GS Nguyễn Minh Thuyết
Yếu tố đầu tiên và quan trọng hơn cả làm nên sức hút của ông Obama chính là sự chân thành của ông đối với Việt Nam.

Giáo
sư Nguyễn Minh Thuyết, nguyên Đại biểu Quốc hội gửi đến Báo Điện tử
Giáo dục Việt Nam bài phân tích của ông về sự kiện này, chúng tôi
xin trân trọng giới thiệu bài viết của Giáo sư đến quý bạn đọc. Văn
phong và nội dung bài viết thể hiện quan điểm của tác giả.
Tổng
thống Mỹ Barack Obama thăm chính thức Việt Nam và có bài phát biểu
đầy cảm hứng tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia Mỹ Đình hôm 24/5. Bài phát
biểu trước trí thức, sinh viên và đại diện nhiều giới khác nhau hôm đó đã
vượt qua khuôn khổ của một sự kiện ngoại giao thường thấy, trở thành
một hiện tượng xã hội.
Người
dân Việt Nam từ Hà Nội đến thành phố Hồ Chí Minh dõi theo từng cử
chỉ, lời nói, hành động của ông Obama với một tình cảm nồng nhiệt,
yêu mến, khâm phục và kính trọng. Đặc biệt là trên truyền thông và
mạng xã hội tuần qua, có thể nói Tổng thống Obama đã trở thành tâm
điểm, hiện tượng mà dư luận quan tâm.
Cá
nhân người viết cho rằng, làm nên hiện tượng Obama không phải kỹ xảo,
thủ thuật chính trị hay cách đánh bóng hình ảnh quá chuyên nghiệp
của chính khách nước ngoài, mà chính là sự lịch duyệt, thân thiện và
chân thành sẵn có trong tố chất của con người ông, trong thói quen hằng
ngày của ông.
Sự chân thành làm nên sự hấp dẫn của "Hiện tượng" Obama
Yếu
tố đầu tiên và quan trọng hơn cả làm nên sức hút của ông Obama chính
là sự chân thành của ông đối với Việt Nam. Trước ông Obama, chưa có vị
Tổng thống, Ngoại trưởng hay quan chức cấp cao nào của Hoa Kỳ đến
thăm nhà sàn, ao cá Bác Hồ.
Việc
ông Obama chọn địa điểm này để gặp gỡ Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị
Kim Ngân đã cho thấy, nhà lãnh đạo Hoa Kỳ thực sự chân thành muốn
hòa giải và hợp tác.
Bởi
lẽ Chủ tịch Hồ Chí Mình là một lãnh tụ cộng sản và là biểu tượng
của cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc, hai cuộc kháng chiến trường kỳ trong
lịch sử hiện đại Việt Nam.
Năm
trước, trong khi tại Hoa Kỳ vẫn còn những nhận thức và tranh cãi khác
nhau về ý thức hệ, Tổng thống Obama đã quyết định mời Tổng bí thư
Nguyễn Phú Trọng sang Phòng Bầu dục, Nhà Trắng với vị thế quốc
khách, nguyên thủ quốc gia.
Và
lần này, đến thăm Việt Nam, ông đã đến nhà sàn, ao cá Bác Hồ. Cá nhân
tôi cho rằng phải là một chính khách bản lĩnh, thông minh và chân
thành, thiện chí mới làm được điều đó.
Sự
chân thành của Tổng thống Obama đã “chạm đến trái tim” của mọi người
Việt Nam khi ông nhắc tên vị anh hùng dân tộc Lý Thường Kiệt và đọc
hai câu thơ thần trong bải “Nam Quốc sơn hà” – bài thơ được coi như bản
Tuyên ngôn Độc lập đầu tiên của dân tộc Việt Nam.
Thật
thú vị và ý nghĩa, cách đây 71 năm, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã dẫn
Tuyên ngôn Độc lập của Hợp chúng quốc Hoa Kỳ khi viết Tuyên ngôn Độc
lập khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
71
năm sau, cũng chính tại Thủ đô Hà Nội, nguyên thủ của Hợp chúng quốc
Hoa Kỳ lại nhắc đến bản Tuyên ngôn Độc lập đầu tiên của Việt Nam.
Điều
đó cho thấy, quyền sống, quyền tự quyết của mỗi dân tộc là tư tưởng chung,
là lẽ sống, là lựa chọn chung của hai dân tộc Việt Nam và Hoa Kỳ.
Điều này càng được khẳng định trong bài phát biểu của ông Obama với
tuyên bố:“Việt
Nam là một nước độc lập, có chủ quyền và không có quốc gia nào khác có thể áp
đặt ý chí của họ lên người dân Việt Nam. Độc lập, chủ quyền của Việt Nam do
người dân Việt Nam quyết định. Mỹ rất quan tâm đến sự thành công của đất nước
Việt Nam.
Quan
trọng hơn nữa là sự chân thành ấy không chỉ dừng ở những lời nói đi
vào lòng người, mà còn là hành động rất thiết thực:
Tuyên
bố dỡ bỏ hoàn toàn lệnh cấm vận vũ khí sát thương cho Việt Nam, hỗ
trợ Việt Nam tăng cường năng lực tuần tra hàng hải trên Biển Đông, hỗ
trợ doanh nghiệp Việt Nam và hàng hóa Việt Nam vào thị trường Mỹ để
tránh lệ thuộc vào một “quốc gia duy nhất nào đó”…
Trong
số những hành động thể hiện sự chân thành ấy, có thể nói quyết
định dỡ bỏ cấm vận vũ khí là món quà cực lớn của ông Obama dành
cho Việt Nam.
Sở
dĩ người viết nhận định như vậy là vì, những năm trước đây các nhà
lãnh đạo Hoa Kỳ bao giờ cũng đòi có đi có lại nếu Việt Nam muốn dỡ
bỏ hoàn toàn lệnh cấm này, đặc biệt là có đi có lại trong vấn đề
nhiều người quan tâm và được cho là khá nhạy cảm – nhân quyền.
Nhưng
ông Obama không đặt ra bất cứ điều kiện gì cho việc dỡ bỏ lệnh cấm,
ít nhất về mặt công khai. Cá nhân tôi cho rằng, sự chân thành này thể
hiện cách tiếp cận rất mới của cá nhân ngài Tổng thống Obama, đúng như
khẩu hiệu của ông lúc tranh cử: “Change we need” (Chúng ta cần thay đổi).
Bởi
lẽ Việt Nam có mua những vũ khí hiện đại như máy bay, tên lửa, tàu
ngầm thì cũng để phòng thủ, bảo vệ đất nước chứ không phải để chống
lại nhân dân.
Việc
bán vũ khí sát thương cho Việt Nam không ảnh hưởng gì đến quan hệ giữa
nhà nước với nhân dân. Ghép hai vấn đề này vào với nhau thật khiên
cưỡng và chẳng giúp ích gì cho quan hệ hai nước.>Tổng
thống Obama là một người lịch duyệt, thân thiện
Tổng thông Obama là một người lịch duyệt, thân thiên
Yếu
tố thứ hai làm nên sự lôi cuốn của “hiện tượng Obama” chính là sự
lịch duyệt và thân thiện. Riêng với cá nhân người viết, ấn tượng đặc
biệt về sự lịch lãm trong con người Tổng thống Obama nằm ngay ở một
chi tiết rất nhỏ.
Đó
là khi ông cùng Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Thị Kim Ngân thăm áo cá Bác Hồ
và cho đàn cá ăn. Lúc được mời đi tiếp, ông Obama đã cười rất tươi và vẫy
tay chào đàn cá. Cử chỉ đó tuy rất nhỏ nhưng rất tinh tế, thể hiện
tầm vóc văn hóa của ông Obama. Ông là một người thật lịch lãm.
Sự
lịch lãm ấy của ông Obama còn thể hiện rất rõ trong cách tiếp cận
khéo léo với những vấn đề nhạy cảm, như Chiến tranh Việt Nam hay nhân
quyền. Nói về chiến tranh ông đã rất chân thành và khéo léo
không để mất lòng ai, mượn lịch sử để đặt vấn đề cho tương lai.
Có
2 điểm nổi bật nhất trong cách tiếp cận những chương buồn trong lịch
sử quan hệ Việt – Mỹ của ông Obama: Một là ông chỉ ra, có rất nhiều
cách giải quyết vấn đề chứ không phải chỉ có chiến tranh.
Hòa
bình luôn tốt đẹp hơn chiến tranh và quan hệ Việt – Mỹ là bài học
cho thế giới. Tôi cho rằng, việc Tổng thống Mỹ đúc rút ra được điều
này từ quan hệ Việt – Mỹ là cực kỳ sâu sắc và tinh tế.
Điểm
nổi bật thứ hai khi nói về chiến tranh, ông Obama đã hướng tới tương
lai bằng cách không quên quá khứ: Mỗi khi hai nước có khúc mắc nào
đó, hãy nghĩ đến những người đã ngã xuống trong chiến tranh để tìm
cách xử lý hòa bình, bởi vì nền hòa bình này đã phải đánh đổi bằng xương
máu của cả hai bên. Đây là một gợi mở, một cách ứng xử nhân văn sâu
sắc.
