Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

CÓ MỘT SỰ THẬT KHÁC ĐẰNG SAU VỤ LẬT XE KHÁCH Ở SAPA.

Câu chuyện sự cố Chuyến bay DELTA 15 ở bên nước Mỹ tư bản cho chúng ta một cái nhìn  sâu vào một nước Mỹ khác với những gì Đảng ta, Nhà nước ta tuyên truyền ( trước đây, thời chưa Giải phóng ). 
Còn ở Việt Nam XHCN thì sao ? 
Cũng là một tai nạn, tai nạn thảm khốc : chuyến xe giường nằm lao xuống vực ở  Sapa mới đây có hơn một sự thật đau lòng đã bị truyền thông lề phải che đậy ...

LƯƠNG TÂM GIÁ MẤY TRIỆU ĐỒNG ?

Vâng ! đến bây giờ dư luận vẫn còn xôn xao về việc lật xe ở Sapa. Tai nạn kinh hoàng này đã làm 14 người chết và 25 người bị thương.
Tuy nhiên qua lời kể của người trong cuộc đã cho thấy mặt tối của việc những người làm truyền thông, cứu hộ và bảo hiểm… đã mau chóng lợi dụng sự kiện này để mưu lợi cũng như đánh bóng tên tuổi của mình. Sau đây là câu chuyện được chính nạn nhân của vụ tai nạn kể lại thông qua MXH Facebook, chúng tôi xin được phép trích nguyên văn bài viết (đã được hiệu chỉnh một số lỗi chính tả) để tiện cho độc giả đọc và suy ngẫm.

Nguyên văn bài viết:

