Thứ Năm, 21 tháng 1, 2016

HƯỞNG ỨNG IN SÁCH "NGƯỢC DÒNG KÝ ỨC"- BÀI CỦA NỮ HIẾU ( đã sửa)

TỰ TRUYỆN 
Nguyễn Kim Nữ Hiếu 


Đường sang nước bạn
Mình nhớ mãi không quên, đó là 1 ngày cuối năm 1953, khi gia đình mình đang đang sống ở làng Ai, xã Xuân Quang, huyện Chiêm Hoá, cách thị xã Tuyên Quang khoảng 60km, bố mình từ ATK về bàn với mẹ mình, cho mình sang Trung Quốc học tập để “bằng chị bằng em” và cũng để mẹ mình bớt vất vả chuyện gia đình mà tham gia công tác ở trường Đại học Y Việt Bắc. Lúc ấy mình còn quá bé để hiểu rằng thế là cuộc đời mình từ đây đã sang trang.
Vui vì được ra nước ngoài ăn học, buồn vì phải sống xa gia đình. Mà với mình gia đình có ý nghĩa vô cùng quan trọng. Số là thế này: Mình bị bệnh lao xương từ năm 6 tuổi, suốt 3 năm dòng phải bó bột từ háng xuống tận bàn chân, lúc tháo bột ra phải tập đứng tập đi như đứa trẻ. Vì vậy mình đau yếu triền miên, lúc nào cũng phải có người thân chăm sóc. Lần này phải xa gia đình, mình lo 1 thì mẹ mình và các chị mình lo 10. Ngày chia tay vì thế càng thêm phần lưu luyến …
Nhóm chúng mình khi đó có 3 người, ngoài mình ra còn có Quốc Anh, Kim Thư, 2 bạn cùng lớp. Chúng mình cuốc bộ xuống thị xã Tuyên Quang rồi luồn rừng để sang Thái Nguyên. “ Rét Thái Nguyên rét về Yên Thế”, năm ấy không hiểu sao trời rét lạ lùng.
Nhưng khi đến Thái Nguyên, ban ngày mải lo tránh máy bay Pháp, ban đêm qua cầu treo Gia Bảy phải bò vì sợ lăn tòm xuống sông Công thì cái rét rừng gió núi bỗng chẳng còn thấm vào đâu. Thế là từ Tuyên Quang đến địa điểm tập kết ở Bắc Sơn chúng mình phải đi mất gần 2 tháng trời. Các cô các chú gửi chúng mình vào nghỉ ở nhà dân trong khi các anh chị lớp Sư phạm cùng sang Trung Quốc lần này phải vào sâu hơn, ở trong hang đá .
Thế rồi vào một buổi chiều, anh Lịch từ ATK đến đưa chúng mình đi tiếp lên Lạng Sơn.
Cuộc hành quân đầu tiên trong đời thật gian nan nhưng cũng đầy kỷ niệm. Đến nay, thật khó hình dung nổi bàn chân bé nhỏ yếu ớt của chúng mình và cả các bạn nữa đã đi qua bao nhiêu con suối, cánh rừng để đến một đêm nhìn lên đã thấy Mục Nam Quan ẩn hiện trong sương núi. Tại đây chúng mình nhập với đoàn Khu 4 (đến bằng ô tô). Trong đoàn có Ngọc Dung, Bích Vân, Oanh và bạn Phan Viết Hồ cùng cậu em ruột là Phan Viết Liệu (sau này khi cùng học Lớp 5 với Hồ mình mới biết 2 người là cháu nội nhà trí sĩ Phan Bội Châu). Ngay nửa đêm chúng mình được các anh chị Trung Quốc bế từng đứa lên xe ô tô rồi chở về Bằng Tường.
Tổ quôc quê hương với hình ảnh căn nhà sàn bên bờ suối, với bóng mẹ dáng cha vai đeo sà cột trên nương sắn nương ngô cứ chấp chờn ẩn hiện trong giấc ngủ, để đến khi tỉnh dậy thì đã là một miền đất xa lạ - thị trấn biên giới Bằng Tường!
Cảnh vật thay đổi nhanh quá. Nhanh đến nỗi thấy máy bay ầm ì trên đầu, vẫn cứ ngỡ là máy bay Pháp đến “bỏ bom”! Cả bọn nháo nhào chui vào cống ẩn nấp. Mấy chú Trung Quốc vừa thương vừa buồn cười, xuống cống dìu từng cháu VN lên …

Tuổi thơ êm đềm
Ở Bằng Tường trời rét buốt thấu xương, mà áo ấm thì chẳng đứa nào có. Nhưng không sao, các chú Giải phóng quân Trung Quốc đã phát cho mỗi đứa 1 chiếc áo bông to đùng, mặc vào trông đứa nào cũng tròn vo như cái nấm! Rồi cả đoàn được lên tàu hoả đi Nam Ninh. Thật là trong mơ cũng không thể có được : tầu to, đẹp và sạch sẽ vô cùng. Trên tầu đồ ăn thức uống đều ngon miệng và thừa thãi. Mình thích nhất được ăn nhiều hoa quả, thứ còn tươi, thứ đã được sấy khô, có nhiều thứ chúng mình chưa từng được ăn bao giờ!
Đến Nam Ninh mình được gặp lại các chị gái mình là Nữ Hạnh, Bích Hà đã sang đây từ năm 1951. Sở dĩ bọn mình được đưa về Nam ninh, vì trường Quế Lâm đã dành để đón các bạn học sinh từ Lư Sơn chuyển về Đến Nam Ninh mình được xếp ngay vào học lớp 5, (mình chỉ nhớ có bạn Thế Dân cùng lớp này). Nói đến việc “được” học lớp 5 mình không thể quên, vì chính cái “được” này mà mình đã phải “ bơi” trong suốt mấy năm cấp 2, có lúc tưởng như đã …đuối sức!
Chuyện là thế này, khi ở nhà mình bị bệnh nên đi học muộn, đang học chưa hết lớp 4 thì được đi Trung Quốc.Thầy hiệu trưởng tên là Ngọc, linh động ghi luôn cho mình học lớp 5 ! Sướng vui chẳng thấy đâu, ngay giờ học đầu tiên mình đã vấp phải bài toán đố tính diện tích hình vành khăn ( cái giếng ). Trời đất ạ ! Mình có biết gì đâu mà làm bài !!! Thế là từ đó mình đâm ra tự ti, sợ học. Tình trạng này kéo dài suốt cả mấy năm cấp II, mặc dù mình đã hết sức cố gắng mong có được thành tích như các bạn. Mình còn nhớ khi lên Quế Lâm, trường chỉ có 1 Lớp 6 nhưng có 3 Lớp 5 . 5A toàn HS nam nhỏ tuổi, 5B có cả nam lẫn nữ, nhưng nữ nhỏ tuổi hơn. Còn 5C là các anh chị lớn tuổi hơn nữa. Mỗi HS đều mang 1 số danh bạ, mình số 127, Lớp 5B.
Những năm tháng ở Quế Lâm thật sự là những năm tháng đầy ắp kỷ niệm yêu thương, hạnh phúc, không bao giờ có thể quên được. Mình nhớ những buổi sinh hoạt nhóm tâm giao cùng với Nguyệt Nga, Thuý Kim dưới bụi hoa trúc đào. Nhớ những chiều hè tắm mát trên dòng Đào Hoa Giang. Lên lớp 7 ở nhóm với Nguyệt Ánh, Ngọc Trâm lại nhớ những “câu chuyện con gái” kể cho nhau nghe bên chảo than hồng những ngày giá rét. Nhiều lúc cũng giận nhau nhưng rồi lại nhanh chóng làm lành . Trái lê cái kẹo cũng nhường nhịn cho nhau, bức thư nhà mới gửi sang cùng nhau đọc ngấu nghiến .
Ở Lớp mình dạo ấy còn có “phong trào” kết nghĩa chị em. Mình kết nghĩa chị em với Tuyết Minh, Lệ Thuỷ, Minh Gương, Thanh Bình. Tuyệt diệu thay, tình nghĩa chị em đến tận bây giờ vẫn còn như nguyên vẹn … Đặc biệt mình với Thanh Mai từ khi chia tay Quế Lâm lại trở thành đôi bạn thân thiết. Nhưng cũng có nỗi buồn, buồn nhất là trường hợp với người bạn thân: Yến Nga! Không hiểu vì lý do gì mà bạn ấy “bặt vô âm tín” suốt hàng mấy chục năm nay. Mình đã tìm nhiều nơi và hỏi nhiều người nhưng đều không biết Nga đang ở đâu? Giờ đây, qua những dòng tâm sự này, nếu bạn nào đọc được, có tin tức gì về Yến Nga xin hãy báo gấp cho mình và các bạn được biết. Yến Nga ơi! Bạn đang ở đâu ? Bạn lên tiếng đi chứ! Chúng mình cầu chúc cho bạn mọi sự bình an và mong sao chúng ta lại được gặp nhau, đừng để câu hát “ Bạn thân yêu nay đang ở đâu ?…” mãi mãi là câu hỏi không có câu trả lời.

Vượt lên chính mình
Sau khi trở về Việt Nam mình học trường cấp 3 Trưng Vương cùng khốí với Kim Trâm, Nguyệt Ánh , Hồng Nga , Nguyệt Nga. Riêng với Thanh Bình thì cùng chung 1 lớp . Năm 1960, vào Đai học Y Dược Hà Nội lại “đồng môn” với Thanh Bình , Xuân Thung,  Thế Kỉ, Hữu Lí, Tuyết Minh (sau đó Tuyết Minh đi Liên Xô). Nhận bằng bác sĩ tháng 12-1965 nhưng cả mấy đứa chúng mình đã nhập ngũ trước khi tốt nghiệp (tháng 5-1965).
Có điều này có khi làm các bạn bất ngờ: Trong thời gian học Đại học Y mình còn học qua 5năm lớp điều khiển máy bay thể thao không động cơ( Blanichk) hàng không (khoá 1), do chuyên gia Tiệp Khắc hướng dẫn. Chính vì “tham lam” như thế nên mình học chuyên môn khá vất vả xong luôn đạt kết quả tốt. Với tư cách là 1 sĩ quan quân y, từ khi nhập ngũ mình đã làm việc ở Viện quân y 9, ở đội điều trị 11, đội điều trị 204. Năm 1972 trên chiến trường Trị Thiên, 80 ngày đêm mình có mặt ở đội điều trị 204. Cuối cùng là đầu quân về Bệnh viện trung ương Quân đội 108. Năm 1989 mình được cử đi học quản lí bệnh viện ở Ba Lan, khi về nước được bổ nhiệm Phó giám đốc Bệnh viện Trung ương  Quân đội 108.
Trải qua 39 năm trong quân ngũ mình nghiệm ra 1điều chính “tinh thần Quế Lâm” đã chắp cánh cho những cố gắng của mình trong học tập và làm việc, đạt được danh hiệu Thầy Thuốc Nhân Dân Phó giáo sư,Tiến sĩ với quân hàm Đại Tá. Với công việc của Lớp, mình luôn sẵn sàng, bởi cao hơn mọi nhiệm vụ, đó còn là niềm hạnh phúc được mang lại cho các bạn Quế Lâm của mình những điều tốt đẹp trong cuộc sống!
Cuộc sông gia đình của mình luôn luôn vui vẻ hạnh phúc.Mình có người chồng tốt bụng giỏi dang và tâm lý.Các con mình đã lập gia đình.Con trai mình là Nguyễn Lân Hiếu hiện nay cháu là PGS.TS Nhà giáo ưu tú, phó chủ nhiệm bộ môn tim mạch Đại Học Y Hà Nội, con gái mình là Nguyễn Kim Nữ Thảo hiện là TS, Trưởng phòng công nghệ cao Viện Vi Sinh Vật và Công Nghệ ĐH Quốc Gia Hà Nội. Hiện nay mình có hai cháu nội, một cháu ngoại.
Trên đây là tự truyện của mình, còn chuyện Quế Lâm thì nói chẳng bao giờ hết được.
Xin gửi lời Chào thầy cô và các bạn Quế Lâm thân yêu!

Nguyễn Kim Nữ Hiếu 
----------------------------------------
Bài sửa do chính Nữ Hiếu thực hiện và gửi BBT hôm nay 21/01/2016

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét