhân dân của nước láng giềng chung cho tàu đâm chìm tàu cá, mưu đồ giết hại ngư dân ta thi có gì khó hiểu chứ, những kẻ còn ôm ấp ảo tưởng về chúng về " 16 chữ" và "4 tốt" DỞM tưởng cũng nên mở to mắt ra mà nhìn..

    Trả lờiXóa
  9. Khi lính Trõi chúng tôi ở Quế Lâm 1967-1968 đang trèo chơi trên núi( chỗ Trường mới) thấy HVB và phe Công nhân xử bắn nhau dưới chân núi rồi vùi vội xác còn thò cả cẳng tay ,cẳng chân ra khỏi hố , xung quanh đầy đầu lâu vô danh .Thành phố Quế Lâm bị tàn phá bằng đại bác điêu tàn hơn các thành phố VN bị bom Mĩ mới biết họ tàn sát nhau khủng khiếp. Người dân Choang đói tới mức vét cơm lính Trỗi đổ cống lên chỉ tráng qua nước máy rồi bốc ăn ngay trước mắt chúng tôi. Dù rất ghét ĐTBình đã ra lệnh đánh VN tâng công Mĩ để được Mĩ bỏ cấm vân kinh tế nhưng tôi buộc phải phục họ phát triển kinh tế nhanh chiếm thứ 2 TG . Nghĩ về Lãnh đạo VN luôn tin vào sự lừa bịp của TRQ ,làm ăn manh mún tham nhũng quá trời để VN ngày càng tụt hậu mà buồn. Liệu có lối thoát nào không đây ?

    Trả lờiXóa
  10. Cám ơn tác giả ,cám ơn blog lưson.quelam về bài viết này.
    Dân tôc Việt trên con đường phát triển còn phải đương đầu lâu dài với hệ tư tưởng Đại Hán của giới lãnh đạo Trung Quốc.

    Trả lờiXóa