Chào các bạn, trước khi đọc những gì mình sắp viết, mình chỉ muốn nhờ các bạn chia sẻ những lời gan ruột này của mình. Bởi vì có quá nhiều sự thật đang bị bẻ cong đi và nó khiến trái tim mình đau đớn, có lẽ không ít người còn sống sót trên chuyến xe định mệnh đó cũng phải chịu cảm giác như mình đang chịu đựng. Vì vậy, mình xin các bạn hãy chia sẻ, để xã hội này biết rõ được một phần câu chuyện mà người ta chưa cho các bạn biết hết, về những thứ mà họ cố tình không mang lên khỏi đáy con vực kia…
truyền thống, nhà báo, lương tâm, lật xe ở sapa, Bài chọn lọc,
Hãng xe xảy ra vụ lật xe ở Sapa vào ngày 01/09/2014
Trước hết, mình xin giới thiệu, mình là Phạm Công Trình đang sống tại thị xã Tam Điệp, tỉnh Ninh Bình; vợ mình là Đỗ Thị Lan, trú tại thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh. Bọn mình là nạn nhân của vụ lật xe ở Sapa tối 01/9/2014. Vợ mình không may đã qua đời trong vụ tai nạn này. Nếu bạn nào có thắc mắc thì trước tai nạn chúng mình là bạn bè, sau tai nạn bọn mình đã là vợ chồng, có sự chứng kiến và đồng ý của hai bên gia đình cũng như bạn bè của hai đứa. Bây giờ, mình xin bắt đầu vào câu chuyện…
 Chuyện thứ nhất 
Tối 01/9, chúng mình bắt xe về Hà Nội sau 2 ngày du lịch ở Sapa. 18h01, xe bắt đầu lăn bánh rời bến xe Sapa. Xe gồm 3 hàng giường, mỗi hàng giường ngăn cách với nhau bằng 1 lối đi ở giữa rộng chừng 5, phân. Có tổng cộng 6*3*2 + 4*2 = 44 giường. Tất cả đều kín người, ngoài ra vẫn còn một vài khách nằm ở giữa lối đi lại, mình không nhớ rõ là bao nhiêu nhưng khẳng định là có. Hôm nằm viện trên Lào Cai, mình nghe tin là có 53 nạn nhân, chả hiểu sao về nhà đọc báo lại còn có 48. Mà nguyên 44 giường + 2 lơ + 1 lái đã là 47 rồi.
Mình nằm ở giường tầng 2, hàng thứ 2 từ trên xuống và cũng là hàng ở giữa. Vợ mình nằm ngang mình, bên tay trái mình, cùng phía với mấy người lái xe. Lúc ấy đã là cuối ngày, mọi người sau một hồi trò chuyện thì hầu hết đều chuẩn bị đi vào giấc ngủ, trong đó có mình và vợ mình.
truyền thống, nhà báo, lương tâm, lật xe ở sapa, Bài chọn lọc,
Hình ảnh chiếc xe bị lật tại hiện trường
Xe đang đổ đèo thì đột nhiên lái xe la lên: “mất phanh rồi “. Mình vội bật người dậy thì thấy cửa xe đã bật mở, 1 cậu lơ trẻ hơn đang nhảy vội ra khỏi xe. Xe va chạm vào dải phân cách 2 3 lần và tiếp theo mình nghe thấy tiếng la thất thanh của cậu đó. Hai đứa mình mới vội nhào người sang định ôm lấy nhau,nhưng vừa chạm tay vào nhau thì xe bắt đầu lật. 2 đứa mình bị hất văng xuống sàn. Rồi xe cuộn tròn như máy giặt. Lăn vài vòng thì cả 2 đứa cùng bị bắn ra theo hai hướng, mình bắn ra góc cao hơn nên rơi gần hơn, cọn vợ mình thấp hơn nên xa hơn. Mình bay trong không trung khoảng 30m rồi rơi trúng một bụi cỏ rậm, nên chỉ ngất đi một lúc là tỉnh lại. Mình bò lên đường nhưng không thấy Lan đâu, mình lần ngược xuống vực để tìm, lật giở tất cả những chiếc chăn đang che xác các nạn nhân cũng không tìm thấy Lan..
Đây là những gì mình trả lời các phóng viên và công an điều tra. Có 3 phóng viên phỏng vấn mình, 1 người của đài truyền hình Lào Cai, 1 bạn là cộng tác viên của vnexpress, 1 anh nữa thì của đài tiếng nói Việt Nam. Đoạn phỏng vấn mình đã được đưa lên truyền hình, với ai mình cũng đều trả lời trước sau như một. Mình chỉ nghĩ đơn giản rằng, mình là người bị nhẹ nhất trong cả đoàn, chuyện xảy ra cũng xảy ra rồi, mình phải có trách nhiệm cho xã hội biết chuyện gì thực sự đã xảy ra trong chuyến đi đó…Vậy mà…
Đủ các báo thi nhau phỏng vấn trực tiếp, thi nhau vẽ câu chuyện theo chiều hướng mà mình không thể tưởng tượng nổi. Mình nằm viện, cũng chẳng có tâm trí xem báo đài nói gì, nhưng bạn bè người thân vào thăm, ai cũng mở đầu bằng câu hỏi: “Cháu đập cửa kính bay ra à?” … Nó thực sự khiến trái tim mình tổn thương. Nó thực sự khác xa với những gì đã thực sự xảy ra. Trong cái giây phút ngắn ngủi ấy, không ai có thể kịp làm gì, mình thậm chí còn chưa kịp sợ xe đã lật rồi. Bọn mình nằm ngay cạnh nhau, đến muốn ôm lấy nhau còn không kịp. Đằng này… Rồi người ta sẽ nghĩ gì? Bạn bè Lan sẽ nghĩ gì? “Lan yêu một thằng không ra gì, lúc nguy hiểm chỉ biết đến mình nên mới phải chết oan?”
Các nhà báo, các người có lương tâm hay không? Viết về những tai nạn thương tâm, các người vẫn còn nghĩ đến chuyện tô vẽ để thu hút độc giả nữa hay sao?
truyền thống, nhà báo, lương tâm, lật xe ở sapa, Bài chọn lọc,
Mảnh vụn của chiếc xe vương vãi khắp nơi..
Chuyện thứ 2 
Mình muốn nói, ấy là chuyện hôi của của một số người tự nhận là “cứu hộ” trong vụ tai nạn này. Sau khi tìm không thấy vợ mình đâu, ở trong viện mình đã mượn điện thoại của một người quen và liên tục gọi vào số của cô ấy nhưng không có người trả lời. Đến tối muộn mình nhận được một cuộc gọi ngược lại từ số của Lan thông báo vẻn vẹn 1 câu: “chị ấy mất rồi” và cúp máy. Mình gọi lại thì không ai nhấc máy.
Sáng 2/9 thì người ta tìm được xác Lan, đến chiều cả hai gia đình cùng về Bắc Ninh để đưa tiễn Lan. Mấy ngày sau đó, mình liên tục gọi điện và nhắn tin vào số Lan, bởi vì đó không chỉ là kỉ vật, mà nó còn chứa vô vàn những kỷ niệm của 2 đứa mình. Tuy nhiên không có hồi âm. Thế rồi mẹ Lan gọi cho mình báo, có đứa nó bảo gửi tiền lên cho nó rồi nó gửi điện thoại cho. Thì ra, chiếc điện thoại ấy đã được đem bán cho 1 cửa hàng điện thoại; họ bảo rằng họ mua lại với giá 1,7 triệu trong khi chiếc điện thoại Nokia Lumina 525 này mình mới mua với giá chỉ hơn 3 triệu. Mình biết là họ cố tình muốn hút máu gia đình thêm một chút nhưng dù sao người cũng không còn, chút kỉ niệm có tốn bao nhiêu mình cũng không tiếc. Nhưng khi lấy máy về chiếc máy đã không còn sim. Hỏi lại cửa hàng thì họ bảo khi mua đt thì sim không còn.
Có lẽ vì trước hôm nghỉ lễ Viettel khuyến mại, mình đã nạp cho cả mình và cô ấy mỗi người 150K. Thằng khốn nạn ấy còn không bỏ xót đến từng đồng nó kiếm được từ những con người không may mắn trên chuyến xe ấy. Hôm nay, mình gọi lại cho số của Lan, phía bên ấy thậm chí còn lôi đủ những thử tục tĩu ra để chửi bới, thách thức mình, còn hỏi cả địa chỉ để đến tận nhà xử mình. Thật quá hay cho cái danh “cứu hộ”. Mà mình nghĩ phần nhiều đó là người của “cứu hộ” chính thức, bởi vì vợ mình là nạn nhân cuối cùng được tìm thấy tại hiện trường, là nạn nhân thứ 12. Ấy vậy mà…
Thậm chí, ngay sáng 2/9, một chị chăm người nhà ở gần chỗ mình nằm trên Lào Cai cũng nhận được điện thoại từ số người thân của chị đòi tiền chuộc điện thoại. Chị ấy bảo người thân còn chưa biết sống chết thế nào mà chúng nó đã nã tiền rồi. Lương tâm con người “cứu hộ” đấy. Tài sản trên chuyến xe ấy không nhỏ. Tiền bạc, tư trang không ít. Những con người mang cái danh “cứu hộ”, thực ra phải gọi các người như thế nào cho đúng đây?
truyền thống, nhà báo, lương tâm, lật xe ở sapa, Bài chọn lọc,
Các bệnh nhân trong vụ tai nạn xe khách tại Sa Pa đang được cấp cứu tại bệnh viện.
Câu chuyện thứ 3 
Mình muốn nói là về các tổ chức sớm lên tiếng trong vụ việc này. Bộ trưởng Thăng nói là làm, không có gì để chê trách, tất cả những gì Bộ trưởng yêu cầu đều được thực hiện. Còn Bộ Y tế, chả biết ai, nhưng bên ấy cũng thật nhanh nhảu mà rằng: “miễn toàn bộ viện phí cho các nạn nhân”. Các cụ cứ nói cho sướng cái mồm, lời nói có mất tiền mua đâu?
Về các bệnh viện, đâu đâu cũng tạo điều kiện cứu chữa nhưng viện phí ai trả? Không có công văn hướng dẫn, Sở Y tế không đồng ý bệnh viện cũng không làm được. Trên Lào Cai còn không có nữa là Ninh Bình, gia đình lại đi thanh toán.
Các bộ ban ngành cũng thi nhau: nào là hỗ trợ các nạn nhân bằng này, bằng kia… Bảo Việt cũng nhanh nhảu: đã ứng 1 tỷ để chi cho các hành khách… Tất cả những gì mình nhận được từ các bộ, ban ngành, đoàn thể… là 1 triệu đồng của Hội chữ thập đỏ tỉnh Lào Cai. Các cụ tranh công thì nhanh lắm, chỉ có điều trách nhiệm là chưa thấy cụ nào nhận cho thôi…
truyền thống, nhà báo, lương tâm, lật xe ở sapa, Bài chọn lọc,
Công Trình và Đỗ Lan ( ảnh từ facebook)
Đây là một vài điều khiến mình thêm tổn thương, thêm đau khổ, thêm bức xúc, thêm buồn chán về cái xã hội này. Mình viết ra không phải để nói xấu chế độ hay tạo scandal, anh hùng bàn phím hay bất thứ cái gì ngớ ngẩn mà các bạn có thể đặt ra cho mình. Mình chỉ muốn cho xã hội biết những sự thật đang bị bóp méo hay chưa ai vạch trần nó ra. Mình mong các bạn chia sẻ bài viết này cho tất cả mọi người để mọi người được biết. Chỉ thế thôi.
Xin cảm ơn các bạn!
Nguồn: Từ facebook của anh Phạm Công Trình

7 nhận xét:

  1. Cảm ơn LSQL đã đưa liên tiếp hai bài về hai sự cố ở hai nửa bán cầu khác nhau. Khi đọc bài trước (Nước Mỹ XHCN) tôi đạ định viết bình luận với câu hỏi nếu như việc này xảy ra ở VN, chưa kịp viết thì đã có câu trả lời trong bài này. Thật ra cách đây trên 60 năm tôi đã được tận mắt chứng kiến và thụ hưởng tấm lòng nhân ái khi nhân dân ở vùng tự do giúp đỡ đồng bào tản cư chẳng khác gì câu chuyện xẩy ra gần đây ở Canada dịp 11/9. Nhưng rồi theo thời gian những câu chuyện với những tấm lòng nhường cơm sẻ áo cưu mang lẫn nhau đã dần mất đi và những câu chuyện như chuyện của Phạm Công Trình kể trở nên đặc trưng cho XH chúng ta ngày nay. Các cụ ơi ! vì sao lại ra nông nỗi này, chúng ta càng chỉnh huấn, càng giáo dục học tập đạo đức, càng phê bình và tự phê bình, càng lập ra nhiều ban tuyên huấn ...,thì đạo đức càng xuống cấp, lòng nhân ái giữa người với người càng hiếm hoi ?
    Trong cuộc gặp mặt mini của các bạn CL trưa 26/9 tại nhà cụ Đồng Huyền ( TPHCM) chúng tôi đã chuyện trò về đề tài này và có người đặt ra câu hỏi, không biết đến bao giờ mới được như ngày xưa (chưa dám nói đến chuyện tiến bằng các nước văn minh), người lạc quan nhất nói rằng phải mất mươi năm kể từ khi bắt đầu thay đổi, nhưng ý kiến chung là phải mất một vài thế hệ kể từ khi bắt đầu thay đổi, ( mà cái thời điểm bắt đầu thay đổi ấy không biết bao giờ mới khởi động). Và cũng lạ lùng thay chính thế hệ chúng ta là thế hệ đã tạo ra ( ? ) sự xuống cấp thảm hại này ( nếu không thì là thế hệ nào, hoặc một cái gì ? ) nhưng bản thân lại rất căm ghét cái mà chúng ta đã tạo ra. Tôi bỗng nghĩ đến một lý giải của tác giả Trần Đĩnh: Tất cả đều là do bản tính của con người : SỢ VÀ THAM. Nhưng đã là bản tinh con người thì nó là của cả TG, tại sao ở ta con người lại sợ và tham hơn để dẫn đến mặt trái như câu chuyện Sapa?

    Trả lờiXóa
  2. Em thiển nghĩ, chuyện các ngành các cấp tranh công thì...là do bệnh quan liêu, thành tích và sợ dư luận của các vị LĐ ngành...Truyền thông lại tung hô họ mà không kiểm chứng sự thật. Người bị tai nạn thì khốn khổ.
    Còn chuyện hôi của thì...cũng giống như ở UCRAIN ! Buồn quá!

    Trả lờiXóa
  3. Mỗi lần đọc báo hay đọc những tin tức như bài này, theo quán tính tôi buông ra một câu : Đất nước này sẽ đi về đâu???. Ở thời chúng ta thường dùng từ "Thiếu văn hóa" mỗi khi nhìn thấy hành động không đẹp xẩy ra, còn ở thời hiện tại thì phải xử dụng từ "Vô văn hóa, vô đạo đức...".Tính tham lam, lừa dối từ trên xuống dưới, từ nông thôn tới thành thị ở bất cứ thời điểm nào, trong bất cứ hoàn cảnh nào đã đưa đẩy xã hội của ta như hiện nay. Tôi không tin là 10 năm mà phải 2-3 thế hệ nữa mới bắt đầu điều chỉnh được.

    Trả lờiXóa
  4. Những hành động hôi của thật tồi tệ bẩn thỉu đã nói lên sự suy giảm đến tận cùng của ĐẠO ĐỨC, nó đã trở thành TỘI ÁC của con người VN. Sự bưng bít sự thật sẽ làm cho tội ác càng ngày càng phát triển.
    Xin ĐỨC CHÚA TRỜI, nếu còn linh thiêng, thì hãy CỨU LẤY LINH HỒN DÂN TỘC VIỆT-Nam !
    (Tôi thực sự không biết kêu CỨU ai trong lúc này)- xin lỗi, tôi đã mất hết lòng tin.

    Trả lờiXóa
  5. Ơ nơi tận cùng cùng của nỗ đau như vậy mà
    -Bộ trưởng y tế hứa hão.
    -Cứu hộ thì hôi của.
    -Nhà láo nói láo ăn tiền.
    -Bảo hiểm thì vô trách nhiệm ...v..v
    Một xã hội sản sinh ra những con người, tổ chưc tồi tệ (mới chỉ thể hiên qua 1 tai nạn ) như vậy thì dân chúng biết dựa vào đâu ? Thật thảm hại cho dân đen ! DH đây ,lại bị chặn rôi cụ Cla..ơi !

    Trả lờiXóa
  6. Thật đáng phẫn nộ là chuyện tồi tệ tương tự như trên KHÔNG CHỈ SẢY RA Ở LÀO CAI, mà gần như phổ biến ở những nơi sảy ra tai nạn đau lòng từ "mục Nam quan đến mũi Cà Mau"!. Đó mới là BI KỊCH.

    Trả lờiXóa
  7. ( Calathau ký gửi ). Tôi đã đọc hết các comments chia sẻ trên đây của các cụ với tâm trạng vô cùng nặng nề, nhưng không thể dừng lại khi hòa cùng dòng suy nghĩ : trăn trở, xót xa, căm giận, ghê tởm, mất lòng tin, thất vọng v.v...Thật sự hai mắt cay sè như muốn bật khóc !

    Trả lờiXóa