Thứ Năm, 13 tháng 6, 2013

015. CÔNG LÝ . BÀI CHỌN IN SÁCH ( BÀI 1)

Nhớ bạn Đặng Việt Thường
( Công Lý )

Một người bạn của  Làng Quế Lâm ta - Đặng Việt Thường ra đi vào cõi vĩnh hằng đã 8 năm. Một ngày mùa thu, tưởng nhớ đến người bạn đã đi xa, tôi ghé thăm và thắp một nén nhang cầu mong cho hương hồn bạn được thanh thản nơi cõi xa xăm kia. Cô dâu của Quế Lâm vợ của Thường, chị Hà  ngồi tiếp tôi trong không gian tĩnh lặng, nỗi thương nhớ ẩn hiện trên nét măt. Chúng tôi đã có cuộc trò chuyên đày cảm xúc... Dưới đây là những điều tôi đã ghi lại và được sự đồng ý của chị Hà, tôi đưa lên mạng để mọi người- nhất là những bạn đồng môn Quế Lâm của Việt Thường- chồng chị cùng đọc .



Anh đi rồi , tình anh để lại

 Một đêm mùa thu em nằm thao thức. Đã bao đêm rồi em thao thức, đã bao đêm rồi em vắng anh, kể từ cái đêm ngày 17 tháng 9 năm 2004, cái đêm định mệnh của cuộc đời anh. Đêm hôm đó, anh nằm trong tay em sau một cơn đột quỵ Em nâng niu đôi bàn tay anh, bàn tay còn hơi ấm, nhưng sao đôi mắt anh đã khép lại và con tim anh đã đập suốt 64 năm qua bỗng ngừng lại. Em lay gọi anh,và em thốt lên trong tiếng nấc nghẹn ngào " Anh ơi !Anh đi thật rồi ư? Sao anh nỡ bỏ em đi mãi ?".
Anh vẫn năm yên lặng, xung quanh em không có một tiếng động,chỉ minh em với nỗi im lăng..
Nỗi im lặng ấy đã theo em suốt 8 mùa thu qua.
   
Em vẫn biết mọi sự trên đời đều vô thường. Làm người có ai thoát được cái ngiệt ngã của quy luật sinh, lão, bệnh, tử đâu, nhưng sao anh ra đi vội vàng thế, đường đột thế, để lại cho em  nỗi tiếc thương vô hạn..
Trong cơn mơ em lại thấy anh hiện về, vẫn dáng hình thân quen, vẫn ánh mắt thân thương, vẫn nụ cười hiền hòa mà đôn hậu. Em vội chạy đến và muốn ôm lấy anh.. nhưng hình bóng anh cứ chập chờn, chập chờn.. Giây phút này em chợt nhận ra, em đã mất anh là có thật, nỗi đau dằng dặc 8 mùa thu qua là có thật và nỗi nhớ anh khôn nguôi cũng là có thật. Anh của em ơi!

Em nhớ anh có thể vì tình yêu
Hay có thể vì ngày xưa quá đẹp

  
Một bài ca vang vọng trong đêm lặng đã đưa em trở lại với những ký ức xưa. Chẳng phải hai đứa mình đã có một ngày xưa quá đẹp đó sao. Ngày ta đến với nhau, anh một chàng trai đày sức sống và nghi lực, anh, một người Thày say sưa trên bục giảng, còn em chỉ là cô học trò nhỏ, cứ ngước căp mắt ngây thơ nhìn người thày với lòng kính trọng và mến mộ. Anh đã đến với em chân thành và giản di như chính cuộc đời anh . Anh đã đem đến cho em niềm tin ở cuộc sống, làm thức dậy trong em niềm khát khao  và thắp lên trong tim em ngọn lửa của tình yêu đích thực. Em đã đến với cuộc đời anh thật tự nhiên, với một chút e ấp, một thoáng rụt rè.  Đến với em, anh đã chia  sẻ với em những niềm vui, nỗi buồn, những  nhọc nhằn đắng cay trong cuộc sống với bao cam go của một thời đày khói lửa đạn bom. Anh đã chia cho em nhưng đam mê, những khát khao của anh. Anh đã vươt lên trên tất thảy những tầm thường của cuộc sống để thăng hoa trong công việc và cả trong tình yêu anh đã dành cho em.
Anh có biết không, trong cuộc sống của chúng mình, đã có lúc em giân anh,em hờn anh. Đó là ngày em sinh đưa con trai, sau khi em từ nhà hộ sinh trở về ,anh mừng lắm,anh nhảy cẫng lên như đứa trẻ,vậy mà khi em sinh con vì bận công việc anh đã không đến được bên em…Lúc ấy em đã giận anh , nhưng ngày anh ra đi, em đã khóc nhiều đã ân hận vì sự giận hờn của mình bởi từ nay trở đi em làm gì còn có anh để mà giận mà hờn nữa.  Lúc này đây, em nhớ anh biết chừng nào, ở nơi xa xăm kia anh có thấu hiểu cho  lòng em :
  
   Xót xa số phận đắng cay
   Đôi vai đè nặng tháng ngày yêu thương
   Chữ tình còn mãi vấn vương
   Mà sao cách biệt âm dương xa vời
   Biết anh trả trọn nợ đời
   Anh về cát bụi thảnh thơi cõi hồng
   Em còn nặng gánh chưa xong
   Sao anh đi vội cho lòng em đau ?

 
Nhưng em biết , anh đi rồi, tình còn để lại. Anh đi rồi mà để  lại cho em và các con bao tinh thương mến bao nỗi nhớ nhung. Anh cũng để lại cho các bạn bè một thời Quế Lâm của anh nỗi nhớ khôn nguôi. Khi còn ở trên đời anh thường hay gặp gỡ hàn huyên với các bạn anh, nay anh đi xa, các anh các chi ấy vẫn đến với em, đông viên em , làm vợi đi nỗi buồn thương trong em.
  Giữa đêm vắng, em trở dậy ra bên cứa sổ. Em ngước nhin lên bàu trời cao và tự hỏi , anh ơi, anh ở đâu giữa ngàn sao lung linh trong dải  ngân hà trên trời cao kia? Đêm nay chỉ mình em nhìn trời sao và nhớ anh. Giữa đêm lặng em chợt thầm gọi tên anh, anh Thường ơi ! Có phải anh là ngôi sao sang nhất trên bàu trời kia, hãy về đây với em, anh nhé !
   Em Hà của anh đây.!
   ( Kong Lý ghi lại ,ngày Trung thu 30/9/2012)



--------------------
Nguồn : Blog Thạch Quân

3 nhận xét:

  1. Kông lý còn có bài viết về chị Quế nữa đấy!

    Trả lờiXóa
  2. Bài viết về Hà và Thường vô cùng xúc động, vậy mà trong cuộc sống thường nhật đôi lúc ta để nó qua đi, chỉ mình Hà lúc nào cũng thương nhớ. Mong Hà gắng vượt qua để vui cùng con cháu. Và cũng cảm ơn cây bút Công Lý rất sâu sắc và tình cảm.

    Trả lờiXóa
  3. Bài này Công Lý viết theo lời kể của cô Hà . Nội dung chính nói lên tình yêu thương, sót sa vô hạn của người vợ sau khi chồng qua đời . Người đọc cũng có thể hình dung Việt Thường như một người chồng, người cha đáng yêu, đáng kính và có trách nhiệm . Chúng ta là bạn thân , rất thân của Việt Thường, nhưng đôi khi chưa hiểu hết được bạn mình- nhất là cuộc sống tình cảm lứa đôi. Qua cách diễn tả của Công Lý chúng ta cảm động và càng nhớ bạn mình hơn.
    Bài này cùng với bài của Tr Trác ( Số 24) sẽ làm bưc chân dung của Việt Thường hoàn chỉnh hơn.
    Đề nghị tác giả chỉnh sửa, bổ sung ( nếu có) . Cũng xin đề nghị thay tên bài . Không nên dùng tít " Nhớ bạn Đăng Việt Thường", vừa khô khan vừa khôg hơp với nọi dung là lời cô Hà kể lại .
    Xin mời các cụ Làng ta cùng đóng góp ý kiến .Kính các cụ ! ( Calathau Quang Trung Vu )

    Trả lờiXóa