Về
các giá trị dân chủ hay nhân quyền mà dư luận vẫn xem là vấn đề
nhạy cảm trong quan hệ Việt – Mỹ, ông Obama tiếp cận rất khiêm tốn,
thông minh, khách quan và cầu thị.
Lâu
nay, dư luận vẫn có những người ấn tượng rằng, Mỹ là nước lớn
thường lấy nhân quyền để gây sức ép trong quan hệ với các nước khác.
Nhưng
khi thăm Việt Nam, ông Obama tiếp cận rất khéo, không lên lớp, không áp
đặt. Ông nói rất lịch sự khi cho biết, chính phủ Mỹ luôn bị người
dân phê bình, nhưng chính nhờ phê bình mà nhận ra sai sót. Đó là tinh
thần Hiến pháp Mỹ – người dân có quyền bộc lộ bất bình, đòi
chính phủ điều chỉnh chính sách.
Nói
cho cùng chân lý của Hoa Kỳ hay Việt Nam cũng chỉ là một. Bởi lẽ
cách đây mấy chục năm Chủ tịch Hồ Chí Minh đã nhắc đi nhắc lại rất
nhiều lần: Ở đất nước ta nhân dân làm chủ, chính phủ là đầy tớ của
dân, dân có quyền đôn đốc chính phủ, chính phủ làm hại dân thì dân
có quyền đuổi chính phủ.
Nói
cho đúng là Cụ Hồ phát biểu còn mạnh hơn ông Obama rất nhiều, nhưng cả
hai người đều khẳng định chân lý lấy dân làm gốc.
Sự
trùng hợp giữa hai ý kiến khiến chúng ta phải suy nghĩ. Tại sao Mỹ và
các nước phương Tây phát triển mạnh mẽ? Đó là vì tự do, dân chủ
được đề cao và có cơ chế thực thi hiệu quả. Ở đâu cũng vậy, càng
có tự do dân chủ thì càng có sáng tạo, càng ngăn ngừa và hạn chế
được lạm quyền, tham nhũng, càng kịp thời ngăn chặn và sửa chữa những
sai sót của người cầm quyền.
Thiết
nghĩ đó cũng là lý do tại sao Thủ tướng Chính phủ và Chính phủ
Việt Nam khóa mới nhấn mạnh chiến lược xây dựng một Chính phủ kiến
tạo và phục vụ, thay vì chỉ đóng vai trò là một cơ quan quản lý
nhà nước.
Với
sự thân thiện bộc lộ rất rõ qua từng nụ cười, ánh mắt, cử chỉ khi
giao tiếp với các nhà lãnh đạo cũng như người dân Việt Nam, Tổng
thống Hoa Kỳ đã chiếm trọn tình cảm của người Việt và tình cảm của người
Việt đã in sâu trong trái tim ông chủ Nhà Trắng.
Sự
thân thiện của ông Obama không chỉ thể hiện ở những nụ cười tươi thường
trực trên môi, những cái bắt tay thân thiện, chọn ăn tối ở quán bún
chả bình dân hay dừng lại cổng làng Mễ Trì mua cốm, trú mưa và trò
chuyện ít phút với người dân.
Dù
rằng tất cả những hoạt động này đã có kịch bản từ trước, đồng
thời nằm trong một chương trình truyền hình thực tế mà ông Obama tham
gia, nhưng cái bắt tay nồng ấm, nụ cười thân thiện của vị Tổng thống
này hoàn toàn không phải “diễn”, không phải tự nhiên mà có.
Nó
là một thói quen thường trực.
Obama
rất hiểu nền văn hóa, tập quán văn hóa của Việt Nam. Ba lần các nhà
lãnh đạo cao nhất của Hoa Kỳ “lẩy” Kiều, lần nào và câu nào cũng
hay, cũng trúng, cũng giàu cảm xúc và ý nghĩa.
Nhưng
người viết tâm đắc và đánh giá cao nhất là câu Kiều mà Tổng thống
Obama đã chọn, nhất là việc lấy đó làm câu kết bài phát biểu quá
hợp cảnh hợp tình, khó có thể có câu nào trong truyện Kiều hợp hơn
câu Kiều ấy:
“Rằng:
Trăm năm cũng từ đây,
Của tin gọi một chút này làm ghi”.
Của tin gọi một chút này làm ghi”.
Trước
tấm chân tình đối với Việt Nam, sự lịch duyệt và thân thiện cũng như
tầm vóc mà Tổng thống Obama đã thể hiện, tôi xin gửi tặng ngài Tổng
thống một câu Kiều nói lên ấn tượng sâu sắc của tôi cũng như rất nhiều người
dân Việt Nam về ông:
Thiên tư, tài mạo tót vời
Vào trong nho nhã ra ngoài hào hoa
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét